Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
22
Huyền Ngật phá ảo cảnh đi ra sân lúc sau , cái sân vừa mới rồi dần dần biến mất không thấy.
Ta quay đầu lại nhìn thoáng qua, Huyền Ngật đã nhận ra cái gì.
"Là muội thích phong cách này sao , hồi tông môn sau đó ta đem sân của muội cũng bố trí thành như vậy nhé?"
"Chuyện đó để sau hãy nói , sư huynh , huynh không phải có việc gấp sao ?"
"Ừm, trước rời đi nơi này đã ."
Nói xong chàng lấy ra một lá bùa, lá bùa cháy tẫn lúc sau chung quanh dần dần khôi phục nguyên dạng.
Tìm được cửu sư huynh cùng tiến vào với Huyền Ngật lúc sau chúng ta cùng Phó sư muội hội hợp, Huyền Ngật đơn giản dặn dò cửu sư huynh cùng Phó sư muội hai câu liền mang theo ta ngự kiếm rời đi .
Nhìn bộ dáng có chút vội vàng của Huyền Ngật ta có chút tò mò.
"Đại sư huynh , huynh gấp gáp như vậy là bởi vì linh bảo huynh muốn sắp ra đời sao ?"
Huyền Ngật lên tiếng.
"Tiên vật khó tìm, người tranh đoạt đông đảo, Họa Họa, chờ lát nữa muội trước tìm một nơi trốn đi bảo vệ tốt chính mình , chờ ta tìm muội ."
"Đại sư huynh yên tâm, ta sẽ trốn thật kỹ, sẽ không kéo chân sau của huynh đâu ."
Vốn tưởng rằng linh bảo hiện thế người chiếm trước sẽ rất nhiều, nhưng là không có .
Chung quanh thậm chí nhìn không thấy một cái người tu tiên nào, chỉ có một đầu linh thú canh giữ ở phụ cận.
Huyền Ngật cúi đầu xem ta .
"Họa Họa, đi giấu đi ."
Ta nhanh ch.óng trốn ở phía sau cây, thật cẩn thận mà ló đầu ra xem hướng phương hướng của chàng .
Linh thú bảo hộ linh bảo rất là hung tàn, Huyền Ngật là thiên tài tu luyện khó được như vậy trong khoảng thời gian ngắn cũng không làm gì được nó, chỉ có thể kéo dài trận đấu để tìm kiếm nhược điểm của nó.
Đây là lần đầu tiên ta thấy Huyền Ngật dùng ra toàn lực, ta trốn ở sau cây xem đến trong lòng run sợ, lại cảm thấy nhiệt huyết sôi trào.
Hảo mạnh nha!
Huyền Ngật không hổ là đệ t.ử có thiên phú nhất của tông môn, tầm khoảng một nén nhang thời gian, chàng vẫn là tìm được rồi nhược điểm của linh thú, đem nó c.h.é.m g.i.ế.c.
"Oa! Đại sư huynh , huynh thật là lợi hại!!!"
Chàng thu hồi kiếm đối ta cười cười .
"Họa Họa, lại đây."
Ta không có do dự bước nhanh tiến lên, Huyền Ngật giữ c.h.ặ.t t.a.y ta hướng tới linh bảo đang tản ra linh quang đi đến, ta có chút tò mò thứ linh bảo khiến Huyền Ngật muốn đạt được là cái gì.
Đến gần lúc sau ta nhìn thấy linh bảo liền hơi hơi sửng sốt, có chút kinh ngạc nhìn về phía Huyền Ngật.
Nếu
ta
không
có
nhìn
lầm thì đây là long lân quả.
"Đại sư huynh ? Đây là?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/bao-cao-muoi-muoi-cua-nam-chu-benh-kieu-dang-cheo-cp/chuong-10.html.]
"Ừm, trong truyền thuyết long lân quả."
Ta đương nhiên nghe nói qua rồi .
Đây là tiên gia chi quả trong truyền thuyết, người tu tiên dùng vào có thể trăm ngày phi thăng, người không có linh căn dùng vào có thể thoát t.h.a.i hoán cốt.
Quả t.ử này sở dĩ khó được đảo không phải bởi vì thú thủ hộ hung tàn ra sao , nguyên nhân chủ yếu nhất là hiếm thấy lại không thể nhổ trồng, hái xuống lúc sau d.ư.ợ.c tính liền sẽ thực mau xói mòn, vô pháp tồn trữ.
Ta chỉ ở trong sách gặp qua, cho rằng này chỉ là một cái nghe đồn, chưa từng nghĩ đến thế nhưng thật sự có loại đồ vật này .
Huyền Ngật thấy ta ngây người liền nhẹ nhàng vỗ vỗ đầu ta .
"Nói tốt trở về lúc sau ta dạy cho muội tu luyện, Họa Họa còn nhớ rõ chứ?"
Ta khờ luôn, trong lòng có một cái phỏng đoán hiện lên ở trong lòng.
Chàng là tính toán sao ?
Chính là, phi thăng là mộng tưởng của mỗi một cái người tu tiên, trái cây này nếu là chàng dùng ăn, bất quá trăm ngày liền có thể phi thăng rồi .
Chàng không có nói nữa, khom lưng hái xuống lúc sau phủng tới trước mặt ta .
"Họa Họa, há mồm."
Ta lại lần nữa sửng sốt, đây chính là long lân quả đó!
Chàng cứ như vậy nhẹ nhàng bâng quơ mà cho ta sao ?
Thấy ta không có động tác chàng có chút bất đắc dĩ, đơn giản trực tiếp nhéo má ta đem quả t.ử nhét vào trong miệng ta , thần sắc dung túng.
"Hoàn hồn nào, đừng quên nuốt xuống đi ."
Ta nhìn Huyền Ngật trên mặt mang theo nụ cười , lại nhìn thoáng qua vết thương trên người chàng , trong khoảng thời gian ngắn trăm mối cảm xúc ngổn ngang.
"Đại sư huynh , huynh đem cơ hội phi thăng của huynh nhường cho ta thì huynh làm sao bây giờ?"
Huyền Ngật cười khẽ.
"Phi thăng cố nhiên quan trọng, nhưng là muội so với phi thăng càng quan trọng hơn."
"Đại sư huynh !"
Huyền Ngật bị ta ôm lấy lúc sau sửng sốt hai giây, theo sau chàng hồi ôm lấy ta .
"Về sau Họa Họa của chúng ta cũng sẽ trở thành một cái người tu tiên rất lợi hại."
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Ta nước mắt lưng tròng, nguyên lai chàng đều biết cả!
"Về sau dạy muội tu luyện thời điểm cũng không thể lười biếng đâu nhé, chúng ta có ước định, muốn cùng nhau phi thăng."
Chàng cười , nắm tay ta đi ra ngoài.
"Hảo, đừng khóc , nơi này có chút không thích hợp, trước rời đi nơi này tìm một nơi an toàn , ta trợ muội hấp thu hết d.ư.ợ.c tính."
"Hảo!"
Chàng đối với ta thật tốt quá đi !
Ô ô ô, từ nay về sau địa vị của đại sư huynh ở trong lòng ta cùng với sư tôn là giống nhau như đúc!
Chaporia
Bình Luận (0)