Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
5
Cứ như vậy , tôi trở thành bạn gái của Thẩm Luật.
Trong khoảng thời gian anh nằm viện, ông nội anh có đến vài lần , ông cụ nhìn tôi hình như là càng ngày càng thấy không thuận mắt.
Liền ví dụ như lúc này đây tôi đang ngồi một bên đối phó với tin nhắn mẹ gửi tới, Thẩm Luật bóc hai múi quýt đưa đến bên môi tôi , tôi theo bản năng há miệng ngậm lấy.
Anh đặc biệt thích đút cho tôi ăn, lúc mới bắt đầu tôi còn thấy không tự nhiên, anh liền giải thích với tôi :
“Anh thấy các cặp đôi trên phim truyền hình đều ở chung như vậy mà.”
Vài ngày sau , tôi cũng quen dần.
Còn chưa kịp nhai nuốt, liền nghe thấy tiếng gậy chống nện thật mạnh xuống đất.
Vừa ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy ông nội của Thẩm Luật đang đứng ở cửa.
“Vô Dạng, con là người bệnh, là người cần phải được chăm sóc.”
Lời này là nói với Thẩm Luật, nhưng ánh mắt lại liếc về phía tôi .
Tôi lẳng lặng ấn tắt màn hình điện thoại, cầm lấy quả táo trên bàn chuẩn bị gọt cho Thẩm Luật một quả, d.a.o gọt hoa quả còn chưa kịp chạm vào đã bị Thẩm Luật cầm đi , quả táo trên tay cũng bị anh lấy mất.
Tôi ?
“Để anh làm là được rồi .”
Tôi kéo kéo cánh tay anh , ra hiệu cho anh nhìn về phía ông nội mình .
“Ông nội, con chỉ là đang tĩnh dưỡng thôi, tay chân vẫn hoàn hảo, không cần người khác chăm sóc.”
Tôi đứng bật dậy, mượn cớ gọi điện thoại để rời khỏi phòng bệnh.
Nhưng không ngờ tới, sau khi tôi ra khỏi phòng bệnh không lâu, mẹ tôi liền gọi điện thoại tới,
“Mấy ngày nay con đi đâu thế hả? Bố con bảo không thấy con ở võ quán.”
“Con ở bệnh viện ạ.”
“Bệnh viện? Con bị thương à ?”
“Không có , bạn con bị thương, con đến thăm cậu ấy .”
Mẹ tôi đặc biệt biết cách bắt bẻ câu chữ,
“Bạn à , nam hay nữ thế con?”
Tôi trầm mặc hai giây,
“…… Nữ ạ.”
“À, thế thì chính là con trai rồi , là bạn trai hả?”
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Tôi còn chưa kịp nói lời nào, bà lại bảo:
“Mỗi lần con nói dối là đều sẽ trả lời chậm mất nửa nhịp.”
Tôi : “……”
“Con đã tốt nghiệp đại học rồi , tìm một người bạn trai là chuyện hết sức bình thường, mẹ cũng sẽ không trách con đâu , có thời gian thì dẫn cậu ấy về nhà một chuyến.”
Tôi bảo:
“Mẹ đừng nói với bố nhé.”
Bằng không với tính khí của bố, lúc này chắc chắn ông đã lao tới đây để tìm Thẩm Luật tỉ thí một trận rồi .
Với thân hình toàn cơ bắp kia của bố, Thẩm Luật không phải là đối thủ đâu .
“Biết rồi biết rồi .”
Sau khi cúp điện thoại, tôi chuẩn bị quay về phòng bệnh, kết quả liền nghe thấy phía sau có người “Hừ” một tiếng.
Tôi vừa quay đầu lại , liền nhìn thấy ông nội của Thẩm Luật.
Trên tay ông đang cầm quả táo đã gọt sạch vỏ, đã gặm mất một phần ba.
“Cháu chào ông ạ.”
Tôi gật đầu hỏi thăm xã giao.
Ông đi đến trước mặt tôi , ngữ khí pha chút bực dọc,
“Vô Dạng nhà chúng ta diện mạo tốt , có năng lực, gia thế lại tốt , những cô gái có ý với nó nhiều đến mức xếp thành hàng dài, con bé này vậy mà lại không dám giới thiệu nó với người nhà sao ?!”
Hóa ra ông đã nghe thấy tôi gọi điện thoại!
Tôi cúi đầu, có chút đắn đo, có nên giải thích với ông một chút là tôi và Thẩm Luật mới chỉ ở bên nhau mấy ngày trước không nhỉ?
Một lát sau ——
“Khụ,
ta
cũng
không
có
ý gì khác, Vô Dạng thích mới là chủ yếu.
Cháu với Vô Dạng thương lượng một chút
đi
, định
ra
một cái thời gian, hai bên gia đình gặp mặt một chuyến!”
Ủa? Đề tài này sao lại chuyển nhanh như vậy thế? Ngay cả ngữ khí của ông cũng đã nhu hòa đi không ít.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/doan-tuyet-duong-lui/chuong-4.html.]
“Ông nội, ông còn chưa đi đến công ty sao ?”
Giọng nói của Thẩm Luật đột nhiên vang lên, khi tôi ngẩng đầu lên thì anh vừa vặn đi đến bên cạnh dắt lấy tay tôi .
Tôi chằm chằm nhìn vào tay anh , sau đó liền lại nghe thấy câu nói kia của ông cụ,
“Có vợ một cái là bắt đầu ghét bỏ ông nội rồi .”
Thẩm Luật cười nhạt,
“Ông nội, con không có .”
Tôi thầm nghĩ, Thẩm Luật à , cái nụ cười này của anh làm cho câu nói này nháy mắt chẳng còn chút sức thuyết phục nào cả……
Quả nhiên, ông cụ nghe xong lời này , hừ một tiếng rồi bước vào trong thang máy.
Trở về phòng bệnh, thấy Thẩm Luật lại đang gọt táo, tôi chìa tay ra ,
“Để tôi làm cho.”
Anh lắc đầu cười khẽ.
Anh thật sự rất thích cười .
Ừm, cười lên trông rất đẹp , nên cười nhiều hơn một chút.
“Vừa rồi lúc em đi ra ngoài, quả táo kia đã bị ông nội cầm đi rồi .”
“Không sao đâu , tôi cũng không thích ăn táo lắm.”
Anh đặt quả táo trong tay xuống, lại dắt lấy tay tôi ,
“Nhiên Nhiên, em rất sợ anh sao ?”
Tôi lắc đầu, tại sao phải sợ chứ, anh lại chẳng đ.á.n.h lại tôi .
Không đúng, vẫn là sợ chứ, tôi dùng sức gật đầu,
“Sợ anh c.h.ế.t mất.”
Anh ngẩn ra một khoảnh khắc,
“Hóa ra em lại để tâm đến anh như vậy cơ à .”
Đương nhiên rồi ! Anh mà c.h.ế.t, chưa biết chừng tôi cũng sẽ c.h.ế.t theo luôn ấy chứ.
Anh lại cười , ánh mắt ôn nhu, như muốn hút hồn người khác, tôi suýt chút nữa đã bị lạc lối trong đôi mắt của anh .
Cũng may lý trí vẫn còn đó.
Nhưng giây tiếp theo, lý trí bay biến sạch sành sanh.
Anh cúi người tới gần, đôi bàn tay mà tôi thích nhất kia áp lên mặt tôi ,
“Vậy thì sau này đành phải xin Nhiên Nhiên chiếu cố nhiều hơn rồi .”
Khi nói lời này , gương mặt anh càng lúc càng sát lại gần, gần đến mức tôi không dám cử động, anh cũng bất động, cứ như vậy mà nhìn tôi .
Cứu với…… Thật sự sắp bị c.h.ế.t chìm trong ánh mắt của anh rồi ……
“Có thể chứ?”
“Dạ?”
Tôi chỉ nghe rõ ba chữ này , còn chưa kịp hỏi lại thì trên môi đã nhiều thêm một vạt ấm áp.
Cả người tôi dâng lên cái loại cảm giác tê dại tận xương tủy.
Không biết qua bao lâu, tôi cảm giác mình mới có thể hô hấp trở lại , anh ôm lấy tôi , tôi cúi đầu thì chỉ nhìn thấy gân xanh trên cổ anh lộ ra .
“Thẩm Luật?”
Tôi gọi anh một tiếng.
“Nhiên Nhiên, anh vui lắm.”
Khi anh nói chuyện, hơi thở phun trên cổ tôi làm tôi cảm thấy ngứa ngáy, trong lòng càng là như vậy .
Loại cảm giác này là lạ, nhưng tôi không hề chán ghét, ngược lại còn có chút thích.
“Thẩm Luật.”
“Ừm.”
Anh ngẩng đầu nhìn tôi , ánh mắt như có tầng sương nước m.ô.n.g lung, nhìn rất đáng yêu.
Tôi trực tiếp hôn lên môi anh .
Quả nhiên giống hệt như trong tưởng tượng. Rất dễ hôn.
Trong lòng cái cảm giác ngọt ngào kia lại trào dâng lên.
“Thẩm Luật, tôi thích……” Môi của anh .
Còn chưa nói xong, môi anh đã một lần nữa phủ xuống.
Chaporia
Bình Luận (0)