Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
26
Phó sư muội thích ở cách đó không xa nhìn chằm chằm ta cùng Huyền Ngật xem, ngẫu nhiên trên mặt lộ ra nụ cười ý vị thâm trường.
Ngày nọ nàng ta tới tìm ta thời điểm ta đang ở lật xem điển tịch, bị nàng ta nhìn đến lúc sau nàng ta so với ta càng thêm kích động.
"Đây chính là hảo bảo bối nha, đây là phiên ngoại mới có thể xuất hiện đồ vật đó!"
Ta: "???"
Thấy ta nghi hoặc, Phó sư muội biểu tình nghiêm túc.
"Tiểu sư muội , còn nhớ rõ ta ở bí cảnh cùng cô đã nói sao ? Không cần do dự không cần hoài nghi, cô bắt đầu muốn làm cái gì liền dũng cảm mà đi làm đi ."
Ta: "???"
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Thấy ta vẫn là khó hiểu nàng ta lặng lẽ nhét cho ta hai viên t.h.u.ố.c tròn, trong miệng lầm bầm cái nhà này không có nàng ta cái công cụ người này thì phải tan rã thôi.
Ta: "???"
Nàng ta cười đến tặc hề hề.
"Tiểu sư muội , không cần ở trước mặt ta giấu giếm, ta xem qua toàn văn rồi , kế hoạch câu dẫn hoàn thành một nửa của cô hiện tại có thể khởi động lại rồi đó."
Ta: "???"
Nàng ta làm sao mà biết được chứ?
"Tiểu sư muội , đừng sợ, lớn mật lên, dùng sắc đẹp của cô câu dẫn huynh ấy , nếu không biết dùng sắc đẹp cô liền ở trong chén trà của huynh ấy hạ cái này !"
Ta: "……"
Thực thái quá, ta từ trên mặt một cái nữ hài t.ử xinh đẹp lại nhìn ra vẻ bỉ ổi.
27
Phó sư muội nói có chút lời nói nàng ta muốn nói nhưng lại nói không nên lời, nhưng là nàng ta có thể kể cho ta nghe một câu chuyện xưa.
Câu chuyện xưa chính là có một nữ hài t.ử đọc một quyển thoại bản, thoại bản kể về một câu chuyện thanh mai trúc mã.
Thanh mai trong truyện thực thích trúc mã, nhưng nàng ta cho rằng trúc mã không thích mình , vì thế sử dụng hết thảy thủ đoạn câu dẫn trúc mã.
Kế hoạch câu dẫn tiến hành đến một nửa thời điểm trong đầu nàng ta đột nhiên thức tỉnh một đoạn ký ức, nàng ta cho rằng chính mình cùng trúc mã không thể ở bên nhau , cho nên nàng ta chạy trốn.
Trúc mã không biết thanh mai vì cái gì đột nhiên trốn tránh mình , không chỉ có như thế, trúc mã còn nhận ra thanh mai muốn đẩy hắn cho người khác, vì thế hắn hắc hóa.
Hắn đem thanh mai cầm tù lên, lúc sau cái gì phòng tối trói buộc tương tương nhưỡng nhưỡng lúc sau mới rốt cuộc cởi bỏ hiểu lầm……
Nàng ta nói câu chuyện xưa ngay từ đầu xem xong quyển thoại bản này nữ hài t.ử sau khi xem xong thoại bản vẫn chưa thỏa mãn, viết cho tác giả ngàn chữ truy càng lúc sau ngày nọ đi trên đường đột nhiên đất sụt, lại lần nữa tỉnh lại đã từ trên trời giáng xuống thế giới của thanh mai trúc mã.
Nàng ta nói , ký ức thanh mai tiếp thu là giả, chỉ là vì hậu kỳ cùng trúc mã có một quá trình giằng co, dẫn tới trúc mã hắc hóa bệnh kiều làm cốt truyện càng thêm kích thích……
Nàng
ta
nói
rất
nhiều,
làm
cái đầu óc thật vất vả mới tiếp nhận
rồi
sư tôn cùng Ma Tôn ở bên
nhau
của
ta
lại
bị
m.ô.n.g lung.
Ai a!
Chơi như vậy biến thái chứ!
Vì cái gì không thể để thanh mai trúc mã hảo hảo ở bên nhau vậy hả?
Cứ phải diễn một vở này mới chịu đi !
28
Ta rốt cuộc vẫn là đi tìm Huyền Ngật.
Trộm nói một câu, ta có mang theo t.h.u.ố.c tròn mà Phó sư muội đưa cho ta .
Bộ dáng gần đây của Huyền Ngật chỉ muốn tu luyện làm ta không biết phải nói từ đâu , nếu đã không biết nói thế nào, vậy thì dùng hành động để biểu thị đi !
Ta đã suy nghĩ rất lâu, những việc đã trải qua từ nhỏ đến lớn, sự quan tâm bảo hộ tỉ mỉ chu đáo, mỗi một lần dắt tay, cùng với việc chàng mình đầy thương tích vì ta hái xuống long lân quả……
Ta nghĩ, Huyền Ngật hẳn là thích ta .
Đã như vậy , ta hẳn là có thể thực nhẹ nhàng liền câu dẫn được chàng thôi!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/bao-cao-muoi-muoi-cua-nam-chu-benh-kieu-dang-cheo-cp/chuong-12.html.]
Thừa dịp khoảng thời gian Huyền Ngật đả tọa, ta tiểu tâm dực dực đem viên t.h.u.ố.c ném vào trong ấm trà , lắc đều lúc sau ta đổ một ly cẩn thận nhìn rõ ràng, hình như nhìn không ra tới điều gì kỳ lạ.
"Họa Họa, muội đang làm cái gì đó?"
Ta có tật giật mình .
"Cái kia , không có gì, chính là, chính là……"
Ta nhất thời có chút kẹt lời, ngẫm lại lại cảm thấy chính mình như vậy thật không quang minh lỗi lạc, ta xách theo ấm trà đứng dậy muốn chạy, vẫn là nên bàn bạc kỹ hơn thì tốt hơn.
"Không có việc gì không có việc gì, ta chính là cảm thấy ấm trà này của sư huynh khá xinh đẹp , ta mang đi nha."
Huyền Ngật cười như không cười nhìn ta , thuận tay từ trên bàn bưng lên ly trà đã đổ ra kia .
"Họa Họa ở bên trong hạ cái gì thế?"
Ta: "……"
Chàng cười , ngay trước mặt ta uống một hơi cạn sạch lúc sau cười nhìn ta .
"Ta uống cũng không có gì, chính là khả năng Họa Họa phải chịu chút tội rồi ."
Ta: "……"
Ta bị chàng nhìn đến mức da đầu tê dại, theo bản năng muốn chạy trốn thì cửa phòng đột nhiên khép lại , ta duỗi tay lôi kéo nhưng mở không ra .
Huyền Ngật cười .
"Họa Họa, hiện tại không chạy thì liền không kịp rồi đó."
Ta: "???"
Tay ta run rẩy lôi kéo cửa phòng, hướng nào cơ chứ……
Từ từ đã !
Ta đột nhiên hoàn hồn, không đúng nha!
Rốt cuộc là ai câu dẫn ai vậy hả!
Ta hung tợn nhìn chàng , cầm lấy ấm trà uống một ngụm.
"Đại sư huynh , huynh hiện tại không chạy thì liền không kịp rồi đó nha!"
Chàng khẽ cười ra tiếng.
"Ta không chạy, muội tới đây đi ."
"……"
……
"Ô ô ô…… Ta không tới đâu ."
Huyền Ngật cười .
"Họa Họa, trà của muội còn có hơn nửa ấm chưa uống đâu đó."
"Điển tịch sư công cho muội cũng còn chưa có bắt đầu học."
"Họa Họa đã đáp ứng muốn cùng ta cùng nhau tu luyện, Họa Họa đã quên rồi sao ?"
Ta: "……"
Ta nói tu luyện không phải là loại tu luyện này đâu á!
Muốn cái mạng già mà!
"Họa Họa, trước học một thiên này của điển tịch đi ."
Ta: "……"
Lần đầu tiên không muốn tu luyện nhanh như vậy .
Ai hiểu được chứ!
( Chính văn hoàn )
Chaporia
Bình Luận (0)