Tỷ tỷ giành được vị trí đứng đầu trong yến tiệc mùa xuân, cũng vì thế mà lọt vào mắt xanh của Cửu thiên tuế – kẻ nắm giữ quyền thế khuynh đảo triều đình.

 

Ngay tối hôm đó, Hoàng thượng ban chỉ tứ hôn, gả tỷ tỷ cho Cửu thiên tuế.

 

Tỷ tỷ không cam lòng, nhào vào lòng cha nương khóc lóc t.h.ả.m thiết.

 

Lúc này , tất cả mọi người đều nhìn ta :

 

"Vân Nương, con có thể thay tỷ tỷ gả cho Cửu thiên tuế được không ?"

 

Ta đang gặm đùi gà, ngây ngô hỏi: "Cửu thiên tuế là thứ gì? Có ngon hơn đùi gà không ạ?"

 

"Tất nhiên là ngon hơn rồi ." Cha nương và tỷ tỷ đồng thanh đáp.

 

"Vậy con gả."

 

Ta chẳng hề suy nghĩ mà đồng ý ngay.

 

Đêm tân hôn, Cửu thiên tuế quay lưng về phía ta , giọng điệu âm trầm:

 

"Ta vốn không phải kẻ ép buộc người khác, Lục Thanh Uyển, nếu nàng không nguyện ý thì thôi, đêm nay ta ngủ ở thư phòng."

 

Ta lập tức ôm c.h.ặ.t lấy chàng , e dè hỏi:

 

"Phu quân, thiếp đói rồi , món gà quay kia có thể ăn được chưa chàng ?"

 

01

 

Ta và tỷ tỷ là cặp song sinh.

 

Chỉ vì lúc chào đời, ta lười biếng nên ở lì trong bụng nương thêm một chút.

 

Sau khi sinh ra , đầu óc ta có chút ngây ngô.

 

Đại phu nói trong não ta có khối m.á.u tụ, vốn dĩ đã tồn tại từ trong bụng mẹ , rất khó để loại bỏ.

 

Cha nương thấy ta trời sinh ngu dốt, bèn tuyên bố với bên ngoài rằng phủ chỉ có mình tỷ tỷ là con gái.

 

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

Từ nhỏ ta đã bị giam trong hậu viện, ăn chung ở chung với bọn nha hoàn , bà v.ú.

 

Tỷ tỷ từ bé đã tinh thông cầm kỳ thi họa, là tài nữ lừng danh khắp kinh thành.

 

Còn ta lại suốt ngày trêu mèo chọc ch.ó, nghịch bùn, đi đến đâu cũng bị người ta chán ghét.

 

Cha nương sợ ta làm mất mặt Tể tướng phủ, nên không cho ta bước chân ra ngoài gặp người lạ.

 

Ngày vui vẻ nhất của ta chính là ngày mười lăm hàng tháng.

 

Bởi vì chỉ có vào ngày này , ta mới được ăn đùi gà.

 

Bọn hạ nhân trong phủ thấy ta khờ khạo, cũng thường xuyên bắt nạt, cướp cơm của ta .

 

Mà ngày mười lăm hàng tháng, tất cả hạ nhân trong phủ đều được ăn thêm món, thế nên chẳng còn ai đến tranh đùi gà với ta nữa.

 

Ngày hôm đó, ta đang đếm từng ngày chờ đợi được ăn đùi gà.

 

Cha nương và tỷ tỷ cứ thế bất ngờ xuất hiện trước mặt ta .

 

Đã rất lâu rồi ta không được gặp họ.

 

Lần cuối cùng gặp nhau là ở tiệc mừng thọ của tổ mẫu.

 

Ngày hôm ấy ta cực kỳ vui vẻ.

 

Vì ta đã được ăn rất nhiều món ngon chưa từng thấy, nào là bánh hoa quế, bánh hoa sen, các loại mứt quả...

 

Quan trọng nhất là ta còn ăn được tận hai chiếc đùi gà mà chẳng ai ngăn cản.

 

Chỉ trừ một tên nhóc đáng ghét vô cùng.

 

Hắn không những cướp đùi gà của ta trong bữa tiệc mà còn mắng ta là đồ ngốc.

 

Dù ta ngốc thật, nhưng ta biết "đồ ngốc" chẳng phải là một từ hay ho gì.

 

Ta tức quá liền đẩy hắn ngã xuống hồ.

 

Sau này ta mới biết , hóa ra hắn chính là vị đích trưởng tôn được tổ mẫu nâng niu như ngọc quý.

 

Cha nương và tỷ tỷ nghe tin xong, suýt chút nữa là ngất xỉu.

 

Cả gia đình vì cứu vị đích trưởng tôn rơi xuống nước mà náo loạn suốt nửa đêm.

 

Toàn bộ bữa tiệc mừng thọ đều bị ta phá hỏng.

 

Ngày hôm đó trở về, nương nhốt ta vào nhà củi, dạy dỗ ta một trận tơi bời, còn không cho ta ăn cơm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.

com/cuu-thien-tue-khong-con-gia-vo-nua/1.html.]

Chỉ vì ta đã khiến bà mất hết mặt mũi trước mặt tổ mẫu và các dì khác.

 

Trước khi rời đi , bà còn để lại một câu độc địa:

 

"Lục Vân Nương, tại sao lúc trước ngươi không c.h.ế.t quách trong bụng ta đi ? Điều hối hận nhất đời ta chính là sinh ra ngươi."

 

Vì câu nói này mà ta đã buồn bã suốt một thời gian dài.

 

Dù ta ngây ngô, nhưng ta cũng biết đau lòng mà.

 

Ngày nương sinh ra ta và tỷ tỷ đã gặp khó khăn, suýt chút nữa là mất mạng.

 

Sau khi tỷ tỷ chào đời, cha và tổ mẫu vừa nghe là con gái, sắc mặt liền thay đổi ngay lập tức.

 

Hai người họ vừa định quay lưng bỏ đi thì nghe thấy tiếng bà đỡ trong phòng hét lớn: "Khoan đã , còn, còn nữa... trong bụng vẫn còn một đứa!"

 

Mọi người vừa nghe thấy thế liền lập tức đặt hết hy vọng lên người ta .

 

Nhưng chờ mãi chờ mãi, ta vẫn không chịu chui ra .

 

Sau đó, mãi mới sinh được ta ra , thế nhưng ta lại chẳng khóc cũng chẳng quấy, y hệt như một đứa ngốc.

 

Vậy là tất cả mọi người đều trút hết cơn giận lên đầu ta , còn tỷ tỷ lại trở thành bảo vật được cả nhà cưng chiều.

 

Nương không những không thể sinh cho Lục gia một đích trưởng tôn, lại còn đẻ ra một đứa ngốc.

 

Sự tồn tại của ta , đối với bà mà nói chính là nỗi nhục nhã.

 

Cho nên mỗi lần nhìn thấy ta , bà đều lộ rõ vẻ chán ghét.

 

Cũng may ta là người tâm rộng, chẳng bao giờ để bụng chuyện gì cả.

 

02

 

Thấy cha nương và tỷ tỷ đến thăm, ta vui mừng khôn xiết.

 

Ủa?

 

Sao mắt tỷ tỷ lại đỏ hoe, đuôi mắt vẫn còn vương mấy vệt nước mắt thế kia ?

 

Ta ngây ngô đưa tay lên lau nước mắt cho tỷ ấy .

 

"Tỷ tỷ, đừng khóc , ai bắt nạt tỷ, Vân Nương sẽ bảo vệ tỷ."

 

Dẫu cha nương thường xuyên nhốt ta lại , không cho ta ăn cơm.

 

Dẫu tỷ tỷ thường xuyên châm chọc ta , còn sai nha hoàn đ.á.n.h ta .

 

Nhưng trong mắt ta , họ vẫn là những người thân thiết nhất.

 

Huống hồ hôm nay họ còn mang theo món đùi gà ta yêu thích nhất nữa chứ.

 

Khoảnh khắc nhìn thấy đùi gà, ta lập tức trợn tròn mắt, vô thức nuốt nước bọt.

 

Tỷ tỷ thấy vậy liền vội vàng đưa đùi gà tới, khẽ hỏi:

 

"Vân Nương, muội thực sự sẽ bảo vệ tỷ sao ? Dù là chuyện gì đi nữa, muội cũng sẽ thay tỷ làm , đúng không ?"

 

Ta vừa gặm đùi gà vừa ngây ngô cười với tỷ ấy .

 

Phụ thân thấy ta không trả lời thì có chút nóng nảy, lập tức cướp lấy cái đùi gà từ tay ta .

 

"Vân Nương, con nhóc thối này , đừng ăn nữa, cha hỏi con, con có nguyện ý thay tỷ tỷ gả cho Cửu thiên tuế không ?"

 

Ta chớp chớp mắt, nghiêng đầu hỏi ông:

 

"Cửu thiên tuế là cái thứ gì ạ? Có ngon hơn đùi gà không ?"

 

Mẫu thân thấy dáng vẻ khờ khạo này của ta thì càng tức giận hơn.

 

Bà trừng mắt nhìn ta một cái đầy hung dữ, giơ tay định đ.á.n.h ta .

 

"Ăn, ăn, ăn, ngươi chỉ biết ăn thôi, sinh ra ngươi còn không bằng sinh ra một miếng xá xíu."

 

Ta vội vàng nấp sau lưng tỷ tỷ, cầu xin sự cứu giúp.

 

"Tỷ tỷ, cứu muội !"

 

Tỷ tỷ thấy vậy liền kiên nhẫn dỗ dành ta .

 

"Vân Nương, Cửu thiên tuế là một vị quan lớn, trong nhà ông ấy có ăn không hết đùi gà, muội chỉ cần gả cho ông ấy là ngày nào cũng được ăn đùi gà rồi ."

 

Ta có chút bán tín bán nghi hỏi tỷ ấy :

 

"Thật không ạ? Ngày nào cũng được ăn thật sao ?"

 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...