Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

07

 

Thư phòng?

 

Không được , đùi gà của ta vẫn còn đang nằm trong tay chàng kia kìa.

 

Vả lại , bộ "ngự phu chi thuật" (thuật giữ chồng) mà lão ma ma dạy ta vẫn chưa được mang ra sử dụng nữa.

 

Đêm trước khi xuất giá, lão ma ma không còn ép ta học quy củ nữa.

 

Thậm chí bà còn từ bi ban cho ta đùi gà để ăn.

 

Nhìn dáng vẻ ăn uống ngon lành của ta , bà thở dài bất lực:

 

"Vân Nương, những lời ma ma nói với con đêm nay, con nhất định phải nhớ kỹ, thời khắc mấu chốt có thể cứu mạng con đấy."

 

Dù không hiểu gì, nhưng thấy vẻ mặt nghiêm trọng của bà, ta vẫn ghi nhớ từng chữ từng câu một.

 

Không ngờ rằng bây giờ đã có thể dùng đến.

 

Bùi Như Tuyên vừa định xoay người bước ra cửa đã bị ta chặn lại .

 

"Cửu... Cửu thiên tuế, thiếp nguyện ý mà."

 

Ta từ phía sau ôm c.h.ặ.t lấy chàng , bắt chước giọng điệu của tỷ tỷ làm nũng với chàng :

 

"Phu quân, chàng đừng đi , Thanh Uyển sợ ngủ một mình lắm, tối nay chàng có thể ở lại bầu bạn với thiếp được không ?"

 

Cách lớp y phục, ta cảm nhận được cơ bắp rắn chắc, mạnh mẽ của Bùi Như Tuyên.

 

Cứng quá đi mất.

 

Chàng khẽ run lên một cái, nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay đang táy máy trên người mình của ta .

 

Chàng ngoái đầu lại , sắc mặt tức giận đến mức đỏ bừng.

 

"Lục Thanh Uyển, nàng có biết mình đang làm gì không ?"

 

Thú thật, chính ta cũng không biết vì sao mình lại làm như vậy .

 

Chỉ là lão ma ma đã đặc biệt dặn dò ta :

 

【Vân Nương, việc này nhất định phải thực hiện vào đêm tân hôn, nếu không thì sau này con không còn đùi gà để ăn nữa đâu .】

 

Câu này ta nhớ kỹ vô cùng.

 

Vì đùi gà, ta đành phải nhắm mắt đưa chân, liều một phen.

 

Bùi Như Tuyên thấy ta lại lơ đãng, bèn có chút giận dữ:

 

"Lục Thanh Uyển, đây là do nàng tự chuốc lấy đấy nhé."

 

Dứt lời, chàng đẩy ta ngã xuống giường, rồi đè lên người ta .

 

Ta sợ hãi nhắm nghiền mắt lại , làm theo những gì lão ma ma đã dạy, xõa tóc ra , cởi bỏ y phục tân nương, rồi đưa tay khẽ kéo y phục của chàng .

 

Ma ma nói , dù ta ngốc nghếch nhưng may mắn có được gương mặt giống hệt tỷ tỷ.

 

Dựa vào điểm này thôi cũng đủ để mê hoặc không ít người , trong đó bao gồm cả Cửu thiên tuế.

 

Thế nhưng người phía trên đột nhiên dừng lại , yết hầu chàng chuyển động một chút, rồi bật cười thành tiếng:

 

"Không ngờ đường đường là thiên kim Tể tướng phủ, trên giường lại có bản lĩnh như vậy ."

 

Trong giọng điệu của chàng mang theo vài phần trêu chọc và mỉa mai.

 

Chỉ tiếc là ta quá đỗi ngốc nghếch, làm sao hiểu được ý châm chọc sâu xa trong lời nói ấy .

 

Ta còn tưởng chàng đang khen ngợi mình .

 

Thế là ta lấy hết can đảm, bàn tay chậm rãi luồn vào trong y phục của chàng , men theo l.ồ.ng n.g.ự.c, tiếp tục mò mẫm xuống dưới ...

 

Ủa? Không đúng!

 

Càng mò xuống dưới , ta càng cảm thấy có chỗ nào đó không ổn .

 

Chẳng phải ma ma từng nói thân thể thái giám đều khiếm khuyết sao ?

 

Vậy cái thứ mà ta vừa sờ thấy trên người Cửu thiên tuế rốt cuộc là cái gì?

 

Ta nhìn chàng với vẻ không thể tin nổi: "Chàng, chàng vậy mà..."

 

Hu hu hu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.

com/cuu-thien-tue-khong-con-gia-vo-nua/4.html.]

Ta còn chưa kịp nói hết câu, giây tiếp theo Bùi Như Tuyên đã dùng lực bóp c.h.ặ.t cổ ta .

 

"Lục Thanh Uyển, nàng câm miệng cho ta ! Ồn ào đến mức ta nhức hết cả tai, còn kêu một tiếng nữa là ta cắt lưỡi nàng xuống đấy."

 

Lưỡi?

 

Đừng mà!

 

Không có lưỡi thì ta còn ăn uống kiểu gì được nữa?

 

Ta vội vàng đưa tay che miệng lại , cẩn thận liếc nhìn chàng một cái.

 

"Cửu... Cửu thiên tuế, chàng yên tâm, thiếp giữ miệng kín lắm, tuyệt đối sẽ không nói bí mật cơ thể của chàng ra ngoài đâu ạ."

 

Bùi Như Tuyên đứng trên cao nhìn xuống ta , khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười khinh miệt.

 

"Ồ, nàng nghĩ ta sẽ tin nàng sao ? Trong mắt ta , chỉ có người c.h.ế.t mới giữ được bí mật mãi mãi."

 

"Bộp."

 

Sợi dây thần kinh trong lòng ta đứt phựt.

 

Phen này đúng là cái mạng nhỏ của ta sắp đi đời rồi .

 

Đã đến nước này , ta đành mặc kệ, lấy hết can đảm nói :

 

"Cửu thiên tuế à , trước khi c.h.ế.t, ngài có thể thỏa mãn cho thiếp một nguyện vọng được không ?"

 

Bùi Như Tuyên nhìn ta với vẻ đầy hứng thú, không hề trả lời.

 

Ta đành đ.á.n.h liều nói tiếp:

 

"Đằng nào cũng phải c.h.ế.t rồi , thiếp có thể ăn nốt cái đùi gà lúc nãy, làm một con ma no nê không ạ?"

 

Nghe thấy yêu cầu của ta , khóe miệng chàng không nhịn được mà giật giật.

 

"Không được , sắp c.h.ế.t đến nơi rồi còn đòi hỏi cái gì?"

 

Ta thầm lẩm bẩm trong lòng:

 

【Hừ! Đồ keo kiệt, đến chút yêu cầu nhỏ nhặt này mà cũng không thỏa mãn cho ta .】

 

Ta tuyệt vọng nhắm nghiền hai mắt lại , bày ra dáng vẻ như con cừu chờ làm thịt.

 

Ai ngờ người trước mắt đột nhiên nới lỏng lực đạo, nhìn ta cười như không cười :

 

"Lục Thanh Uyển, nàng thực sự sẽ không nói bí mật của ta ra ngoài sao ?"

 

Hả?

 

Lời này của chàng có ý gì, chẳng lẽ cái mạng nhỏ của ta có thể giữ được rồi sao ?

 

Ta vội vàng ngẩng đầu, gương mặt ngây thơ gật đầu với chàng .

 

"Đương nhiên rồi ạ! Thiếp nói là giữ lời, chàng yên tâm, chuyện tối nay thiếp tuyệt đối sẽ không kể cho người thứ hai biết ."

 

Nói xong, ta thậm chí còn giơ ngón tay út ra , muốn ngoắc tay với chàng .

 

Nhìn dáng vẻ này của ta , vẻ nghi hoặc trong đáy mắt Bùi Như Tuyên càng thêm đậm đặc.

 

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

Nhưng chàng không lập tức vạch trần ta , mà đưa ngón tay út ra cùng ta ước hẹn:

 

"Được, ta tạm thời tin nàng một lần , nàng hãy nhớ lấy, nếu dám nuốt lời, ta vẫn có thể khiến nàng c.h.ế.t không toàn thây."

 

"Còn về đùi gà mà nàng nói , nếu nàng muốn ăn, sau này cứ tùy ý mà ăn."

 

"Thật sao ạ?"

 

Vừa nghe thấy hai chữ "đùi gà", đôi mắt ta lập tức sáng rực lên.

 

Nỗi lo sợ hãi hùng vừa rồi đã sớm tan biến như mây khói.

 

Đêm tân hôn, dù bộ "ngự phu chi thuật" mà lão ma ma dạy không được dùng đến, nhưng ta vẫn dùng cách riêng của mình để giữ lấy cái mạng nhỏ.

 

Đêm đó, hai chúng ta cứ thế mặc nguyên y phục mà ngủ.

 

Sau khi trút bỏ được gánh nặng, ta cuộn tròn trong lòng chàng , chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc mộng.

 

Thế nhưng, điều ta không hề hay biết , chính là Bùi Như Tuyên vẫn chưa hề chợp mắt.

 

Đôi mắt đen láy u tối của chàng cứ thế chằm chằm nhìn ta , trong đáy mắt ẩn giấu một tia sát khí.

 

Sáng hôm sau , khi ta mở mắt tỉnh dậy, Bùi Như Tuyên đã sớm không còn bóng dáng đâu nữa.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...