Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
【 Lạc Bân Úc ngoại truyện 】
Tôi là một bá tổng, các bạn bè đều cười nhạo tôi là một kẻ não yêu đương.
A, một đám đàn ông độc thân đến bây giờ đều tìm không thấy vợ, là bọn họ không hiểu được thôi.
Tôi cùng vợ tôi sơ ngộ là ở một buổi triển lãm tranh, cô ấy đang xem tranh, tôi ở một bên xem cô ấy , càng xem tim đập càng nhanh, nhân sinh lần đầu tiên, tôi muốn đi lên bắt chuyện.
Thế nhưng, vợ tôi không hổ là vợ tôi , cô ấy nhìn cũng không nhìn tôi lấy một cái, trực tiếp từ bên cạnh tôi bước đi qua.
QAQ, xem ra là tôi gần đây tăng ca thức đêm nên biến thành tiều tụy không soái, vô pháp hấp dẫn đến người vợ xinh đẹp của tôi rồi .
Sau này tôi đem các bạn bè của tôi kéo vào một cái nhóm, vớt được một cái hình ảnh chụp màn hình từ camera giám sát ở lối ra của buổi triển lãm tranh rồi bắt bọn họ giúp tôi mò kim đáy bể, qua vài ngày cuối cùng cũng tìm được rồi .
Vợ tôi là người của Học viện Nghệ thuật, học chính là thiết kế trang sức, thành tích thực tốt , không hổ là vợ tôi !
Tôi chưa từng nói chuyện yêu đương, có chút khẩn trương, trước khi đi tỏ tình tôi ở trong nhóm hướng đám bạn bè kia tham khảo rất nhiều biện pháp theo đuổi người , lại lên diễn đàn học một số quy tắc ở chung với con gái.
Tuy rằng có điểm khúc chiết, thế nhưng vợ tôi vẫn là đáp ứng ở bên cạnh tôi .
Cô ấy thật xinh đẹp , tay cũng thật xinh đẹp , lần đầu tiên dắt tay cô ấy là tôi liền đem chuyện tương lai chúng tôi cùng nhau chôn ở chỗ nào đều nghĩ kỹ rồi .
Các bạn bè mắng tôi không tiền đồ, cười nhạo tôi không biết yêu đương, còn nói cô ấy không thích tôi mà chỉ thích tiền của tôi .
Quả thực là một lũ nói bậy bạ, nói hươu nói vượn!
Phú nhị đại theo đuổi cô ấy ở trường học nhiều lắm, cô ấy đều từ chối và bày tỏ không có ý định yêu đương, thế nhưng cô ấy duy độc chỉ đáp ứng tôi !
Cái này thuyết minh điều gì chứ!
Thuyết minh cô ấy ít nhất có điểm thích tôi , mặc dù chỉ là một chút.
Tôi thích cô ấy , cô ấy thích tôi , chúng tôi đây là thuộc về song hướng lao tới.
Đáng tiếc ông trời không chiều lòng người , vừa mới ở bên nhau không bao lâu thì chi nhánh công ty ở tỉnh ngoài được thành lập, chi nhánh công ty vừa mới thành lập cần có tôi , tôi bắt đầu bận rộn công việc ngập đầu, không có cách nào mỗi ngày ở bên cạnh cô ấy .
Thực phiền phức, tôi chỉ là muốn tốt tốt nói một trận luyến ái mà thôi.
Tôi rất bận, cô ấy cũng rất bận, cái này liền dẫn đến thời gian tôi và cô ấy ở chung rất ít, tôi tính qua rồi , một tháng có một tuần lễ được ở bên nhau đều đã tính là nhiều.
Bực bội! Sinh khí!! Buồn bực!!! Muốn bỏ mặc tất cả!!!!
Tình huống gần ít xa nhiều như vậy mãi cho đến khi chi nhánh công ty đi vào quỹ đạo thì mới tốt lên một chút.
Tôi cùng cô ấy ở bên nhau ba năm, không có việc gì oanh oanh liệt liệt lớn lao, luôn luôn là bình bình đạm đạm, thế nhưng tôi lại càng ngày càng thích cô ấy , tôi thực hưởng thụ thời gian ở bên cô ấy , mặc dù cái gì đều không làm , chỉ cần nhìn cô ấy là tôi liền cảm thấy thật cao hứng, cô ấy chính là có mị lực làm cho người ta yêu thích.
Chỉ là…… Tôi rất rõ ràng, cô ấy vẫn là chưa có thích tôi , rõ ràng rất nhiều thời điểm ánh mắt cô ấy nhìn tôi đều làm tôi cảm thấy cô ấy đã thích tôi rồi , nhưng không bao lâu sau lại sẽ làm tôi cảm thấy là tôi nghĩ nhiều, cô ấy giống như có cái băn khoăn gì đó, không dám giao phó thật lòng, bất quá không quan hệ, tôi tin tưởng cô ấy tổng sẽ có ngày thích tôi thôi.
Chỉ là cô ấy giống như không có tính toán cho tôi cơ hội này , lúc tôi từ chỗ người khác nghe được tin tức cô ấy xin xuất ngoại thì có điểm khổ sở.
Khoảng cách đến thời gian cô ấy xuất ngoại rất gần, cô ấy tự mình mua vé máy bay mà không có nói cho tôi biết , đồ đạc thuộc về cô ấy ở căn hộ đều đang dần dần biến ít đi , giống như là…… Cô ấy đang chuẩn bị bất từ nhi biệt.
Các bạn bè của tôi đều nói cô ấy khẳng định sẽ không cần tôi nữa.
Nói hươu nói vượn! Tôi không tin! ( QAQ )
Lúc tôi muốn đi tìm cô ấy thì gặp phải một tên thiên đao vạn quả vượt đèn đỏ, xảy ra t.a.i n.ạ.n xe cộ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.
com - https://monkeydd.com/khi-trum-luyen-ai-nao-nuoi-vo-tu-som/chuong-8-phien-ngoai.html.]
Thư ký nói cho tôi biết , con gái là người mềm lòng nhất, ba năm ở chung vừa qua cô ấy đối với tôi khẳng định cũng là có cảm giác, chỉ cần không chia tay thì tôi và cô ấy liền còn có cơ hội.
Vì thế, ma xui quỷ khiến, dưới sự cổ vũ của thư ký và một đám bạn bè ngốc nghếch, tôi đã tiếp nhận đề nghị giả vờ mất trí nhớ này .
Dùng cái cớ cái gì đều không nhớ rõ, chỉ tín nhiệm một mình cô ấy để bám dính lấy cô ấy , bồi bên cô ấy , giữ vững địa vị bạn trai.
Xuất phát từ tư tâm cá nhân, tôi muốn cô ấy hôn tôi , đau lòng tôi , chính miệng thừa nhận cô ấy là bạn gái của tôi , cho nên lúc cô ấy đến tôi liền hỏi cô ấy là ai, chính là…… Cô ấy cũng không có hướng theo tưởng tượng của tôi mà hôn tôi , mà là thuận theo lời tôi nói rằng cùng tôi không có quan hệ gì. ( QAQ )
Đáng giận thật! Giống như đã cho cô ấy một cái bậc thang để thản nhiên rời đi vậy .
Tôi ê m.ô.n.g mất vài ngày, xuất viện về nhà phát hiện cô ấy đem đồ đạc đều thu thập đi rồi , sau khi gửi tin nhắn cho cô ấy bị đá chìm đáy bể thì tôi càng thêm ê m.ô.n.g, cũng may một đám bạn bè ngốc nghếch thập phần cấp lực đã giúp tôi hẹn cô ấy ra ngoài.
Lúc cô ấy nói chính mình là thế thân thì tôi không có tin, tôi chỉ cảm thấy cô ấy là vì muốn rời xa tôi cho nên mới tìm một cái cớ, dù sao tất cả mọi người đều biết ngoại trừ cô ấy ra tôi chưa từng nói chuyện yêu đương, ngoại trừ cô ấy ra tôi chưa từng thích qua người khác.
Nói đi cũng phải nói lại , cái người nuôi thế thân này nọ sợ không phải là đầu óc có vấn đề rồi chứ, có thời gian tinh lực tiền tài kia tại sao không đi theo đuổi chính chủ?
Tìm thế thân này nọ chẳng qua là do không quản được chính mình mà còn phải tìm cho mình một cái cớ thâm tình thôi, tôi mới sẽ không như vậy , người khác đều không so được với cô ấy , tôi chỉ thích cô ấy , chỉ có thể là cô ấy .
Đối với một số vấn đề nhỏ giữa tôi và cô ấy , tôi là cảm thấy những cái đó đều không phải là vấn đề gì cả.
Tuy rằng hiện tại cô ấy còn chưa thích tôi , nhưng có cái loại châu ngọc là tôi ở ngay phía trước này , tôi không cảm thấy cô ấy sẽ thích mấy cái loại dưa vẹo táo nứt khác đâu .
Đối với khoảng cách này nọ, cái đó càng không đáng giá để nhắc tới.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Tôi có tiền, có tiền có thể khắc phục được 99% vấn đề trên thế giới này .
Tôi nương theo cái cớ mất trí nhớ không thể rời xa cô ấy để quang minh chính đại ăn vạ cô ấy , sau khi phát hiện cô ấy thực ăn cái bộ dáng làm nũng này của tôi thì tôi bắt đầu làm trầm trọng thêm.
Làm nũng giả vờ đáng thương mà thôi sao , chỉ cần có thể theo đuổi được vợ, chút tâm cơ nhỏ này không tính là cái gì, hơn nữa, mỗi một lần cô ấy mềm lòng dung túng tôi đều sẽ làm tôi điên cuồng động tâm.
Tôi biết tôi xong đời rồi , đời này của tôi phi cô ấy thì không thể là ai khác.
Tôi biết trong lòng cô ấy có băn khoăn, nhưng không quan hệ, tương lai còn rất dài, tôi sẽ chậm rãi đ.á.n.h tan băn khoăn của cô ấy .
Hai năm du học tôi có thể cảm giác được cô ấy đang chậm rãi ỷ lại tôi , chậm rãi thích tôi , tôi thật cao hứng.
Lúc năm mới tôi bảo người nhà bay sang nước ngoài cùng nhau ăn tết, nghe nói muốn gặp gia trưởng cô ấy thực khẩn trương, nhưng người nhà của tôi cũng giống như tôi đều thực thích cô ấy , nhìn bộ dáng cô ấy và người nhà tôi ở chung thực tốt tôi cũng thật cao hứng.
Tôi có thể cảm giác được sự giao thoa giữa tôi và cô ấy ngày càng nhiều, giao thoa càng nhiều càng không dễ dàng tách ra , tiến độ cưới vợ +1, vui vẻ ing……
Ngày đầu tiên tốt nghiệp về nước, chuyện tôi giả vờ mất trí nhớ đã bị bại lộ.
Sau khi thẳng thắn tôi mới phát hiện ở giữa thế mà lại có một cái ô long lớn như vậy .
Lần đầu tiên gặp mặt tôi nói cô ấy trông giống người vợ chưa cưới của tôi là một loại bắt chuyện, cô ấy lại cho rằng tôi là đang tìm thế thân .
Tôi : “……”
Hợp lý hoài nghi vợ tôi trước đó đã từng xem qua cái thứ kỳ kỳ quái quái gì rồi .
Cô ấy thực sự…… Tôi khóc c.h.ế.t mất, tôi suýt chút nữa còn oan ức hơn cả Đậu Nga.
Bất quá, cô ấy hiện tại thật sự là vợ của tôi rồi nhé!
Cái loại hợp pháp ấy nha~
Chúng tôi siêu cấp hạnh phúc!
Chaporia
Bình Luận (0)