Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Bà im lặng hồi lâu, khi mở miệng lại mang theo một tia thương hại:
"Một kẻ lòng dạ độc ác như vậy , sao xứng làm hậu. Giúp ngươi, cũng là giúp cho thiên hạ chúng sinh."
Ta ngẩn người , quỳ sụp xuống đất dập đầu, lòng đầy thành kính:
"Tạ đại sư."
...
Ba ngày sau , Giáo Phường Ty đón một cô nương dung mạo cực kỳ xinh đẹp , tên là Tuyết Nhu.
Ma ma hỏi nàng vào cung mưu cầu chuyện gì?
Giọng nàng rất nhẹ nhưng vô cùng kiên định:
"Lên ngôi hậu."
Sau đó, g.i.ế.c người .
…
Lần nữa gặp lại Hoàng thượng là ở tiệc ngắm hoa đào nửa tháng sau .
Buổi tiệc hoa đào lần này do đích thân Hoàng hậu mở tiệc, mời khắp các danh gia vọng tộc ở kinh đô. Thế nhưng theo việc tân khách lần lượt ngồi vào vị trí, Thái hậu và Hoàng thượng cũng lần lượt có mặt, vậy mà Hoàng hậu lại mãi không thấy đến.
Nhìn sắc mặt Thái hậu càng lúc càng khó coi, cung nữ tâm phúc Thúy Trúc của Hoàng hậu mới vội vàng chạy tới, nói : "Thái hậu, Bệ hạ, Hoàng hậu nương nương hôm nay thân thể thực sự không khỏe, thực sự không tiện ra ngoài, xin Thái hậu và Bệ hạ lượng thứ."
Buổi tiệc hoa đào lần này bà ta là nhân vật chính vậy mà lại cáo bệnh không đến, rõ ràng là đang bất mãn với sự sắp xếp của Thái hậu.
Thái hậu nghe vậy , lạnh lùng cười một tiếng: "Vậy sao ? Hoàng hậu bệnh tật yếu ớt như thế, làm sao quản lý tốt lục cung đây? Chi bằng nhân lúc còn sớm mà thay người khác đi thì hơn."
Lời này vừa thốt ra , bầu không khí lập tức đông cứng lại .
Thúy Trúc mặt mũi trắng bệch nhìn về phía Hoàng thượng.
Hoàng thượng khẽ nhíu mày, nhưng vẫn chủ động nói đỡ cho người trong lòng: "Mẫu hậu, từ sáng sớm Hoàng hậu đã thấy khó ở trong người , nàng không đến cũng vì không muốn làm mất nhã hứng của người , hay là chúng ta cứ bắt đầu trước đi ."
Nhật Nguyệt
Trong giọng điệu của hắn mang theo một chút xuống nước. Nhưng Thái hậu liếc nhìn hắn một cái, không chịu bỏ qua: "Hoàng thượng, ngươi nghĩ cho nàng, nàng có nghĩ cho ngươi không ?"
Phải vậy chứ.
Tiệc hoa đào mời toàn đại thần quyền quý trong kinh thành, Hoàng hậu nếu có vài phần giữ gìn thể diện cho hoàng gia thì đã không chọn lúc này để giận dỗi không đến với Thái hậu, ép Hoàng thượng phải ra mặt nói đỡ cho bà ta .
Một kẻ tùy tiện nông nổi như vậy , sao xứng làm hậu.
Nghe vậy , sắc mặt Hoàng thượng cũng có chút không vui, bầu không khí càng thêm căng thẳng.
Chính vào lúc này , ta đột nhiên khẽ hành lễ, giọng nói uyển chuyển: "Thái hậu nương nương, Hoàng hậu nương nương quản lý lục cung khó tránh khỏi vất vả. Nô tỳ lần này mới học được điệu múa Nghê Thường, không biết nương nương có sẵn lòng chỉ điểm cho nô tỳ một hai không ? Nếu nương nương bằng lòng, nô tỳ dù có c.h.ế.t cũng không còn tiếc nuối gì."
Giọng
ta
trong trẻo, lời
nói
lại
khéo léo. Tuy
thân
phận thấp kém, theo lý thì
ta
không
nên lên tiếng, nhưng Hoàng thượng đang cần một bậc thang để
đi
xuống,
ta
đã
dâng tới tận nơi,
hắn
tự nhiên sẽ
không
so đo cung quy.
Hắn nhìn ta thêm một cái, lập tức phụ họa theo: "Mẫu hậu thích nhất là điệu múa Nghê Thường, mẫu hậu, hay là chúng ta cứ xem thử trước nhé?"
Trước thanh thiên bạch nhật, Thái hậu tự nhiên cũng không muốn làm Hoàng thượng quá mất mặt, liền gật đầu:
"Cũng được ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/moi-thu-cua-ty-ty-ta-thay-nguoi-bao/2.html.]
Tiếng đàn nổi lên, tiếng trống dồn dập.
Ta nhẹ nhàng múa lượn, tựa như tiên nữ hạ phàm, không có một chút sai sót nào.
Một điệu múa kết thúc, trên mặt Thái hậu không còn vẻ lạnh lùng nữa: "Nhảy rất tốt ."
"Tạ Thái hậu."
Ta bình thản lui ra .
Sau khi xuống đài, ma ma nổi giận mắng: "Ngươi điên rồi có phải không ! Ngươi là thân phận gì mà lúc đó dám đứng ra nói chuyện, ngươi không cần mạng nữa rồi à ! Ngươi việc gì phải nói đỡ cho Hoàng hậu, bà ta mà rớt đài thì chẳng phải là cơ hội tốt để ngươi thượng vị sao !"
Ta liếc nhìn bà ta một cái, lại khẽ mỉm cười :
"Ma ma, ta rất tỉnh táo."
Cho nên ta biết Hoàng thượng tuyệt đối không thể vì chuyện này mà ghẻ lạnh Hoàng hậu. Ta càng biết rõ, với thân phận của ta , muốn thượng vị thì tuyệt đối không thể để Hoàng thượng nghĩ rằng ta thù địch với Hoàng hậu.
Ta giúp Hoàng hậu, chính là đang giúp chính mình .
Quả nhiên, sau khi tiệc tan, ta bị một tiểu thái giám chặn lại :
"Cô nương, hậu hoa viên có người tìm ngươi."
Đi theo phía sau , trong hậu hoa viên đang đứng một bóng lưng quen thuộc, chính là Hoàng thượng. Hắn cúi đầu nhìn ta , giọng nói trầm thấp:
"Gan ngươi thật lớn, một vũ cơ mà dám nói đỡ cho Hoàng hậu trước mặt Mẫu hậu."
Ta chỉ cười : "Bệ hạ muốn ban thưởng cho ta sao ?"
Nghe vậy , sắc mặt hắn lập tức trở nên lạnh nhạt: "Ngươi muốn cái gì? Vàng, bạc, hay là..."
Nhưng ta lại lắc đầu.
"Bệ hạ, xin hãy ban thưởng cho nô tỳ một hộp mứt hoa quả đi ."
Mứt hoa quả? Hoàng thượng rõ ràng không ngờ yêu cầu của ta lại đơn giản đến thế.
"Chỉ là mứt hoa quả thôi sao ?"
Ta gật đầu, rồi ngượng ngùng cười : "Nô tỳ từ nhỏ học múa phải kiểm soát vóc dáng, ma ma chưa từng cho ăn mứt hoa quả, hễ nhìn thấy là sẽ vứt đi của nô tỳ. Nhưng nô tỳ nghĩ, nếu là món quà do Bệ hạ ban thưởng, ma ma chắc chắn sẽ không dám vứt nữa..."
Nói đến đây, ta ngước mắt nhìn Hoàng thượng, ánh mắt tràn trề mong đợi: "Bệ hạ, người có sẵn lòng ban thưởng cho nô tỳ không ?"
Hoàng thượng tự nhiên không nỡ từ chối. Hắn nhìn dáng vẻ đáng thương với đôi mắt lấp lánh của ta , nhịn không được lộ ra vài phần ý cười : "Được, trẫm thưởng cho ngươi một lệnh bài, lúc nào muốn ăn mứt hoa quả cứ việc đến Ngự Thiện Phòng lấy, ngươi muốn ăn bao nhiêu có bấy nhiêu."
Ta lập tức mỉm cười vui sướng:
"Đa tạ Bệ hạ!"
Hắn mỉm cười , xoay người rời đi . Ta đứng yên không nhúc nhích.
Một lát sau , Hoàng thượng đột nhiên dừng bước, quay đầu nhìn ta : "Ngươi tên là gì?"
Ta nhu thuận cúi đầu:
"Nô tỳ Tuyết Nhu."
Ngày hôm đó, Hoàng thượng đã biết đến một vũ cơ gan to bằng trời, tên là Tuyết Nhu.
Chaporia
Bình Luận (0)