Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Hắn nhìn rõ người bước ra từ khoang thuyền, sắc mặt lập tức đại biến, chỉ tay về phía Từ Khanh Trường, trợn to mắt đầy khó tin.
“Ngươi...! Các người sao lại ở cùng nhau ?”
Từ Khanh Trường đáp:
“Tại hạ ái mộ Cố tiểu thư, có ý cầu thân . Tạ công t.ử đã bị loại khỏi cuộc rồi , hà tất còn làm trò hề như thế này , ngăn cản giữa ta và Cố tiểu thư?”
Mặt Tạ Trường Dực lập tức đỏ bừng.
Ta nghiêng đầu nhìn Từ Khanh Trường một cái, tim đập hơi nhanh.
Khẽ ho một tiếng.
“Từ công t.ử, phiền ngài mang mái chèo tới đây.”
Từ Khanh Trường không hỏi thêm gì, xoay người đi lấy mái chèo rồi đưa cho ta .
Ta nhận lấy mái chèo, ước lượng thử trọng lượng, vừa đẹp .
Tạ Trường Dực vẫn còn đang la hét gì đó.
Ta vung mạnh mái chèo, nhắm thẳng vào đầu hắn , dùng sức đập xuống.
“Ùm” một tiếng, nước b.ắ.n tung tóe.
Tạ Trường Dực bị đập thẳng xuống hồ, chật vật vùng vẫy giữa làn nước.
Ta ném mái chèo đi , phủi phủi tay, thở phào nhẹ nhõm.
“Ồn c.h.ế.t đi được !”
Quay đầu nhìn lại , Từ Khanh Trường đã xoay mặt sang hướng khác, đang chăm chú nhìn mặt hồ phía xa, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
“Cố tiểu thư, bên kia hình như phong cảnh đẹp hơn. Ta bảo người chèo thuyền qua đó.”
Ta nhìn bộ dạng giả vờ như không biết gì của hắn , không nhịn được bật cười .
“Được.”
25
Lúc Tạ Trường Dực được người ta vớt lên khỏi hồ, đã sặc không ít nước.
Người tuy cứu về được , nhưng đầu lại bị thương.
Đại phu nói khi rơi xuống nước hắn đã đập đầu vào mạn thuyền, m.á.u bầm tích tụ trong sọ, không tan được , cho nên mới trở thành lúc tỉnh táo lúc điên loạn như vậy .
Khi tỉnh táo, hắn ngồi trên giường, lẩm bẩm:
“Ta không nên đối xử với nàng như thế... Ta sai rồi ...”
Nói tới nói lui, vành mắt lại đỏ lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/co-huynh/10.html.
]
Nhưng lúc phát điên, hắn gặp ai cũng nói A Huỳnh là thê t.ử của hắn , ôm chiếc gối gọi tên ta .
Tạ phu nhân mời khắp các danh y trong kinh thành, t.h.u.ố.c men đều vô hiệu, bệnh tình ngược lại ngày một nặng thêm.
Sau đó, không biết là ai đã mời tới một vị cao tăng vân du.
Vị cao tăng kia nhìn Tạ Trường Dực một cái, chắp tay trước n.g.ự.c, chỉ nói hai câu:
“Thí chủ kiếp trước mắc nợ người khác, nỗi khổ kiếp này phải chịu đều là để trả nghiệp cũ.”
“Thiếu bao nhiêu thì trả bấy nhiêu, người khác không thay được , cũng không chữa được .”
Khi nghe tin này , ta còn nghi ngờ một chút.
Vị cao tăng đó... chẳng lẽ chính là người trong ngôi chùa kia ?
Về sau lại có tin tức truyền tới.
Nói rằng chức vụ của Tạ Trường Dực đã mất rồi .
Hắn lúc tỉnh lúc điên, chuyện gì cũng không làm nổi.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Thu Đường bị phán xử trảm.
Ngày hành hình là một ngày nắng đẹp , ta cũng tới xem.
Thu Đường đầu tóc rối bù, trong miệng không ngừng gào khóc gọi công t.ử cứu nàng.
Nhìn thấy ta , trong mắt tràn đầy oán hận.
“Dựa vào đâu mà ngươi là chủ còn ta là tớ? Dựa vào đâu mà ngươi dễ dàng có được những thứ ta phải hao hết tâm cơ mới đạt được ...”
Dựa vào đâu ?
Ta cũng muốn hỏi.
Dựa vào đâu năm đó ta cứu nàng khỏi ngôi miếu đổ nát, cho nàng cơm ăn, cho nàng áo mặc, đối đãi với nàng như tỷ muội ruột thịt, nàng lại quay sang tính kế hôn sự của ta , dòm ngó người của ta ?
Dựa vào đâu nàng làm ra những chuyện dơ bẩn đó, cuối cùng vẫn có thể đỏ mắt nói rằng bản thân ấm ức?
Dựa vào đâu kiếp trước nàng dùng một dải lụa trắng kết thúc mạng sống của mình , lại bắt ta phải dùng tính mạng của đứa con để bồi thường?
Nhưng những lời ấy , cuối cùng vẫn không thốt ra .
Ta xoay người , từng bước từng bước đi xa.
Một niệm sân hận nổi lên, trăm vạn cửa chướng đều mở.
Một niệm buông xuống, muôn phần tự tại.
-HẾT-
Chaporia
Bình Luận (0)