Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Đừng hiểu lầm, lần này tên kia biết rõ tam sư huynh là nam t.ử, cũng đã thề thốt với tam sư huynh rằng bản thân hắn thích nam t.ử.”
Thế nhưng vào cái ngày cởi quần ra ấy , hắn lại chẳng thể tìm thấy nơi để đơn đao nhập thẳng vào .
Thế là, lời nói dối tự khắc sụp đổ.
Tam sư huynh bị một tên nam nhân thẳng thắn lừa gạt một vố đau đớn.
Huynh ấy nước mắt lưng tròng bị hai vị sư tỷ lôi đi , ta vỗ vỗ vai huynh ấy để tỏ ý an ủi.
Ta không ngờ tới nhiệm vụ diệt ma lần này lại xảy ra vấn đề.
Thanh Kim Tiêu kiếm vốn dĩ nhẹ tựa lông hồng bỗng trở nên vô cùng trầm trọng vào ngày hôm đó.
Mà nội lực đang lưu chuyển trong cơ thể dường như bị thứ gì đó chặn lại , thi triển pháp thuật vô cùng gian nan.
Đối mặt với hàng ngàn hàng vạn ma tộc, ngày hôm đó, lần đầu tiên ta có cảm giác lực bất tòng tâm.
Cuối cùng ta cũng chỉ miễn cưỡng ch/ém ch/ết được hai trăm con ma, mang theo một thân thương tích trở về thiên giới.
Bộ dạng này của ta khiến cho những lời đồn đại trên thiên giới lại một phen xôn xao.
Bọn họ đồn rằng Nguyệt Thượng tiên t.ử hiện tại đức không xứng với vị, thực lực thấp kém, không xứng đáng làm chủ một cung.
Thế nhưng chỉ có bản thân ta mới biết được , thực lực của ta tuyệt đối không phải là như thế này .
Điều đầu tiên ta nghĩ tới, chính là Tán Tình cổ mà Bạch Nhu đã hạ lên người ta .
Mặc dù loại độc d.ư.ợ.c kia ở trong cơ thể thần tiên ba ngày là giải được , nhưng sự khác lạ trong cơ thể thì luôn chẳng thể nào ngó lơ đi được .
Bạch Nhu hiện tại vẫn còn đang hôn mê, ta không có cách nào tìm ả ta để hỏi cho ra lẽ.
Chỉ đành chuyển hướng bước chân, đi về phía thiên lao.
Dẫu sao cũng là Kim Vũ Chiến thần danh tiếng lẫy lừng, ngục tốt cũng không quá mức làm khó dễ gã.
Hắn đang ngồi xếp bằng ở góc phòng, tâm bình khí hòa, thấy là ta tới, đau đớn nhắm hai mắt lại .
Giang Hữu Hối nhích lại gần sát bên ta , cách những thanh sắt của song sắt nhà lao mà nắm lấy tay ta , nghẹn ngào hỏi ta :
「Tiểu Hàn, nàng có biết tấm chân tình này của ta chăng?」
Lòng bàn tay hắn lạnh ngắt, giống như những lời nói đầy rẫy sự giả dối của hắn vậy .
Ta rút tay ra , ngó lơ ánh mắt đau đớn lóe lên rồi vụt tắt của hắn :
「Nội lực của ta , rốt cuộc là có chuyện gì?」
Hắn nhìn ta hồi lâu, cuối cùng cũng thở ra một hơi :
「Nàng quả nhiên vẫn là biết được rồi .」
Theo lời kể của Giang Hữu Hối, Bạch Nhu vì lòng đố kỵ nên luôn muốn ra tay với ta , ả ta là Kính Hoa Thượng thần, rất giỏi thuật ẩn nấp, bất cứ lúc nào ra tay cũng đều có thể thần không biết quỷ không hay .
Để bảo vệ ta , Giang Hữu Hối cũng từng ngăn cản Bạch Nhu, thế nhưng chuyện này chẳng có chút tác dụng nào cả.
Bất đắc dĩ, hắn cũng chỉ đành vờ như gia nhập cùng ả ta , dò hỏi được chân tướng của loại Tán Tình cổ kia .
Mặc dù người ngoài đều biết , Tán Tình cổ ở trong cơ thể thần tiên chỉ ba ngày là có thể tiêu tán, thế nhưng lại chẳng có ai nói qua rằng, trong ba ngày đó, độc tính bề ngoài tuy đã tán, nhưng những loại độc tính kịch liệt bên trong lại thấm sâu vào tận xương tủy, áp chế nội lực.
Rất ít người biết được điều này , chỉ là vì, những thần tiên trúng phải Tán Tình cổ, nếu không phải bị thần thú c.ắ.n ch/ết trong thung lũng, thì cũng là vì nội lực hoàn toàn tiêu biến mà tự vẫn mà ch/ết.
07
Giang Hữu Hối nói , lúc đó ra tay đ.â.m Bạch Nhu, chính là vì hắn đã biết được giải d.ư.ợ.c của Tán Tình cổ nằm ở nơi nào rồi .
Giải d.ư.ợ.c là một cây Nguyên Thần thảo, sinh trưởng ngay trong cơ thể của Bạch Nhu.
Hắn đả thương Bạch Nhu, cũng chỉ là để lấy cỏ mà thôi, thế nhưng lại không ngờ tới, ngọn cỏ kia vừa rời khỏi cơ thể liền lập tức héo úa, bất đắc dĩ, hắn chỉ đành nuốt ngọn cỏ đó vào trước để bảo quản.
「Hiện tại ta chính là một vị thu/ốc giải di động đây.」
Giang Hữu Hối lật tay một cái liền biến ra một chiếc bát sứ, lại lật tay một cái biến ra một c/on d/ao găm.
Ồ hô, quả là chiếc túi thần kỳ của mèo máy mà.
Trước khi tự
ra
tay rạch cổ tay
mình
, Giang Hữu Hối dùng ánh mắt vô cùng thê t.
h.ả.m
nhìn
ta
một cái, thấy ánh mắt
ta
kiên định đến mức như
muốn
gia nhập
vào
đội ngũ của gã, một lòng chỉ
nhìn
chằm chằm
vào
c/on d/ao găm mong chờ gã rạch m/áu cho
ta
uống, gã chỉ đành ảm đạm ánh mắt, vung d.a.o găm lên.
M/áu tươi tí tách nhỏ xuống trong chiếc bát sứ.
Sắc mặt Giang Hữu Hối càng lúc càng thêm trắng bệch:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/mot-than-xuong-cuong-tieu-su-muoi/chuong-4.html.]
「Có thể dùng cách này để cứu nàng, Tiểu Hàn, đời này ta không còn gì hối tiếc nữa rồi .」
Bát m/áu tươi kia được hắn đặt tới trước mặt ta .
Nói làm sao bây giờ, một cái ta lãnh khốc vô tình, một cái nhà rách nát, ánh đèn mờ ảo, một cái gã tan vỡ.
Đến cả một kẻ sắt đá vô tình như ta cũng có chút bị làm cho cảm động rồi đấy.
Ta nhìn hắn hồi lâu, không biết trong lòng có phải là đang có thứ cảm xúc của nguyên chủ Cố Giang Hàn, cùng với sự thúc đẩy của tình tiết truyện hay không .
Trái tim khẽ rung động một phần nhỏ nhoi không dễ phát hiện.
「Nếu ngươi đã đối xử với ta như vậy , ta cũng sẽ không oán hận ngươi nữa.」
「Giang Hữu Hối, ngươi lại đây, ta có lời muốn nói với ngươi.」
Trong mắt Giang Hữu Hối lóe lên một tia hy vọng, từng bước từng bước lại gần ta , thế nhưng lại không kịp đề phòng bị ta túm c.h.ặ.t lấy cổ áo, một phát kéo xộc lại gần.
Ta ghé sát vào tai hắn , nghiến răng nghiến lợi cười nói :
「Nếu như dám lừa gạt ta .」
「Thì mẹ ngươi thăng thiên luôn đấy.」
Nói xong, ta bưng bát m/áu tươi kia lên, một hơi uống cạn sạch!
Giang Hữu Hối quả thực không lừa gạt ta .
Sau khi uống thu/ốc giải, nội lực bị kìm hãm của ta tức khắc được khơi thông, chảy xuôi khắp tứ chi bách hài.
Không chỉ có thế, nó còn lao thẳng lên đỉnh đầu, làm cho ta có chút váng đầu hoa mắt.
Sau một trận ù tai kịch liệt, ta ngã rầm xuống ngất lịm đi , cái nhìn cuối cùng trước khi ngất đi , chính là nhìn thấy nụ cười khinh khỉnh khinh miệt được thay thế ngay sau đó của Giang Hữu Hối.
Cũng chính vào lúc này , trong tâm trí ta bỗng nhiên nhớ lại lời tiết lộ nội dung truyện của cô bạn cùng phòng trước khi ta xuyên sách.
「Bảo bối à !
Cậu có biết không !
Ngày hôm qua tớ đã thức trắng đêm để đọc hết quyển sách đó rồi đấy!」
「Kết cục giản trực là quá mức bùng nổ luôn rồi !
Tớ vốn dĩ cứ ngỡ sẽ là nam nữ chủ hạnh phúc vui vẻ ở bên nhau , ai mà ngờ tới được chứ!」
「Kỳ thực lại là toàn viên ác nhân!
Nam nữ chủ đều chẳng phải hạng tốt lành gì đâu á!」
……
Chậc, mẹ kiếp quả nhiên là có gian lận mà, hai cái tên khốn kiếp này !
……
Bốn phía lạnh ngắt như tờ, dường như là đang ở trong một hang động đá.
Bên tai không ngừng truyền đến tiếng trò chuyện bàn tán.
「Hiện tại chỉ còn có cách này thôi, A Nhu, nếu như không làm như vậy , vào buổi Chân Thần giáng phúc ba ngày sau , nàng sẽ bị đá văng ra khỏi tiên giới đấy.」
「Nàng ta là kỳ tài tu luyện ngàn năm khó gặp, ta đã từng đích thân trải nghiệm qua rồi .
Nàng chỉ cần uống m/áu của nàng ta , ăn thịt của nàng ta , nuốt xương của nàng ta , là có thể sở hữu được thiên phú tu luyện của nàng ta rồi .
Đến lúc đó hai ta song tu, tiên giới này sẽ không còn ai là đối thủ của chúng ta nữa!」
「Nàng cũng có thể chân chân chính chính trở thành thần rồi !
Chúng ta sẽ vĩnh viễn không bao giờ tách rời!」
Đúng rồi , ngay từ đầu đã từng nhắc qua, Bạch Nhu là nhờ vào cơ duyên mới thành tiên, thực lực thực chất chẳng có bao nhiêu cả.
Trong sách nói , ả ta vô tình cứu được một tiên đồng, đạt được một mối cơ duyên, phi thăng thành tiên, thế nhưng lại chẳng có chút tiên phong cốt cách nào cả, cho nên mỗi một năm Chân Thần giáng phúc, thảy đều kết thúc bằng sự thất bại.
Đến nay, đã là ba ngàn năm rồi , nếu như lần này vẫn không thành công, e rằng sẽ bị biếm xuống phàm trần mất.
Mà Giang Hữu Hối lúc phi thăng vô tình phát hiện ra thể chất của ta , sau khi gặp gỡ Bạch Nhu liền nảy sinh tình ái với ả ta , muốn giúp ả ta vượt qua cửa ải khó khăn này , liền nghĩ ngay tới ta , kẻ đang sở hữu thánh thể tu luyện dưới phàm gian.
Chaporia
Bình Luận (0)