Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tạ Mục Nhiên toe toét miệng cười , khoe ra hàm răng trắng bóng:
"Chỗ này tuy có hơi nhỏ một chút, nhưng được cái ấm cúng. Quan trọng là cả gia đình chúng ta được quây quần đông đủ bên nhau ."
Tạ Mục Nhiên nháy mắt với ta vài cái: "Nương t.ử, nàng nói có đúng không ?"
"Ngươi nói đúng thì là đúng vậy ."
Ba cái tên này , tuyệt nhiên không có lấy một ai làm cho người ta đỡ đau đầu được chút nào.
Tạ Mục Nhiên thấy ta không phản bác lại , cái đuôi của hắn suýt chút nữa đã vểnh ngược lên tận trời xanh.
Hắn quay đầu lại , vô cùng tự nhiên giơ tay lên, cao giọng sai bảo Ôn Ninh đang đứng c.h.ế.t trân ở phía sau :
"Cái cô tỳ nữ âm phủ mặc áo trắng đứng đằng kia , ngươi mau đi dọn dẹp phòng ốc cho nương t.ử nhà ta đi , tối nay ta sẽ ngủ tạm cùng nương t.ử một đêm."
Thân hình Ôn Ninh lảo đảo một cái, vừa thẹn vừa giận chỉ tay vào mặt mình :
"Ngươi nói ai cơ?"
Ta điên cuồng lắc đầu ra hiệu cho Tạ Mục Nhiên, bảo hắn đừng có nói tiếp nữa.
Hiển nhiên, hắn chẳng thấu hiểu được ý tứ của ta , đưa mắt nhìn quanh một lượt:
"Bằng không thì sao ?"
"Ngươi không phải tỳ nữ âm phủ thì ngươi tự dưng đứng lù lù trong nhà chúng ta làm cái gì?!"
11
"Tạ Mục Nhiên, ta chịu đựng ngươi lâu lắm rồi đấy!"
Thẩm Phỉ Nhiên phất mạnh ống tay áo, chén trà trong tay Tạ Mục Nhiên lập tức rơi bộp xuống bàn, vỡ tan tành.
Ôn Ninh thấy chàng có phản ứng dữ dội như vậy , hai bờ vai buông thõng xuống, lại tiến lên phía trước khuyên ngăn:
"Thôi mà, bỏ đi , Thẩm lang..."
Thẩm Phỉ Nhiên lúc này đã xắn tay áo lên tận khuỷu:
"Ngươi có biết ta và Chu Lương Ngọc là phu thê hợp pháp đã được ghi vào sổ sách rõ ràng không hả? Ngươi vừa rồi sàm sỡ nàng ấy ta đã bỏ qua rồi , bây giờ lại dám thốt ra những lời ngông cuồng như vậy , thì đừng có trách ta không nể tình đồng liêu..."
Ôn Ninh ngẩn người , giậm chân một cái, vành mắt lập tức đỏ hoe, nàng ta rảo bước chạy vội vào trong nội thất, ôm mặt khóc hu hu nức nở.
Tạ Mục Nhiên cũng đâu phải hạng dễ chịu thiệt thòi, rất nhanh sau đó, tiếng hai người họ lao vào ẩu đả, tiếng c.h.ử.i bới, xen lẫn tiếng khóc hu hu của Ôn Ninh vang lên inh ỏi, lấp đầy cả căn viện.
Hứa Tri Ngôn ngược lại vô cùng thong dong, ung dung lén lút dịch lại gần rồi nắm lấy tay ta .
Ta bị cái lạnh buốt từ bàn tay chàng làm cho giật mình một cái, ngước mắt lên nhìn thẳng vào chàng .
Chàng vậy mà lại biết dùng thuật phúc truyền âm, giọng nói trầm thấp, quyến luyến, rót mật vào tai:
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
"Nương t.ử, ta nhớ nàng lắm."
Dẫu sao cũng là mối tình đầu của nhau , câu nói này của chàng làm trái tim ta không khỏi khẽ run lên một nhịp, hoàn toàn không để ý thấy căn viện từ lúc nào đã trở nên im bặt.
Ta cứng đờ quay đầu lại .
Hai cái tên đang lăn lộn dưới đất lúc này giống như bị người ta điểm huyệt, đứng bất động tại chỗ.
Chiếc quạt giấy của Thẩm Phỉ Nhiên đang gí sát
vào
yết hầu của Tạ Mục Nhiên, còn nắm đ.
ấ.m của Tạ Mục Nhiên thì đang dừng
lại
ngay sát má của Thẩm Phỉ Nhiên.
Thế nhưng lúc này bọn họ lại đồng loạt buông nhau ra , chung mối thù hằn quay ngoắt đầu lại , trừng mắt giận dữ nhìn Hứa Tri Ngôn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/khac-chec-ba-doi-phu-quan-ta-bi-bao-vay-duoi-dia-phu/chuong-5.html.]
Thẩm Phỉ Nhiên ngày hôm nay không biết đã là lần thứ bao nhiêu suýt chút nữa nghiến nát răng:
"Hứa Tri Ngôn. Ngươi có biết ở dưới âm ty này , chỉ cần là quỷ có tu vi cao hơn ngươi, thì tất thảy đều nghe thấy cái trò 'truyền âm nhập mật' của ngươi không hả?"
Kẻ đầu têu ngược lại đan mười ngón tay vào tay ta , vô tội nhướng nhướng mày, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười mỉm có thể làm tức c.h.ế.t người ta :
"Dẫu sao những lời ta nói cũng chẳng có gì mờ ám không thể đem ra ánh sáng được , nàng thấy có đúng không nương t.ử?"
12
Náo loạn đến bước đường này , ba con quỷ ngược lại đều trở nên im lặng.
"Tạ Mục Nhiên, ngươi cứ bấu víu lấy ta như vậy , chỉ khiến cho tên gian nhân Hứa Tri Ngôn kia đục nước béo cò mà thôi."
Dưới sự dẫn dắt, dụ dỗ từng bước của Thẩm Phỉ Nhiên, Tạ Mục Nhiên bừng tỉnh đại ngộ, lúc này mới chịu buông nắm đ.ấ.m ra .
Hai người họ vô cùng ăn ý lùi lại nửa bước, kẻ bên trái người bên phải , lẳng lặng kẹp Hứa Tri Ngôn vào giữa.
Thế kiềng ba chân, tạo thành một cục diện cân bằng, còn ta thì cứ thế bị gạt ra ngoài một cách vô cùng vô lý.
Trong lúc rảnh rỗi không có việc gì làm , ta bỗng cảm nhận được một ánh mắt đang nhìn mình .
Ngước mắt nhìn sang, phía sau cánh cửa sổ chống hé mở của nội thất.
Ôn Ninh không biết từ lúc nào đã bốc một vốc hạt dưa, đang bám lấy bậu cửa sổ, chăm chú theo dõi màn kịch một cách vô cùng ngon lành.
Nàng ta cũng chú ý thấy ta đang nhìn mình , bốn mắt nhìn nhau .
Giây tiếp theo, Ôn Ninh đầu tiên lộ ra vẻ mặt vô cùng ngưng trọng, khẽ lắc lắc đầu.
Dùng khẩu hình miệng thốt ra hai chữ: Nam nhân.
Ta cũng lẳng lặng gật đầu đồng tình, quả thực vậy .
Nam nhân đúng là phiền phức thật.
Bên này Thẩm Phỉ Nhiên lại bị câu nói "đinh ba" của kẻ nào đó làm cho kích động, lập tức chĩa mũi dùi công kích về phía ta :
"Chu Lương Ngọc! Đều là tại tai họa do nàng rước về cả đấy!"
Ôn Ninh bỗng nhiên ý thức được mối quan hệ tình địch giữa nàng ta và ta .
Nàng ta liền vứt phăng vốc hạt dưa trong tay đi , "xoạch" một tiếng đóng sầm cửa sổ lại .
Ta cũng định thần lại , chuẩn bị chuồn êm:
"Ta mệt rồi , xin phép vào phòng nghỉ ngơi trước , mấy vị đại nhân cứ tự nhiên cho."
Tạ Mục Nhiên bước một sải chân dài lao đến chắn trước mặt ta :
"Nương t.ử, nàng uống rượu rồi , để ta đưa nàng về phòng."
Hai con quỷ còn lại cũng như âm hồn bất tán, rầm rập điên cuồng bám theo sau .
Nhìn thấy cảnh tượng chuẩn bị lại loạn cào cào lên đến nơi.
Ta bèn lên tiếng trước : "Tất cả không được đi theo!"
Ta vịn vào cột hành lang để đứng cho vững, đảo mắt nhìn qua từng người một:
"Tối nay kẻ nào dám bước tới trước một bước nữa, ta lập tức nhân đêm tối chạy đi uống canh Mạnh Bà luôn cho xem."
Chaporia
Bình Luận (0)