1.
Nghe nói Lạc Bân Úc bị t.a.i n.ạ.n xe cộ, tôi vội vàng chạy tới bệnh viện.
Đến nơi thì anh đang ngồi ở trên giường bệnh ăn trái cây đã cắt sẵn.
“Lạc Bân Úc, anh không sao chứ? Bị thương ở chỗ nào?”
Tôi nhìn cái đầu băng bó của anh mà thập phần đau lòng.
Đầu óc không đ.â.m hỏng đấy chứ, vết thương trên đầu sẽ không ảnh hưởng đến phán đoán sự nghiệp dẫn tới phá sản, nhân tiện ảnh hưởng đến công việc kiêm chức của tôi chứ.
Điều này đối với tôi rất quan trọng.
Lạc Bân Úc buông trái cây trong tay xuống: “Trợ lý Lâm, cô ta là ai?”
“Boss, Thư Vi tiểu thư là bạn gái của ngài, các người đã ở bên nhau ba năm.”
Theo sau , trợ lý Lâm nhìn bộ dáng nghi hoặc của tôi liền hướng tôi giải thích: “Thư tiểu thư, bác sĩ nói não bộ của Boss có cục m.á.u đông, chèn ép đến thần kinh dẫn tới mất trí nhớ.”
Tôi : “……”
Thôi xong, tiêu rồi , đầu óc anh ta thật sự đ.â.m hỏng rồi .
Dự cảm đến sắp thất nghiệp, trong lòng tôi căng thẳng: “Lạc Bân Úc, anh thật sự không nhớ rõ tôi sao ?”
Lạc Bân Úc đ.á.n.h giá tôi : “Cô là bạn gái của tôi ?”
Không đợi tôi nói chuyện, anh lại lắc lắc đầu: “Không tin.”
“Trừ phi cô chứng minh cho tôi xem.”
Tôi : “?”
Tôi có thể chứng minh như thế nào đây?
Tôi bất quá chỉ là một thế thân có diện mạo giống bạch nguyệt quang của anh mà thôi.
Tôi suy nghĩ thật lâu, phát hiện bản thân không thể chứng minh được .
Có chút mất mát.
Xem ra tôi là thật sự muốn thất nghiệp rồi .
Trong nháy mắt buồn bã mất mát lúc sau , trong đầu tôi bắt đầu tính toán khoảng thời gian ở bên nhau ba năm này Lạc Bân Úc đã phát tiền lương cho tôi , đơn giản tính xuống dưới đã là một con số xa xỉ.
Tính rồi , đều đã đóng vai thế thân ba năm, cũng đến thời điểm kết thúc rồi .
Khoảnh khắc hoàn hồn, tôi mạc danh cảm thấy ánh mắt Lạc Bân Úc nhìn tôi mang theo chút chờ mong, nhìn kỹ lại giống như không phải , tôi không nghĩ nhiều nữa.
“Được rồi , tôi bài ngửa đây, trợ lý Lâm đang lừa anh đấy, chúng ta đích xác không có quan hệ gì cả.”
Lạc Bân Úc theo bản năng nhìn trợ lý Lâm.
Tôi cúi đầu nhìn thoáng qua thời gian: “Vậy anh hảo hảo tĩnh dưỡng nhé, chúc anh sớm ngày khang phục, tôi còn có việc, đi trước đây.”
Xoay người đi rồi hai bước, tôi đột nhiên nhớ tới hôm nay là cuối tháng, tôi xoay người nhìn trợ lý Lâm, thấp giọng dặn dò: “Hôm nay là ngày cuối cùng của tháng này , đừng bận quá mà quên mất nha.”
Trợ lý Lâm: “……”
Trợ lý Lâm cảm giác được ánh mắt của Boss nhà mình liền lại lần nữa mở miệng: “Thư tiểu thư, ngài như thế nào có thể nói lời giận dỗi như vậy chứ? Ta cho rằng ngài chỉ cần thân ……”
Tôi đưa lưng về phía bọn họ phất phất tay, trực tiếp rời khỏi phòng bệnh.
Cũng không có gì, coi như là từ chức đi .
2.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/khi-trum-luyen-ai-nao-nuoi-vo-tu-som/chuong-1.html.]
Ra khỏi bệnh viện không bao lâu, tôi nhìn số dư tài khoản tăng thêm 20 vạn liền lộ ra nụ cười mãn nguyện.
Từ một phương diện nào đó mà nói , tôi quả thực không phải bạn gái của Lạc Bân Úc.
Tôi là thế thân cho bạch nguyệt quang mà anh ta đã trăm cay ngàn đắng tìm kiếm.
Cái tên đó, vừa gặp mặt đã nói tôi giống người vợ chưa cưới của anh ta .
Tôi cảm thấy anh ta có bệnh.
Sau lại anh ta nói cho tôi biết , chỉ cần làm bạn gái của anh ta thì mỗi tháng sẽ cho tôi 20 vạn.
Tôi không tin.
Ý thức phòng chống l.ừ.a đ.ả.o nói cho tôi biết đây là mánh khóe bịp bợm mới nhất của kẻ l.ừ.a đ.ả.o, anh ta nhất định là muốn lừa tôi lên núi để cắt thận của tôi .
Thời điểm tôi chuẩn bị gọi người đến thì anh ta liền ở ngay trước mặt tôi chuyển khoản 20 vạn, thậm chí còn ghi chú là tự nguyện tặng cho, không cần trả lại .
Tôi kinh ngạc, chẳng lẽ lúc chúc Tết hiến tế dập đầu, nguyện vọng ‘năm nay nhất định phải gặp được Thần Tài mềm lòng’ đã được thực hiện rồi sao ?
Hoàn hồn
nhìn
vẻ mặt
cười
ngốc nghếch của
anh
ta
,
tôi
hoàn
toàn
tin tưởng
anh
ta
không
phải
kẻ l.ừ.a đ.ả.o, mà là một vị Thần Tài tâm mềm lòng (mắt mù) tiền nhiều (ngốc nghếch).
Tôi vẫn có chút hồ nghi, đột nhiên nghĩ tới mấy cốt truyện thế thân ở trên mạng trước đây, lại nghĩ đến việc anh ta vừa gặp mặt đã nói tôi giống người vợ chưa cưới của anh ta …… Tôi còn có cái gì mà không hiểu nữa chứ.
Tôi khẳng định là rất giống vị bạch nguyệt quang mất sớm của anh ta , anh ta vì kỷ niệm bạch nguyệt quang cho nên mới tìm tới tôi , không tiếc mỗi tháng tiêu phí 20 vạn.
Tổng tài giá cao mời thế thân cho bạch nguyệt quang nha!
Đây chính là công việc tốt mà biết bao nhiêu người tha thiết ước mơ, mấy ngày hôm trước ở ký túc xá, bạn cùng phòng còn đang kêu gào t.h.ả.m thiết kia kìa, từ nhỏ đến lớn ông trời không có rớt xuống cho tôi cái bánh nướng lớn nào, không nghĩ tới lúc này đây lại đập trúng đầu tôi .
Vì để yên tâm thoải mái, tôi hỏi Lạc Bân Úc có phải hay không có một bạch nguyệt quang yêu dấu, kết quả anh ta lại hỏi ngược lại tôi bạch nguyệt quang là cái gì.
Tôi suy nghĩ thật lâu: “Bạch nguyệt quang hẳn là chính là người mà anh thích thật lâu.”
Có lẽ là tôi đã nói trúng tâm tư của anh ta , sắc mặt anh ta hồng hồng gật gật đầu.
Thực tốt , lương tháng 20 vạn, đừng nói chỉ là làm một thế thân , làm bà v.ú già tôi cũng bằng lòng.
Tôi lại hỏi anh ta có cần tôi thay đổi phong cách của bản thân để giúp anh ta tưởng niệm bạch nguyệt quang tốt hơn không , anh ta khẽ nhíu mày tựa hồ ở suy tư, cuối cùng thập phần thiện giải nhân ý, nói chỉ cần tôi thích, tôi cao hứng là được .
Ân, một bá tổng tuy rằng tưởng niệm bạch nguyệt quang nhưng lại thực thiện giải nhân ý.
Kết quả là, tôi cùng Lạc Bân Úc cứ như vậy ở bên nhau .
Anh ta ngày thường công tác rất bận, không phải đang đi công tác thì chính là ở trên đường đi công tác, mỗi tháng tôi cùng anh ta gặp mặt số lần cũng không nhiều lắm, đại bộ phận thời điểm đều là gọi video hoặc là gọi điện thoại.
Đương nhiên anh ta cũng có những lúc thực dính người , mỗi lần đi công tác trở về luôn là muốn cùng tôi dán dán.
Tôi tựa hồ là thật sự rất giống bạch nguyệt quang của anh ta , ở bên nhau ba năm này bên người anh ta đều không có mặt khác thế thân , anh ta thậm chí còn sẽ chủ động báo cáo hành trình cho tôi , một số buổi tụ hội này nọ cũng sẽ chủ động gọi video cho tôi để nói cho tôi biết là không có người khác phái nào cả.
Anh ta thực tôn trọng tôi , ở bên nhau ba năm không có làm qua cái gì vi phạm ý nguyện của tôi hoặc là làm tôi khó xử, không có khất nợ tiền lương bao giờ, mỗi lần đi công tác trở về đều sẽ mang quà và đặc sản địa phương cho tôi , ngẫu nhiên các ngày lễ ngày tết còn sẽ chuẩn bị kinh hỉ cho tôi , thậm chí lúc bạn cùng phòng của tôi hỏi đến thì anh ta còn chủ động mời mấy người bạn cùng phòng của tôi ăn cơm……
Anh ta thật sự là một người rất tốt , so với mấy gã bạn trai tra nam của bạn bè tôi , anh ta quả thực chính là một cột mốc tiêu chuẩn, ngoại trừ điểm tìm thế thân này không quá được thôi.
Nhưng mà bạch nguyệt quang người c.h.ế.t không thể sống lại , việc không bước ra được mà chỉ có thể tìm một chỗ an ủi như thế này xem ra cũng thật đáng thương.
Tôi chưa từng hỏi qua chuyện về vị bạch nguyệt quang đã khuất của anh ta , dù sao chuyện này cũng là chọc vào vết sẹo của người khác, vi phạm đạo đức nghề nghiệp của tôi .
Khoảng thời gian trước hồ sơ du học của tôi đã được thông qua, tôi có nghĩ tới việc chủ động đề xuất kết thúc, nhưng là mỗi lần lời nói còn chưa kịp ra khỏi miệng, đối diện với tầm mắt của anh ta là tôi lại nói không nên lời.
Tuy rằng không ký kết hợp đồng, nhưng là tình huống giữa tôi và anh ta như vậy , chủ động giải ước giống như cũng rất không có đạo đức.
Hối hận quá, sớm biết rằng sẽ như vậy rối rắm thì nên sớm đưa ra báo cáo từ chức, để lại cho anh ta thời gian đi tìm thế thân tiếp theo.
Sau khi rối rắm xong, tôi đã hẹn trước thời gian chuẩn bị thẳng thắn, không nghĩ tới anh ta lại mất trí nhớ.
Mất trí nhớ…… Cũng tốt .
Ba năm này tôi đã tiết kiệm được không ít tiền, hoàn toàn có thể chống đỡ cho tôi xuất ngoại du học, tôi kỳ thật rất cảm tạ anh ta , ở một phương diện nào đó mà nói , nếu không phải tại anh ta , tôi đại khái thật sự đã phải từ bỏ ước mơ của chính mình rồi .
Chaporia
Bình Luận (0)