1
Khi nhận thức được bản thân là nữ phụ độc ác mưu toan quyến rũ nam chính trong truyện tu tiên thì ta đang ngồi trên cây nhìn lén Huyền Ngật tắm rửa.
Làn sương mù trên suối nước nóng dần dần làm mờ đi thân hình của chàng , ta chẳng thể nhìn rõ được gì.
Khoảnh khắc tiếc nuối chuẩn bị rời đi , thân cây đột nhiên gãy đôi.
Lúc rơi từ trên cây xuống ta chợt lóe lên linh cảm, thầm niệm khẩu quyết rồi lao thẳng vào lòng chàng .
Chẳng có vẻ ngượng ngùng hay tức giận như trong tưởng tượng, chàng vô cùng bình tĩnh đón lấy ta .
"Tiểu sư muội thật hào hứng, hôm nay ở đây chỉ có ta thì thôi, nếu có người khác ở đây thì không thể hồ nháo như thế đâu ."
"……"
Ta đang định nói lời gì đó để chiếm chút hời, còn chưa kịp mở miệng thì trong đầu bỗng dưng xuất hiện thêm một đoạn ký ức.
Ta liếc nhìn Huyền Ngật trước mặt, lại nhìn cái tay đang sàm sỡ đặt trên n.g.ự.c chàng của mình , nhớ tới cốt truyện vừa đột nhiên xuất hiện trong đầu, ta liền ngây dại.
"Sao thế? Tiểu sư muội thế này đã bị dọa sợ rồi à ?"
Ta loạn xạ gật gật đầu, đẩy Huyền Ngật ra rồi bỏ chạy như thể trốn chạy.
So với nam sắc, vẫn là mạng nhỏ quan trọng hơn.
2
Ký ức vừa rồi nói cho ta biết , thế giới mà ta đang sống thực ra là một cuốn thoại bản.
Ta là nữ phụ độc ác ngày ngày đều mưu toan quyến rũ nam chính trong truyện tu tiên, còn nam chính chính là đại sư huynh Huyền Ngật.
Ngay từ đầu ta là người được cả môn phái cưng chiều, tuy rằng luôn gây ra một vài trò cười nhưng mọi người đều sẽ không để ý, chờ đến hậu kỳ sau khi nữ chính nhập môn, dưới sự đối lập với nữ chính liền khiến ta trông có vẻ chẳng được tích sự gì, vừa lười biếng lại vừa háo sắc.
Sau đó, vào một lần ta lại vì nam nữ chính cùng nhau tu luyện mà tâm sinh ghen ghét, hãm hại nữ chính kiêm hạ t.h.u.ố.c quyến rũ nam chính thì bị mọi người phát hiện, khiến thể diện mất sạch, hoàn toàn bị ghét bỏ, sau khi bị đuổi khỏi tông môn vì tu vi thấp kém nên cuối cùng rơi vào kết cục thê t.h.ả.m.
"……"
Sau khi gặm xong một quả dưa thì ta hoàn toàn tin tưởng cốt truyện.
Chẳng vì lý do gì khác, ta quả thực rất thèm thuồng Huyền Ngật, những chuyện quyến rũ trong cốt truyện đó ta đúng là có thể làm ra được .
Nghĩ đến kết cục thê t.h.ả.m của mình trong cốt truyện, ta nhịn không được mà rùng mình một cái.
Sắc đẹp tuy rằng khó cầu, nhưng cũng phải có mạng mới hưởng thụ được .
Nhân sinh trên đời vốn đã có rất nhiều trắc trở, tu luyện nghịch tập là không có khả năng tu luyện rồi , quá mệt mỏi!
Đã như vậy , ta quyết định!
Ta muốn đổi một đối tượng quyến rũ khác, cùng người đó trải qua cuộc sống đục nước béo cò, nằm dài hưởng thụ!
3
Đệ t.ử tu tiên trong tông môn rất hiếm khi có người khó coi, nhưng diện mạo cùng thực lực cùng tồn tại lại nổi bật như Huyền Ngật thì nhất thời thật đúng là không tìm thấy ai khác.
Lóng ngóng ở tông môn hai ngày mà không tìm được gương mặt tuấn tú nào hợp nhãn duyên khiến ta có chút buồn bực, chẳng lẽ là do ánh mắt của ta quá cao sao ?
Sau khi phủ định ý nghĩ này ta chuẩn bị quay về sân viện, lúc ở chỗ rẽ gặp phải Huyền Ngật ta theo bản năng muốn chạy, giây tiếp theo lại bị chàng xách sau cổ áo.
"Thấy ta liền chạy, tiểu sư muội làm chuyện gì trái với lương tâm sao ?"
Đúng vậy , ta đâu có làm chuyện gì trái với lương tâm, ta chột dạ cái gì chứ?
"Ta, ta mới không có , sư huynh huynh mau thả ta ra ."
Huyền Ngật lặng lẽ nhìn ta .
"Nghe nói dạo gần đây muội đi rất gần với đệ t.ử ngoại môn?"
Kia còn
không
phải
bởi vì
đệ
t.ử nội môn phần lớn đều là những kẻ cuồng tranh đua, một lòng chỉ nghĩ đến tu luyện, loại phế tài như
ta
vẫn là nên tìm một phế tài thì
tốt
hơn.
Nhưng loại lời này hiển nhiên là không thể nói cho Huyền Ngật biết rồi .
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
"Đại sư huynh , huynh có từng nghe qua một câu là thêm bạn thêm đường chưa ?"
Huyền Ngật hừ nhẹ một tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/bao-cao-muoi-muoi-cua-nam-chu-benh-kieu-dang-cheo-cp/chuong-1.html.]
"Sư tôn trước khi bế quan đã phó thác muội cho ta quản giáo, ta tự nhiên sẽ không làm sư tôn thất vọng, từ nay về sau muội cũng đừng hòng chạy ra ngoại môn nữa, ta sẽ tự mình dạy dỗ muội ."
"???"
Chàng không có việc gì đấy chứ?
4
"Ai!"
Nhìn Huyền Ngật đang đả tọa tu luyện ở một bên ta nhịn không được thở dài.
Sau khi bị Huyền Ngật tự mình dạy dỗ ta liền mất đi tự do to lớn.
Ngay từ đầu chỉ là không thể cùng ngoại môn đệ t.ử pha trộn, giao lưu hữu hảo.
Sau lại Huyền Ngật phát hiện ta cùng các sư huynh sư tỷ nội môn không hảo hảo tu luyện liền thi pháp vây ta ở bên người chàng , trừ bỏ phạm vi ba trượng quanh thân chàng ra thì ta đi đâu cũng không được .
Cũng bởi vì bị chàng vây ở bên người , các sư huynh sư tỷ cũng không dám tới tìm ta , ước hẹn xuống núi rèn luyện cũng không mang ta theo, ta thiếu đi niềm vui to lớn.
Ta nhìn khuôn mặt thanh tuấn của Huyền Ngật lại lần nữa thở dài.
Huyền Ngật cái gì cũng tốt , chính là quá mức cứng nhắc, đem lời của sư tôn đương thành thánh chỉ.
"Tiểu sư muội đang suy nghĩ cái gì?"
"Suy nghĩ đại sư huynh ……" Thế nào mới có thể mặc kệ ta .
Lời chưa nói xong ta liền lặng lẽ ngậm miệng lại , đối diện với đôi mắt đã mở ra từ lúc nào của Huyền Ngật ta cười mỉa.
"Đại sư huynh , huynh hôm nay tu luyện kết thúc rồi sao ?"
Không biết có phải là ảo giác của ta hay không , trong mắt Huyền Ngật dường như thoáng hiện một vệt ý cười , nhưng khi ta muốn nhìn kỹ lại thì phát hiện chẳng có gì cả.
"Vừa rồi nghe thấy tiểu sư muội thở dài, tiểu sư muội gặp phải bình cảnh trong tu luyện sao ?"
Ta đều không tu luyện thì đào đâu ra bình cảnh chứ.
Ta chỉ là không thể hòa nhập vào thế giới của những kẻ cuồng tranh đua mà thôi.
Đương nhiên, kẻ cuồng tranh đua cũng không thể thể hội được niềm vui của cá mặn.
Sư tôn bế quan, trong thời gian ngắn sẽ không xuất quan, ta đột nhiên có chút mong đợi nữ chính xuất hiện, như vậy thì Huyền Ngật liền không có thời gian quản ta nữa.
Lời nói lại nói ngược lại , nữ chính rốt cuộc khi nào mới xuất hiện đây?
Không đợi ta trả lời Huyền Ngật đã xuất hiện ở trước mặt ta .
"Tiểu sư muội là vì ta không cho muội xuống núi nên sinh khí sao ?"
Sinh khí thì không có , chỉ là tạm thời không quá muốn biến báo cho chàng mà thôi.
"Tiểu sư muội nếu muốn đi , ta có thể mang muội xuống núi."
Ta có chút kinh hỉ.
"Thật sao ?"
Huyền Ngật gật đầu.
"Ta cũng không phải không cho muội xuống núi, chỉ là lo lắng cho an toàn của muội , hiện giờ ta mang muội xuống núi tự nhiên sẽ bảo hộ tốt cho muội ."
Sự bất mãn nhen nhóm trong lòng ta đối với Huyền Ngật nháy mắt biến mất không tăm hơi .
"Hắc hắc, đại sư huynh huynh thật tốt ."
Huyền Ngật duỗi tay sờ đầu ta , chàng đang định mở miệng nói gì đó liền nghe thấy từ nơi xa truyền đến tiếng thét ch.ói tai.
Dần dần, tiếng kêu càng ngày càng gần.
Giây tiếp theo, nóc nhà bị đập ra một cái lỗ lớn, có thứ gì đó nặng nề nện xuống mặt đất.
Ta dưới sự bảo hộ của Huyền Ngật ló đầu ra nhìn thoáng qua, nhìn đến cô nương có trang phục kỳ quặc trên mặt đất ta liền ngây dại.
Màn xuất hiện từ trên trời giáng xuống này ……
Nàng ta không phải chính là nữ chính trong truyền thuyết đấy chứ!
Chaporia
Bình Luận (0)