Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Lúc này , vẻ lạnh lùng, tàn nhẫn trên mặt anh vẫn chưa kịp thu hồi lại sạch, toàn thân anh toát ra một nỗi mệt mỏi, bất lực đến cùng cực.
Nhìn thấy tôi , anh liền dang tay nhẹ nhàng ôm c.h.ặ.t tôi vào lòng.
"Em sợ lắm đúng không ? Anh xin lỗi , đã làm em hoảng hồn rồi ."
Giọng nói của anh nhẹ bẫng, như thể chỉ cần một làn gió nhẹ cũng có thể thổi bay đi mất.
"Anh xin lỗi , rất xin lỗi vì đã ích kỷ dùng đứa trẻ này để ràng buộc, giữ em lại bên mình ."
"Vì đứa con này mà em mới bị ép phải tái hôn với anh ."
Anh liên tục đặt những nụ hôn lên trán tôi như để vỗ về, thế nhưng rõ ràng là trạng thái lúc này của anh còn cần được an ủi hơn cả tôi gấp trăm lần .
Tôi vòng tay qua ôm lấy cổ anh , kéo anh sát lại gần mình rồi khẽ c.ắ.n một cái vào khóe môi anh .
"Em không hề hối hận."
" Nhưng anh cũng phải thành thật khai báo cho em biết chuyện của ba năm trước rốt cuộc là thế nào chứ."
Dưới ánh mắt đầy áp lực và kiên quyết của tôi , Phó Thức cuối cùng cũng chịu hé mở bức màn sự thật năm xưa.
Nhà họ Phó tuy mang danh gia thế hiển hách, giàu nứt đố đổ vách, nhưng môi trường sống bên trong lại ngột ngạt, u uất đến đáng sợ.
Mẹ của Phó Thức là một họa sĩ tranh sơn dầu có tiếng tăm lẫy lừng, nhưng sau khi gả vào hào môn làm vợ bố anh ta thì bà đã phải từ bỏ toàn bộ sự nghiệp của mình . Mà bố Phó Thức sau khi kết hôn cũng dần lộ bản chất tồi tệ của mình .
Phó Thức chính là được nuôi lớn lên trong một hoàn cảnh méo mó như vậy .
Người mẹ có vấn đề về thần kinh đã trút toàn bộ áp lực và uất hận lên đầu Phó Thức. Một vị phu nhân bề ngoài thanh lịch, đoan trang nhưng khi ở nhà lại kiểm soát con trai mình một cách điên cuồng, bệnh hoạn.
Phó Thức đã phải trầy vật mất rất nhiều thời gian mới thoát khỏi cái gông xiềng của gia đình đó, vậy mà nhà họ Phó vẫn chưa chịu từ bỏ ý định, còn muốn nhúng tay vào kiểm soát cả con của anh .
Ba năm trước khi Phó Thức kết hôn với tôi , anh vẫn chưa thể hoàn toàn vạch rõ ranh giới, thoát ly khỏi nhà họ Phó.
Lý do nhà họ Phó gật đầu đồng ý cho Phó Thức cưới tôi , thực chất là vì họ tính toán đợi sau khi chúng tôi sinh con xong, họ sẽ đón đứa trẻ về bên đó để tự tay nuôi dạy, uốn nắn theo ý họ.
Mà năm đó Thó Phức lại không muốn tôi phải chứng kiến những góc khuất dơ bẩn, thối nát của nhà họ Phó, nên mới chọn cách im lặng gánh vác, giấu biến mọi chuyện với tôi .
Anh không muốn tôi phải gánh chịu những tổn thương này , càng không muốn những chuyện này làm vẩn đục cuộc sống của tôi .
Anh bảo nếu không gặp được tôi , cuộc đời anh sẽ chỉ là một màu xám xịt, tăm tối vô vọng, nhưng anh lại sợ tôi bị vạ lây, sợ con của chúng tôi cũng bị kéo vào vũng bùn đó.
Hóa ra là vậy .
Trách không được anh cứ khăng khăng không chịu dẫn tôi đi gặp bố mẹ .
Trách không được năm đó anh cứ nhất quyết không muốn có con sớm.
Chẳng biết có phải do tâm lý khi m.a.n.g t.h.a.i hay không mà cảm xúc của tôi cũng trở nên nhạy cảm hơn hẳn.
Tôi
rúc sâu
vào
lòng Phó Thức, sụt sịt dụi dụi mắt,
rồi
gạt phắt bàn tay đang định lau nước mắt cho
mình
của
anh
ra
.
"Anh đừng tưởng giải thích vài câu như thế là em sẽ dễ dàng tha thứ cho anh nhé. Thế tại sao hồi đó em đòi ly hôn, anh lại chẳng thèm níu kéo em lấy một lời?"
Nghe tôi hỏi tội, khóe môi Phó Thức khẽ dâng lên một nụ cười đầy chát chúa, cay đắng.
"Thực ra , hôm anh đến nhà đẻ để đón em về, anh đã vô tình đứng ngoài cửa nghe thấy cuộc trò chuyện của em và mẹ ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tra-anh-mot-mai-am/8.html.]
"Anh cứ ngỡ em thực sự đã hối hận vì gả cho anh rồi . Thêm vào đó em lại bảo em có người khác ở bên ngoài, anh biết thừa là em nói dối, nhưng anh lại sợ em thực sự đã chán ghét, ghê tởm anh mất rồi ."
Tôi giơ hai tay lên bóp lấy hai bên má của anh , khẽ lắc lắc: "Anh có bị ngốc không hả?"
"Hai đứa mình vậy mà lại vì một sự hiểu lầm ngớ ngẩn mà lãng phí mất bao nhiêu năm trời. Anh là đồ ngốc, mà em cũng là đứa đại ngốc."
Khóe mắt Phó Thức cũng đã hằn lên những giọt nước mắt nóng hổi, tôi nắm lấy bàn tay to lớn của anh đặt lên chiếc bụng tròn trịa của mình .
" Nhưng mà không sao hết, âm âm thì thành dương."
Nhật Nguyệt
"Hai kẻ ngốc như chúng ta , chắc chắn sẽ sinh ra một đứa bé thông minh nhất trên đời cho mà xem."
Năm tháng sau , tôi đã đến ngày dự sinh. Phó Thức lúc nào cũng túc trực bên cạnh tôi không rời nửa bước, chỉ sợ tôi xảy ra sơ sót gì.
Nhìn điệu bộ lo lắng, bồn chồn của anh , chẳng ai có thể tin được đây lại là giáo sư Phó vốn luôn điềm tĩnh, tự tại ngày thường.
Tôi vừa hút rột rột ly trà sữa vừa không nhịn được trêu anh : "Có chuyện gì to tát đâu mà, bình tĩnh đi anh !"
Phó Thức: "..."
Lâm Nhiễm thấy cảnh này thì tặc lưỡi trêu chọc, bảo tôi đã kéo được đóa hoa trên đỉnh núi tuyết năm nào xuống phàm trần, khiến Phó Thức giờ đây cũng đầy hơi thở khói lửa nhân gian.
Tôi chỉ cười không nói , giơ ly trà sữa lên cụng ly với Lâm Nhiễm.
Tôi biết , chính tôi và đứa trẻ đã cho Phó Thức một cảm giác an toàn tuyệt đối.
Tôi hút một ngụm trà sữa lớn, hương vị quả thực là ngon tuyệt cú mèo.
Phải tranh thủ uống thêm vài ngụm trước khi lên bàn đẻ mới được . Nghĩ là làm , tôi lập tức rướn cổ hút một hơi thật dài, đến mức Lâm Nhiễm cũng không quản nổi nữa.
" Đúng là chỉ có giáo sư Phó mới chiều hư cậu thôi, uống chậm chút đi , có ai giành mất đâu mà sợ."
Lời Lâm Nhiễm còn chưa dứt, bụng tôi bỗng quặn lên một cơn đau dữ dội. Mẹ tôi là người phản ứng nhanh nhất.
"Kiểu Kiểu, con vỡ ối rồi !"
Ơ, thế là không được tiếp tục uống trà sữa nữa à ?
Biết thế nãy mình hút thêm một hơi thật to nữa có phải tốt không .
Cùng với tiếng hô của mẹ , Phó Thức lập tức luống cuống chân tay. Anh vội vã bế thốc tôi ra xe, hỏa tốc lao thẳng đến bệnh viện.
Sau một ngày ròng rã dốc hết sức bình sinh, cuối cùng tôi cũng thuận lợi sinh hạ một cô công chúa nhỏ, kết tinh tình yêu của tôi và Phó Thức.
Trong phòng bệnh, Phó Thứcđặt một nụ hôn thật sâu lên trán tôi , anh xót vợ đến nghẹn ngào, giọng nói thoáng tiếng nấc cụt.
"Kiểu Kiểu, cảm ơn em."
"Cảm ơn em và con đã cho anh một mái ấm gia đình thực sự."
Vành mắt tôi chợt đỏ hoe.
Đời này kiếp này , hãy để tôi và con mang đến cho Phó Thức một gia đình đúng nghĩa.
Và để Phó Thức trở thành bến đỗ bình yên, che chở cho hai mẹ con tôi suốt chặng đường dài phía trước .
(Hoàn)
Chaporia
Bình Luận (0)