Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
7
Khi xuống núi Huyền Ngật cũng không có ngự kiếm phi hành, chàng nói trên đường xuống núi cũng đều là phong cảnh.
"……"
Trừ bỏ cá nướng gà rừng nướng thỏ hoang…… Thì còn có phong cảnh gì nữa chứ?
Tính rồi , không quan trọng.
Cuộc sống của bá tánh dưới chân núi muốn so với cuộc sống tu luyện mỗi ngày ở tông môn thì xuất sắc hơn nhiều.
Huyền Ngật cũng không có mang ta đi tập hợp cùng các sư huynh sư tỷ xuống núi trước đó, chàng thuê một cái sân viện cùng ta ở lại .
Ngày thường chàng sẽ mang theo ta làm quen với cuộc sống của bá tánh, bửa củi đi săn, trồng trọt cày dệt, giao thương lui tới…… Ngẫu nhiên chàng còn sẽ cùng các a thẩm xung quanh giao lưu học tập.
Chàng nói tu luyện cũng không phải là vứt bỏ chuyện cũ năm xưa, nói cái gì ngày tháng bình đạm của bá tánh tầm thường cũng là một bộ phận của tu luyện.
Ta tuy rằng không quá lý giải, nhưng chàng tiêu tiền thỏa mãn sở hữu yêu cầu của ta , đồng thời vừa chiếu cố ta lại bảo hộ ta , chàng muốn làm cái gì thì liền làm bái, dù sao ta sống cũng thực vui vẻ.
Ngẫu nhiên lúc ăn no phơi nắng ta cũng sẽ nhớ thương đến cốt truyện trong thoại bản.
Nhưng là đi , dùng lời của sư tôn ta mà nói thì là ta quá lười.
Không phải đầu óc không tốt đâu nhé, chỉ là quá lười thôi.
Rất nhiều đồ vật ta không nhớ được lâu lắm, điều này cũng dẫn đến rất nhiều cốt truyện ta đã quên đi gần như không sai biệt lắm.
Bất quá con người của ta từ trước đến nay đều tâm lớn, thờ phụng chân lý đi một bước tính một bước, cũng không có quá mức lo lắng.
Dù sao còn có sư tôn ở đó mà, chỉ cần ta ngoan ngoãn, sư tôn sẽ không ném xuống ta đâu .
Đến nỗi Huyền Ngật, chàng là đại sư huynh , ngày thường đối với ta cũng khá tốt , hơn nữa tình nghĩa từ nhỏ đến lớn, chỉ cần ta không giống như trong thoại bản làm yêu làm quái, chàng hẳn là sẽ không thu thập ta .
Ta đôi tay lót ở sau đầu, nhắm mắt lại thập phần thích ý.
Dựa theo tư chất của ta thì phi thăng là không có khả năng rồi .
Nếu đã không có khả năng, vậy bãi lạn đi thôi.
Hưởng thụ nhiều được một thời hay một thời vậy .
9
Huyền Ngật suy tính thời gian thực chuẩn, ta cùng chàng cũng không có chờ bao lâu bí cảnh liền mở ra .
Huyền Ngật nắm lấy tay ta , sau đó lại không yên tâm mà dùng Khổn Tiên Tác đem tay của hai ta cột vào cùng nhau , ta thập phần không hiểu.
"Đại sư huynh ?"
Huyền Ngật nắm c.h.ặ.t lấy tay ta thêm một chút.
"Bí cảnh bên trong nguy hiểm trùng trùng, như vậy lúc bí cảnh truyền tống liền sẽ không đem chúng ta tách ra ."
Có đạo lý!
Ta hồi đáp nắm lấy tay chàng .
"Đại sư huynh , huynh nhưng đừng ném xuống ta đấy nhé."
Mày Huyền Ngật giãn ra .
"Ừm.
"
Ta cùng Huyền Ngật thập phần thuận lợi mà tiến vào bên trong bí cảnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/bao-cao-muoi-muoi-cua-nam-chu-benh-kieu-dang-cheo-cp/chuong-3.html.]
Đập vào mắt là một mảnh cát vàng, như thể không có điểm cuối.
"……"
Không phải nói bí cảnh phần lớn đều là chỗ ở của vũ hóa đại năng sao ?
Nhà ai đại năng lại ở nơi sa mạc hoang vắng thế này ?
Chưa từng nghe thấy luôn.
"Đại sư huynh ? Chúng ta có phải hay không bị truyền tống sai rồi ?"
Huyền Ngật chỉ là giúp ta sửa sang lại mũ có rèm.
"Nơi này gió cát lớn."
Nhìn bộ dáng bình tĩnh của Huyền Ngật ta cũng đi theo thả lỏng một ít.
"Sư huynh , huynh trước kia đến bí cảnh đều là hoang vắng như vậy sao ?"
Huyền Ngật một tay cầm la bàn một tay nắm ta hướng một phương hướng mà đi .
"Không phải ."
"Nga."
Ta lải nhải hỏi Huyền Ngật những sự tình phát sinh khi đi bí cảnh trước đây, chàng cũng thập phần kiên nhẫn mà giải đáp, không có đi bao lâu ta liền nhìn thấy một mảnh ốc đảo.
"Sư huynh , huynh xem kìa!"
Huyền Ngật khẽ nhíu mày, chàng mới vừa muốn nói gì đó thì cách đó không xa cũng truyền đến thanh âm.
"Ai? Kia không phải Huyền Ngật sư huynh sao ? Đại sư huynh !!"
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
"Đại sư huynh !"
Ta nghe được thanh âm liền nhìn qua đó, phát hiện là các sư huynh sư tỷ xuống núi trước chúng ta , không chỉ là bọn họ, người đang tham đầu tham não ở phía sau đám người kia không phải nữ chính thì là ai chứ!
Ta theo bản năng nhìn Huyền Ngật, nhưng chàng không có biểu tình gì, ta nhìn không ra điều chàng đang suy nghĩ.
"Đại sư huynh , là các sư huynh sư tỷ kìa, còn có vị cô nương từ trên trời giáng xuống kia nữa."
Thanh âm Huyền Ngật thực nhẹ.
"Như thế nào? Muội muốn cùng bọn họ một chỗ sao ?"
"Ta……"
Chàng nắm c.h.ặ.t lấy tay ta thêm một chút.
"Họa Họa, muội cảm thấy bọn họ bảo hộ được muội sao ?"
Ta chần chờ hai giây, theo lý thì ta hẳn là nên cùng nam chính bảo trì khoảng cách, thuận tiện tác hợp chàng cùng nữ chính, ôm c.h.ặ.t đùi nữ chính, nhưng đây lại là ở trong bí cảnh.
Các sư huynh sư tỷ gặp được nguy hiểm có thể tự bảo vệ mình hay không còn là vấn đề, càng đừng nói đến bảo hộ một kẻ phế vật như ta .
Huyền Ngật thì bất đồng, chàng là thiên tài của tông môn, tuổi còn trẻ cũng đã có thể cùng các trưởng lão tranh tài cao thấp, sư tôn đều thường xuyên khen ngợi chàng , nói chàng sớm muộn có một ngày sẽ vượt qua người .
Thiên tài sư huynh được sư tôn khen ngợi cùng các sư huynh sư tỷ nội môn khác……
"Không có nga, ta vẫn là muốn đi theo sư huynh thôi."
Huyền Ngật giơ tay đem cái mũ có rèm bị gió thổi lệch của ta sửa sang lại một chút, nhân tiện nhéo nhéo mặt ta .
"Xảo quyệt."
Ta cái này rõ ràng gọi là kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt mà.
Chaporia
Bình Luận (0)