1
Trong lúc xếp hàng đăng ký ở khoa cấp cứu bệnh viện, trong lòng tôi đã mắng cô bạn thân Hà Chi Dao đến tám trăm lần .
Nếu không phải vì cô ấy vỗ n.g.ự.c cam đoan, nhiệt tình đề cử loại t.h.u.ố.c bôi kia , còn thề thốt chắc nịch là cực kỳ hiệu quả…
Thì tôi cũng chẳng đến mức nghiêm trọng tới nỗi hai chân còn khép không nổi, càng không phải nửa đêm chạy tới phòng cấp cứu khám cái “bệnh” khó mở miệng này .
“Cô à , hiện tại khoa cấp cứu chỉ còn bác sĩ Ôn là còn số khám, cô có lấy không ?”
“Lấy. Lấy chứ!”
Cầm được số khám, tôi khó nhọc lần theo biển chỉ dẫn tìm tới phòng khám của bác sĩ Ôn.
Cốc cốc cốc.
“Mời vào .”
Động tác mở cửa của tôi khựng lại .
Giọng nói này nghe quen quá… hình như từng nghe ở đâu rồi .
Đang suy nghĩ, bên dưới bỗng truyền tới cơn đau nhói sắc bén.
Tôi không dám chần chừ nữa, vội vàng đẩy cửa bước vào , đặt cuốn bệnh án lên bàn làm việc trước mặt bác sĩ.
Đồng thời, tôi cũng tranh thủ đ.á.n.h giá người đàn ông bác sĩ trước mắt…
Tầm 27-28 tuổi, đeo khẩu trang, dáng người hơi gầy, làn da trắng lạnh.
Là… Bác…Sĩ…Nam???
Mộng tưởng tan thành mây khói, đúng là càng sợ gì thì càng gặp cái đó.
Suốt dọc đường tôi đã cầu trời khấn Phật mong bác sĩ Ôn là một dì trung niên hiền lành dễ gần, lúc nghe thấy giọng nói còn tự lừa mình rằng biết đâu giọng của dì ấy chỉ hơi trầm thôi.
Cuối cùng vẫn bị hiện thực đ.á.n.h bại.
Tôi cam chịu ngồi xuống, nhưng vừa chạm m.ô.n.g vào ghế, bên dưới đã như bị một chiếc bàn chải thô ráp chà xát dày đặc, vừa ngứa vừa đau.
Tôi cố nhịn khó chịu, giọng đầy thúc giục.
“Bác sĩ, chỗ dưới của tôi khó chịu lắm.”
Vị bác sĩ vẫn luôn cúi đầu kia rời mắt khỏi bệnh án của tôi , chậm rãi ngẩng đầu, đưa tay đẩy gọng kính viền vàng lên, bình thản nói :
“Khó chịu thế nào?”
“Nằm lên giường bên cạnh đi , tôi kiểm tra một chút.”
Trời đất ơi???
Tôi là cái kiểu người xui xẻo được ông trời chọn trúng à ?
Bị muỗi độc c.ắ.n, bị bạn thân hố, thôi thì cũng nhịn đi .
Nhưng khám cấp cứu thôi mà bác sĩ lại chính là nam thần tôi từng thầm thích hồi cấp ba.
Hôm nay tôi nhất định phải c.h.ế.t đúng không ? Không c.h.ế.t không được à ?
Việc đột nhiên gặp lại người mình từng thầm thương khiến đầu óc tôi rối tung rối mù.
Tôi hoàn toàn không dám nhìn thẳng Ôn Kha Nhiên, ánh mắt chỉ biết đảo lung tung khắp nơi.
Đến khi liếc thấy chiếc gương bên phải …
Trong gương phản chiếu một người phụ nữ tóc tai bù xù, mặc chiếc váy ngủ hoa rộng thùng thình, trông cực kỳ nhếch nhác.
He he he.
Là tôi đó.
Tôi nghĩ tinh thần mình chắc chắn có vấn đề rồi .
Không thì cũng chẳng thể đứng cười quái dị với chính mình trong gương như thế.
“Bệnh nhân? Cô có hiểu lời tôi nói không ?”
Thấy biểu cảm tôi thay đổi liên tục, ánh mắt phức tạp lại còn cười kỳ quặc, Ôn Kha Nhiên vô cùng có trách nhiệm mà lên tiếng hỏi han.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/deu-do-thoi-quen-ngu-khoa-than-gay-hoa/chuong-1.
html.]
Rùa
Lúc này tôi đã hoàn toàn mặc kệ tất cả rồi .
Tôi hùng dũng hiên ngang bước tới giường, nằm xuống, thoải mái vén váy ngủ lên, kéo chiếc quần đùi rộng xuống, hai chân dang ra .
“Bác sĩ, anh lại đây đi .”
……
2
Không biết có phải vì ngồi lâu rồi đột ngột đứng dậy hay không , mà trên mặt Ôn Kha Nhiên thoáng hiện một tầng đỏ nhạt.
Anh rõ ràng kinh ngạc trước thái độ quá mức tự nhiên thoải mái của tôi , ngược lại còn chần chừ bước chậm lại .
Đằng nào cũng c.h.ế.t, c.h.ế.t sớm siêu sinh sớm.
Nghĩ vậy , giọng tôi cũng mang theo chút mất kiên nhẫn.
“Anh sao thế? Không được à ?
“Không được thì đi đổi cho tôi người khác làm được tới đây.
“ Tôi đang gấp.”
……
Như thể bị chạm đúng dây thần kinh nhạy cảm nào đó, vẻ mặt quanh năm chẳng buồn chẳng vui của Ôn Kha Nhiên thoáng hiện nét tức giận, vài bước đã tới bên giường.
Anh thong thả đeo găng tay, nghiêm túc cẩn thận chẳng khác nào chuẩn bị làm một ca đại phẫu tinh vi.
“Co chân lên, dang ra một chút.”
Trong bệnh án chỉ ghi triệu chứng khó chịu của tôi , không ghi nguyên nhân.
Ôn Kha Nhiên kiểm tra cẩn thận xong liền hỏi:
“Gần đây có phải … sinh hoạt quá độ không ?”
Tôi cảm thấy mình vừa bị xúc phạm.
Một sự x.úc p.hạ.m trần trụi đối với người phụ nữ 26 tuổi còn chưa từng nếm mùi đàn ông như tôi .
“Không có .”
Tôi nghiến răng nghiến lợi, khó khăn nặn ra hai chữ ấy , định giải thích rõ ràng.
“Bác sĩ, chỗ dưới của tôi là… là vì…”
Dù trong lòng đã tự nhủ phải liều một phen, nhưng lời tới miệng vẫn khó mà mở ra được .
Thấy dáng vẻ lúng túng ấy của tôi , Ôn Kha Nhiên lập tức hiểu lầm, gật đầu đầy thấu hiểu.
Giọng điệu vô cùng chuyên nghiệp mà vẫn không mất đi sự quan tâm nhân văn.
“Vậy chắc là tự mình … ừm, tự mình … quá thường xuyên rồi . Không cần ngại, đây đều là nhu cầu sinh lý bình thường.”
“Chỉ là nhìn tình trạng bên dưới của cô bây giờ… đúng là hơi quá mức thật. Tôi sẽ bôi t.h.u.ố.c cho cô, trước khi hồi phục thì đừng… đừng làm chuyện đó nữa, sau này cũng nên biết tiết chế, cô hiểu ý tôi chứ?”
Hay thật đấy.
Cái miệng nói năng ấp úng của tôi như mọc luôn sang mặt Ôn Kha Nhiên rồi .
Tôi phải phản ứng mất một lúc mới hiểu anh đang nói cái gì.
Một luồng xấu hổ không tên pha lẫn tức giận lập tức xông thẳng lên đỉnh đầu, tôi cảm thấy mình mất sạch lý trí, trực tiếp túm lấy tay Ôn Kha Nhiên, kéo thẳng vào trọng điểm rồi gạt hai cái.
“Giờ thấy chưa ? Sờ thấy chưa ? Là cục sưng đó bác sĩ. Là cục sưng.”
Sau hành động lỗ mãng ấy là bầu không khí im lặng ngượng ngập như c.h.ế.t.
Quả nhiên bác sĩ khoa cấp cứu vẫn là người từng trải qua sóng to gió lớn.
Anh là người đầu tiên phá vỡ bầu không khí.
“Xin lỗi , vừa rồi tôi không để ý bên trong. Con muỗi c.ắ.n cô có độc thật, nhưng cũng chưa tới mức nghiêm trọng như thế này đâu . Có phải cô giấu bệnh sợ khám, tự ý bôi linh tinh t.h.u.ố.c hay mẹo dân gian gì rồi không ?”
Chaporia
Bình Luận (0)