01

Quỷ sai vừa nói xong, hiện trường liền im phăng phắc. 

Ta ngơ ngác nhìn Giang Uyển Uyển và Thái t.ử vẫn đang ôm c.h.ặ.t lấy nhau , nhất thời không biết nên phản ứng thế nào. 

Ngày hôm nay xảy ra quá nhiều chuyện rồi .

 Mặc dù ta đã làm Thái t.ử phi mười năm, kiến thức rộng rãi, nhưng lúc này não cũng không đủ dùng. 

Buổi sáng khi ta còn đang trong giấc mộng thì đã bị tiếng binh đao giao tranh làm cho tỉnh giấc. 

Bên ngoài viện ngoài tiếng ngựa hí gầm vang, còn có tiếng gầm thét mang theo chất giọng địa phương nồng nặc của binh lính Lương Quốc. 

"Nghe nói nữ nhân trong phủ Thái t.ử ai nấy đều khuynh quốc khuynh thành, các anh em ơi phúc khí của chúng ta đến rồi !"

 "Bắt sống Tiêu Yến Từ! Mang đám phi tần về ban thưởng cho tam quân!"

 "G.i.ế.c!"

 "G.i.ế.c g.i.ế.c g.i.ế.c!" 

Chỉ trong vòng một đêm ngắn ngủi, Tiêu Quốc đã diệt vong. 

Tiêu Yến Từ mặc một thân y phục trắng, ánh mắt âm trầm.

 Trên tay chàng cầm một thanh kiếm lóe lên ánh bạc, chậm rãi bước ra từ chính phòng. 

Dưới ánh trăng, ánh mắt của chàng còn lạnh lẽo hơn cả ánh kiếm.

 "Tiêu Quốc đã mất." 

"Để tránh bị sỉ nhục, các nàng có nguyện cùng ta tuẫn quốc không ?" 

Thật ra là ta muốn chạy trốn đấy. 

Tiêu Quốc mất rồi , nhưng ta vẫn còn sống mà.

 Bên ngoài binh mã tuy đông, nhưng trong một sớm một chiều cũng chưa đ.á.n.h vào đến nội viện được . 

Ta biết trong phủ có một mật đạo có thể thông ra ngoài thành, chỉ cần ta tranh thủ thời gian cải trang một chút, tùy tiện thay một bộ đồ thái giám. 

Nhân lúc binh hoang mã loạn này , biết đâu lại tìm được một tia sống sót. 

Nhưng Tiêu Yến Từ lại đứng quá gần ta .

 Gần đến mức ta còn chưa kịp há miệng thì l.ồ.ng n.g.ự.c đã nhói đau.

02

Tiêu Yến Từ chậm rãi rút thanh trường kiếm đẫm m.á.u ra , trong giọng nói thanh lãnh nhuốm màu sát ý nồng đậm, giống như một ác quỷ phục thù bước ra từ địa ngục.

 "Thái t.ử phi đã làm gương rồi ."

 "Các nàng đừng sợ, không đau đâu ." 

"Chờ ta một chút, ta sẽ đến ngay."

 Không đau cái tổ tông nhà hắn !

 Thanh kiếm sắc bén đ.â.m xuyên qua gân cốt, cảm giác ngạt thở do lục phủ ngũ tạng bị nghiền nát khiến ta ngay cả một chữ hoàn chỉnh cũng không nói ra được .

 Ta ôm n.g.ự.c lảo đảo ngã xuống.

Trước khi nhắm mắt, ta chỉ nhìn thấy một màu đỏ tươi ch.ói mắt. 

Tiêu Yến Từ quả nhiên không nói dối. 

Ta và một đám phi tần còn đang đứng trợn mắt nhìn nhau trên đường Hoàng Tuyền âm u lạnh lẽo thì chàng đã đến rồi . 

Còn tay trong tay với Giang Uyển Uyển. 

Ta nhìn gương mặt vẫn tuấn mỹ như cũ của Tiêu Yến Từ sau khi làm quỷ với tâm trạng phức tạp, có chút không biết có nên hận chàng hay không .

 Thẩm gia chúng ta đời đời đều là trung thần lương tướng. 

Với tư cách là Thái t.ử phi, việc tuẫn quốc theo đất nước dường như cũng hợp tình hợp lý. 

Nhưng mẹ kiếp, nó thực sự quá đau đớn! 

Tiêu Yến Từ đ.á.n.h giá một lượt môi trường hỗn ám xung quanh, chợt tự giễu cười một tiếng. 

" Đây chắc là địa phủ rồi nhỉ?" 

"Cũng tốt , dù sao chúng ta vẫn ở cùng một chỗ, còn mạnh hơn trăm lần so với việc sống ở nhân gian chịu nhục nhã."

 Nói nghe cũng có vẻ có lý. 

Nếu vạn nhất ta không trốn thoát khỏi phủ Thái t.ử, ngược lại bị người Lương Quốc bắt được …

 Chỉ sợ đến lúc đó, ngay cả việc được c.h.ế.t cũng trở thành một thứ xa xỉ.

 Nghĩ đến hậu quả đáng sợ đó, ta rùng mình một cái. 

Thôi vậy , không thèm chấp nhặt với Tiêu Yến Từ nữa.

 Dù sao người đầu tiên chàng đ.â.m c.h.ế.t cũng là ta .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/muoi-nam-thai-tu-phi-mot-doi-tro-cuoi/1.html.]

Cũng coi như là trọn vẹn thể diện Thái t.ử phi của ta rồi .

 Chỉ là Giang Uyển Uyển kia , tại sao lại là người c.h.ế.t cuối cùng?

 Khắp phủ Thái t.ử, ngoại trừ ta ra thì địa vị của cô ta là cao nhất rồi .

03

Ta đang nghĩ ngợi lung tung thì trước mắt bỗng nhiên xuất hiện một người . Một tên quỷ sai mặc quần áo giấy màu đen, tay cầm xích sắt hiện ra như một bóng ma, nói muốn dẫn chúng ta lên đường. 

"Đừng hoảng đừng sợ, địa phủ thật ra cũng không khác nhân gian là mấy đâu ." 

"Sống làm trâu làm ngựa, c.h.ế.t rồi cũng phải đi làm thuê làm trâu làm ngựa, ây da!" 

"Nếu có người đốt cho các ngươi nhiều tiền giấy thì ngày tháng sẽ dễ chịu hơn một chút." 

"Nếu không có ai đốt tiền giấy cho các ngươi thì các ngươi phải tự tìm việc làm ở địa phủ thôi." 

"Không có tiền thì không nhà cho các ngươi ở, không có nhà thì gió âm ban đêm có thể thổi bay hồn phách các ngươi luôn, chẳng bao lâu là hồn bay phách lạc đấy!" 

Quỷ sai lải nhải cằn nhằn, có lẽ là nể mặt Tiêu Yến Từ từng là Thái t.ử nên đã nói rất chi tiết về tình hình dưới địa phủ. 

Lúc này ta mới biết , hóa ra âm gian cũng có ban ngày và ban đêm. 

Ban ngày thì giống như bây giờ vậy . Trong tầm mắt nhìn thấy đều là sự hoang vu xám xịt, c.h.ế.t ch.óc. 

Còn ban đêm, sương mù dày đặc như mực sẽ cuồn cuộn tràn ra từ lòng đất, hết lớp này đến lớp khác, cuồn cuộn lan tỏa. 

Quỷ sai nói , sương mù này gọi là Sương Phệ Hồn. 

Hồn ma bị sương mù này dính vào thì trên người sẽ như bị lửa thiêu d.a.o cắt, đó là một loại đau đớn thấu vào tận linh hồn.

 Không chỉ có Sương Phệ Hồn mà còn có gió âm, có thể thổi tan cả quỷ thể của những con quỷ như chúng ta .

 

 Chỉ có nhà ở mới có thể giúp các hồn ma chống lại Sương Phệ Hồn và gió âm này . 

"Ha ha, không ngờ ta phải không , sống thì phải sầu vì nhà cửa."

 "C.h.ế.t rồi cũng phải sầu vì nhà cửa kìa!!!" 

Tiêu Yến Từ nghe có vẻ mất kiên nhẫn, cau mày thúc giục quỷ sai: "Vẫn chưa đến Quỷ Thành sao ?" 

Quỷ sai bĩu môi, liếc nhìn chàng một cái đầy ghen tị:

 "Suýt nữa thì quên mất, các người đều là hoàng thân quốc thích, tuy là mất nước rồi nhưng cũng không sợ không có ai đốt tiền giấy cho đâu ." 

 

04

Thành Phong Đô quỷ thành lừng lẫy danh tiếng, nhìn qua so với thành thị chốn dương gian cũng chẳng có gì khác biệt. 

Chỉ là trông hùng vĩ hơn, và cũng tiêu điều hơn.

 Theo quy củ, việc đầu tiên sau khi vào thành là phải đăng ký quan hệ thân thuộc, xem thử nơi địa phủ này có người thân nào hay không .

 Các vị phi tần khác đều có người thân ở đây, Tiêu Yến Từ cũng có hai người anh em.

Chỉ có ta , là kẻ cô độc một mình . 

Dù ta có chút tiếc nuối, nhưng nghĩ lại , ta lại thấy mừng thay cho gia đình mình .

 "Quỷ sai đại nhân, cha mẹ và huynh trưởng, tẩu t.ử của ta đều còn sống cả chứ?"

 "Thế thì thật là tốt quá rồi !" 

Trong đôi mắt đen ngòm âm u của quỷ sai lộ ra chút tia cảm thông. "C.h.ế.t hết rồi !"

 "Thẩm lão tướng quân và Thẩm tướng quân, cùng với Thẩm tiểu tướng quân cả nhà trung liệt, đều đã t.ử trận sa trường, c.h.ế.t trước ngươi ba ngày!"

 "Mẫu thân và tẩu t.ử của ngươi, ôi, phận nữ nhi không thua kém đấng mày râu, cũng đều đã c.h.ế.t trên chiến trường rồi ."

 Lời nói ấy giống như một tia sét đ.á.n.h ngang đỉnh đầu ta . 

Đầu gối ta mềm nhũn, suýt chút nữa quỵ ngã xuống đất, may mà Tiêu Yến Từ nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy ta . "C.h.ế.t... c.h.ế.t rồi sao ?"

" Nhưng chẳng phải ngươi nói , họ không có ở địa phủ sao ?"

 Ta lắp bắp mở miệng, chỉ cảm thấy một cơn đau âm ỉ từ tim lan ra khắp tứ chi.

 Đau, đau quá.

 Còn đau hơn cả nhát kiếm mà Tiêu Yến Từ đã đ.â.m ta gấp ngàn lần . 

Xoài chuaa

"Ấy c.h.ế.t, chớ hoảng chớ hoảng!"

 Quỷ sai xua xua tay, lật lật cuốn sổ trong tay. 

"Cha mẹ , huynh tẩu của ngươi đều đi đầu t.h.a.i cả rồi !"

 "Nhà Thẩm tướng quân một đời tận trung vì nước, Thẩm phu nhân lòng dạ bồ tát, không biết trong thời loạn thế này đã cứu sống bao nhiêu mạng người ." 

"Họ vừa đến địa phủ là đi ngay lối đi VVIP, đầu t.h.a.i đầu tiên luôn!" 

 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...