Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
「Năm nay không phải lại sắp sửa thất bại nữa đấy chứ...」
「Nghe đồn suốt ba ngàn năm qua, việc cầu phúc của Kính Hoa Thượng thần chưa từng thành công lấy một lần , năm nay...」
「Đã rõ rành rành tình cảnh của bản thân mình rồi , thế mà cứ phải cố sống cố ch/ết giữ thể diện để rồi chuốc lấy khổ sở...」
Những tiếng bàn tán xôn xao, xầm xì to nhỏ kia khiến cho sắc mặt Bạch Nhu trắng bệch đi vài phần, Thiên Đế ngồi ở vị trí cao nhất cũng mở mắt ra nhìn về phía Bạch Nhu, mang theo vài phần dò xét, nghiên cứu.
「Kính Hoa nàng ấy hiện tại đã không còn giống như trước kia nữa rồi .」
Tình tiết anh hùng cứu mỹ nhân mà mỗi một quyển sách đều sẽ có nay lại xuất hiện.
Giang Hữu Hối dịu dàng bước lên phía trước nắm lấy tay của Kính Hoa:
「Trải qua ba ngàn năm khổ luyện kiên trì, Kính Hoa hiện tại đã sở hữu đầy đủ thần cách cần có rồi , chư vị chớ có lo lắng làm gì.」
Ánh mắt của hắn dường như đã tiếp thêm sức mạnh cho Bạch Nhu, hai người bọn họ cùng nhau bước tới trước viên đá cầu phúc.
Bởi vì lời nói của Kim Vũ Chiến thần nên các phàm nhân cũng dần dần ngừng tiếng bàn tán lại , thảy đều nhìn lên phía trên , chờ đợi phúc trạch giáng lâm xuống.
Dẫu sao thì lời nói của Kim Vũ Chiến thần thì làm sao có thể là giả được cơ chứ.
Còn ta thì khoanh tay đứng ở phía dưới , nhìn Giang Hữu Hối nắm lấy tay Bạch Nhu nhẹ nhàng đặt lên trên đó ——
11
Thực ra trước khi tới đây, ta và các vị sư tỷ sư huynh đã từng có một trận tranh cãi vô cùng nảy lửa.
Đại sư tỷ nói , cái thân củ sen kia của Bạch Nhu một khi chạm vào viên đá cầu phúc thì sẽ biến thành củ sen nướng ngay lập tức.
Nhị sư tỷ cũng đồng tình nghĩ như vậy .
Còn ta và tam sư huynh thì nhất trí cho rằng khả năng bị băm thành từng lát củ sen là lớn hơn cả.
Bốn người bọn họ cá cược một trận vô cùng kịch liệt xoay quanh vấn đề này .
Mà hiện tại, ta nín thở tập trung tinh thần, nhìn viên đá cầu phúc kia dưới sự chạm vào của Bạch Nhu đang từ từ phát ra hào quang, phát nhiệt ——
「A!」
Bạch Nhu bỗng nhiên t.h.ả.m hại hét t.h.ả.m một tiếng, sắc mặt trắng bệch như tuyết, bàn tay đặt trên viên đá cầu phúc bỗng nhiên biến thành bột mịn, nổ tung một phát rầm trời!
Vụt!
Bột củ sen!
12
Mọi người còn chưa kịp phản ứng lại , ta lập tức ở trong đám đông bấm ra một cái pháp quyết!
Những lời trò chuyện giống hệt như ngày hôm đó bỗng từ trên bầu trời truyền ra oanh oanh bên tai!
「Hiện tại chỉ còn có cách này thôi, A Nhu, nếu như không làm như vậy , vào buổi Chân Thần giáng phúc ba ngày sau , nàng sẽ bị đá văng ra khỏi tiên giới đấy.」
「Nàng ta là kỳ tài tu luyện ngàn năm khó gặp, ta đã từng đích thân trải nghiệm qua rồi .
Nàng chỉ cần uống m/áu của nàng ta , ăn thịt của nàng ta , nuốt xương của nàng ta , là có thể sở hữu được thiên phú tu luyện của nàng ta rồi .
Đến lúc đó hai ta song tu, tiên giới này sẽ không còn ai là đối thủ của chúng ta nữa!」
「Nàng cũng có thể chân chân chính chính trở thành thần rồi !
Chúng ta sẽ vĩnh viễn không bao giờ tách rời!」
……
Mà chân tướng của những sự việc kia cũng đang từ từ hiển hiện ra rõ mồn một trên viên đá cầu phúc.
Tất cả mọi sự thật vào khoảnh khắc này thảy đều phơi bày ra ánh sáng.
Bạch Nhu sắc mặt trắng bệch, không ngừng lắc đầu quầy quậy:
「Không thể nào, chuyện này không thể nào xảy ra được ...」
Không ngờ tới đúng không , củ sen của lão t.ử chính là một cái máy chiếu phim đấy!
Trên mặt Giang Hữu Hối cũng tràn đầy vẻ giận dữ oán hận, hắn tuốt kiếm ra , cũng chẳng thèm bận tâm đến đông đảo phàm nhân và thần tiên đang có mặt ở đó nữa, mất kiểm soát gầm rú lên gào lớn:
「Cố Giang Hàn!
Ta biết nàng đang ở đây!
Có bản lĩnh thì bước ra đây cho ta !」
「Kêu cha ngươi có chuyện gì thế hả!」
Ta lột bỏ lớp cải trang, bay người v/út lên không trung, cười như không cười nhìn Giang Hữu Hối:
「Giang Hữu Hối, mẹ ngươi thăng thiên rồi kìa!」
「Nghe thấy chưa , mẹ ngươi thăng thiên rồi đấy!」
「Thế nào hả, cảm giác mỗi ngày đều song tu với củ sen có tuyệt diệu không vậy ?」
Nói xong, ta ở trong biểu cảm màu gan heo của Giang Hữu Hối và Bạch Nhu mà cười ha hả rùm beng lên.
「Từng nghe qua kẻ thích đối đầu với trời đất, đây là lần đầu tiên nghe thấy kiểu như thế này đấy, mẹ kiếp!
Mấy củ mới đủ cho ngươi dùng hả!
Ha ha ha ha ha ha!」
Trên những chiếc bảo tọa, có vị thần tiên đang xem kịch lấy ống tay áo che mặt lại , cảm thấy vô cùng mất mặt xấu hổ, lẩm bẩm mắng nhỏ:
「Tuy
nói
lời
này
của Nguyệt Thượng tuy thô nhưng mà thật, thế nhưng cái
này
cũng quá mức thô thiển
rồi
...
」
「Cố Giang Hàn!
Ngươi tìm ch/ết!」
Giang Hữu Hối sắc mặt âm trầm nhìn chằm chằm vào cánh tay giống như đốt củ sen của Bạch Nhu, sự việc đã đi đến nước này rồi , bọn họ làm sao có thể không biết rõ đã xảy ra chuyện gì cơ chứ.
「Trách không được , trách không được việc song tu lại chẳng có chút hiệu quả nào cả, hóa ra , hóa ra ngươi đang lừa gạt chúng ta !
Con khốn kiếp này !」
Bạch Nhu giận dữ ch/ửi mắng một tiếng, quất roi một phát liền cùng Giang Hữu Hối lao thẳng tới tấn công ta !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/mot-than-xuong-cuong-tieu-su-muoi/chuong-6.html.]
Ba vị sư tỷ sư huynh vội vàng lao tới chi viện, thế nhưng còn chưa kịp xuất chiêu thì chiếc roi và thanh kiếm kia đã khựng lại ngay trước mắt ta rồi .
Bạch Nhu và Giang Hữu Hối giữ nguyên tư thế tấn công đầy hung hãn ấy mà bất động giữa không trung.
Chuyện này khiến cho ta , kẻ đã tuốt thanh Kim Tiêu kiếm ra để chống đỡ, có chút gượng gạo đứng hình mất vài giây, ngay sau đó liền ngước nhìn về phía bóng người tôn quý nhất ở vị trí cao nhất kia :
「Cái đó, lão đại à ...」
「Ý gì thế này ?
Cho một câu nói chuẩn xác được không vậy ?」
Giây tiếp theo, Giang Hữu Hối và Bạch Nhu trước mặt trợn trừng hai mắt, bỗng nhiên!
Nổ tung cơ thể mà ch/ết!
Vô số bột mịn trút xuống như mưa.
Hai vị nhân vật chính trong quyển sách kia cứ thế mà ——
Nhẹ nhàng tan thành tro bụi ngay tại chỗ...
「Chờ một chút đã !
Trận đại chiến long trời lở đất giữa đất trời trong tưởng tượng của ta đâu rồi hả!」
「Chờ một chút đã !
Ta còn chuẩn bị sẵn cả lối thoát hiểm cho các phàm nhân nữa cơ mà!
Cái này tính là cái gì chứ!」
Ta hướng về phía Thiên Đế mà câm nín gào thét lớn:
「Cái địa đạo kia ta đã đào suốt ba năm trời đấy!
Trọn vẹn ba năm trời!
Ngài có biết ba năm này ta đã sống như thế nào không hả!」
Thiên Đế từ từ mở đôi mắt đang lưu chuyển kim quang ra , trầm giọng thốt lên một câu:
「Ồn ào quá.」
Ta lập tức ngậm miệng lại ngay tức khắc.
Mẹ kiếp, nam nhân này đẹp trai quá đi mất thôi.
Nói xong, người nhìn ta , từ từ giơ tay lên ——
Ba vị sư tỷ sư huynh như lâm đại địch, lập tức che chắn ngay trước mặt ta !
「Nguyệt Thượng, ngươi.」
「Mau ch.óng về vị trí của mình đi , đừng có làm lỡ mất giờ lành cầu phúc.」
Ta hơi ngẩn người ra một chút, lập tức nở một nụ cười tiêu chuẩn lộ rõ tám chiếc răng:
「Tới liền đây ạ!」
Vào khoảnh khắc trở về vị trí để cầu phúc, ta nhắm mắt dưỡng thần, điều hòa hơi thở.
Không biết có phải là ảo giác của ta hay không , dường như ta có nghe thấy ai đó khẽ oán hận than vãn một câu:
「Mẹ kiếp, đã ngứa mắt với hai đứa nam nữ chủ này từ lâu lắm rồi , cuối cùng cũng bóp ch/ết được bọn chúng rồi ...」
13
Năm trăm năm sau , ba vị sư tỷ sư huynh chơi bời dưới phàm gian đã đủ rồi , cuối cùng cũng nhớ ra chuyện phải phi thăng lên trời.
Ngày ba người bọn họ phi thăng, chúng ta lại cùng nhau ngồi dưới vầng trăng nấu trà .
Đại sư tỷ nói :
「Tiểu sư muội , muội ... ta ...
ôi!」
Vị đại sư tỷ vốn luôn chỉ biết dặn dò, dằn lòng bảo ban ta nay bỗng nhiên nghẹn lời, chẳng biết nên nói cái gì cho phải nữa.
Cuối cùng chỉ có thể xoa xoa đầu ta :
「Tốt lắm, muội trưởng thành vô cùng vạm vỡ, tươi tốt rồi !
Sư phụ cuối cùng cũng có thể yên tâm được rồi .」
Nhị sư tỷ thì hồn xiêu phách lạc đem đốt sạch sành sanh mớ tâm huyết đúc kết kinh nghiệm hành nghề mấy ngàn năm qua của mình .
「Quyển này là Dục Nữ Tâm Kinh...
Quyển này là Làm sao để nắm thóp nam nhân thành công...
Quyển này là Một trăm phương pháp đối phó khi nam nhân thay lòng đổi dạ ...」
Ả mím mím môi, đỏ bừng cả vành mắt, sau khi đống lửa kia cháy lụi tàn liền gào khóc t.h.ả.m thiết một tiếng:
「Tâm huyết cả đời hành nghề của ta đấy tai trời ơi!」
Chỉ có tam sư huynh lần này là không nói lời nào cả.
Huynh ấy đỏ bừng mặt, thẫn thờ xuất thần, không biết là đang suy nghĩ cái gì trong đầu nữa.
Lâu đến mức nhị sư tỷ phải giáng một tát bốp một phát lên vầng trán của huynh ấy , giận dữ mắng ch/ửi:
「Đồ lẳng lơ kia !
Sắp sửa phi thăng đến nơi rồi mà ngươi lại đi đ.â.m đầu vào yêu đương hả!
Lại là nam t.ử nhà lành nhà ai rơi vào tay ngươi rồi chứ?」
Tam sư huynh từ từ sực tỉnh lại , biểu cảm lại càng thêm phần thẹn thùng, e ấp, cúi đầu vặn vẹo ngón tay nói nhỏ:
「Là... là tên người yêu cũ của Hàn Nguyệt tông kia chứ ai nữa ạ~」
「Hắn nói , hiện tại hắn đã có thể tìm thấy cái nơi đó rồi ...
Bảo ta đến kiểm tra thử xem sao kìa...」
Chaporia
Bình Luận (0)