Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

12

Mọi người đều là đệ t.ử cùng một tông môn, gặp được nhau rồi liền tính toán cùng hành động.

Huyền Ngật nắm tay ta đi ở tuốt đằng trước , không biết có phải là ảo giác của ta hay không , ta tổng cảm thấy các sư huynh sư tỷ phía sau nhìn ta bằng ánh mắt rất kỳ quái.

Chính là khi ta quay đầu lại thì bọn họ lại là một bộ như không có việc gì phát sinh.

"Đại sư huynh , bọn họ lẩm bẩm lầm bầm rốt cuộc đang nói cái gì thế? Huynh trộm nghe một chút rồi nói cho ta biết đi ."

Huyền Ngật rũ mắt xem ta .

"Ngày thường không hảo hảo tu luyện, hiện tại muốn nghe lén đều làm không được , sau khi ra ngoài nghiêm túc một ít nhé?"

"Nó thì vẫn là thôi đi , ta cũng không phải rất muốn nghe ."

Ta duỗi tay phất phất cái mũ có rèm, đem chính mình hoàn hoàn toàn toàn đều che khuất.

Có một số việc cũng không phải cứ nghiêm túc là có thể làm tốt , tựa như chuyện tu luyện vậy .

Ta là một đứa trẻ bị vứt bỏ, được sư tôn trong lúc du lịch nhặt về tông môn, sau đó ở tông môn lớn lên, dưới bầu không khí như vậy ngay từ đầu ta cũng là thực thích tu luyện.

Chính là, ta là một kẻ phế tài, không có một chút thiên phú tu luyện nào.

Ta đã từng cũng nỗ lực so với bất kỳ ai, nhưng là không được chính là không được .

Sau lại ta bắt đầu giả vờ không thèm để ý, mỗi ngày sống đến lười nhác, một bộ dạng trừ bỏ tu luyện ra thì cái gì cũng đều cảm thấy hứng thú.

Ta thành công rồi , tất cả mọi người đều cảm thấy tu vi của ta không cao là bởi vì ta lười nhác không chịu tu luyện, chính là ta không lừa được chính mình .

Sao có thể không thèm để ý cho được chứ.

Huyền Ngật dừng bước chân, chàng hơi hơi khom lưng xốc lên mũ có rèm nhìn thẳng ta , sắc mặt ôn nhu.

"Họa Họa tin tưởng ta sao ?"

Ta bị khuôn mặt đột nhiên phóng đại ở trước mặt làm kinh ngạc hai giây, ngay sau đó không chút do dự gật đầu.

"Tin tưởng!"

Chàng là đệ t.ử đầu tiên của sư tôn, lúc trước khi răng của ta còn chưa mọc đều đã bị chàng ôm vào trong n.g.ự.c dỗ dành, trừ bỏ sư tôn ra thì chính là chàng đối với ta tốt nhất, ta đương nhiên tin tưởng chàng .

Huyền Ngật cười nhéo nhéo mặt ta , thanh âm mang theo một chút ý vị dụ dỗ.

"Bí cảnh trở về sau đó ta dạy cho muội tu luyện được không ?"

Ta vốn định cự tuyệt, nhưng đối diện với con ngươi sâu thẳm của chàng thì vẫn là ma xui quỷ khiến gật đầu.

Huyền Ngật kéo kéo khối thịt mềm trên má ta , sau đó ghé sát tai ta thì thầm.

"Bọn họ vừa mới nói Họa Họa trưởng thành rồi ."

"?"

Liền thế này thôi sao ?

Lễ sinh thần mười tám tuổi bọn họ đều tham gia mà, đến mức phải lẩm bẩm lầm bầm lâu như vậy sao ?

Huyền Ngật đem mũ có rèm của ta sửa sang lại tốt sau đó nắm tay ta tiếp tục đi về phía trước , chỉ là ta nhìn thấy rất rõ ràng, ý cười nơi khóe miệng chàng vô cùng rõ rệt.

Chàng đang cao hứng cái gì vậy chứ?

13

Ngũ sư huynh thập phần nghi hoặc.

"Đại sư huynh , bên kia rõ ràng chính là ốc đảo, vì sao không đi ……"

Huyền Ngật biểu tình lãnh đạm.

"Ngươi nếu là muốn , liền chính mình đi thôi.

"

Ta chần chờ hai giây.

"Đại sư huynh ? Không thể đi sao ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/bao-cao-muoi-muoi-cua-nam-chu-benh-kieu-dang-cheo-cp/chuong-5.html.]

Huyền Ngật biểu tình thư hoãn, kiên nhẫn giảng giải.

"Ừm, kia phiến ốc đảo là huyễn thú sở tạo, tu tiên người một khi tiến vào sẽ lâm vào huyễn thú ảo cảnh, huyễn thú sẽ bắt giữ người tu tiên nhất khát vọng đồ vật biên chế ảo mộng, thừa dịp người tu tiên sa vào ở trong mộng đẹp khi ăn luôn người tu tiên……"

Nhị sư huynh cười khẽ.

"Ngũ sư đệ , phàm là ngươi ngày thường nhiều xem điểm thư."

Ngũ sư huynh bất mãn nhe răng.

"Tiểu sư muội không cũng……"

Phó sư muội nhỏ giọng mở miệng.

"Ngũ sư huynh , xem ra ngươi thực tiện nghi."

Ngũ sư huynh : "?"

Cửu sư huynh không nhịn cười ra tiếng.

"Nàng ý tứ là người quý ở có tự mình hiểu lấy."

Ngũ sư huynh .

"Phó sư muội ? Ngươi……"

Ta vui tươi hớn hở mà thu hồi tầm mắt nhìn về phía Huyền Ngật, chàng đang xem ta , trong mắt hàm chứa nhàn nhạt ý cười , thoạt nhìn thực ôn nhu, bốn mắt nhìn nhau nháy mắt ta tim đập nhanh hơn, mạc danh mà hoảng loạn.

Chàng như vậy nhìn ta làm cái gì?

Xem người quái ngượng ngùng lặc.

14

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Dưới sự dẫn dắt của Huyền Ngật chúng ta đi ra khỏi hoang mạc đi đến trung ương bí cảnh.

Dọc theo đường đi gặp được không ít người tu tiên, có kẻ thấy trong chúng ta có người thực lực bất phàm liền muốn lôi kéo, cũng gặp được không ít kẻ lợi ích phân chia không đều liền vung tay đ.á.n.h nhau , g.i.ế.c người đoạt bảo, ngẫu nhiên cũng sẽ gặp phải linh thú công kích.

Huyền Ngật rất ít khi động thủ, phần lớn thời gian đều buông tay để những người khác rèn luyện, chỉ ngẫu nhiên đề điểm vài câu.

Ở bên trong bí cảnh nhìn không ra thời gian trôi đi , ta chỉ có thể dựa vào bụng đói để đại khái suy tính thời gian.

Mắt thấy mọi người c.h.é.m g.i.ế.c không ít linh thú đạt được linh đan, ngẫu nhiên gặp được đạt được linh d.ư.ợ.c, hoặc ổn định hoặc đột phá tu vi ít nhiều có thu hoạch, nhưng Huyền Ngật như cũ là một bộ dáng nhàn nhạt cái gì đều không để bụng, thừa dịp khoảng cách bọn họ nghỉ ngơi ta không nhịn được thấp giọng dò hỏi.

"Đại sư huynh , huynh không nóng nảy sao ? Này đều đã bao lâu rồi ? Huynh liền không sợ hãi linh vật huynh muốn bị người khác cướp đi mất sao ?"

"Không nóng nảy, một là linh vật xuất thế cần có thời cơ, thứ hai linh vật đều có linh thú bảo hộ, tùy tiện đi trước dễ dàng thành toàn cho người khác."

"Ha, cái này ta hiểu, bọ ngựa bắt ve chim sẻ núp sau , trai cò đ.á.n.h nhau ngư ông đắc lợi."

Huyền Ngật nhếch môi.

"Họa Họa thông tuệ."

Liền ngay sau khi nói lời này không bao lâu, toàn bộ bí cảnh đều bắt đầu lắc lư.

Ta chưa từng thấy qua loại tư thế này .

"Đại sư huynh , làm sao vậy ? Bí cảnh muốn sập sao ?"

"Không phải , đại môn trung ương bí cảnh mở ra rồi ."

Huyền Ngật đứng dậy nhìn những người khác.

"Đánh lên tinh thần, đây mới là bắt đầu."

Nói xong chàng dắt tay ta .

"Đi thôi, đừng sợ."

"Hảo."

Ta vô tri cho nên không sợ, chỉ là nhìn bộ dáng nghiêm túc của Huyền Ngật cũng khiến ta tò mò khởi bên trong có thứ gì rồi .

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...