Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
9.
Vân Thiển Thiển là nữ chủ, lại còn mang theo hệ thống, hảo hảo, sao có thể dễ dàng bị thương như vậy ?
Để xem rốt cuộc nàng đang giở trò quỷ gì, ta quyết định bày ra chút tấm lòng đồng môn vĩ đại, mang theo chút quà đến thăm nàng.
Cưỡi trên lưng con Capybara, mang theo mớ lá cải linh rau, ta đến thẳng sân nơi Vân Thiển Thiển dưỡng thương.
Vừa bước vào sân, liền nghe thấy cuộc đối thoại giữa Vân Thiển Thiển và hệ thống.
[Không uổng công ta cố ý chọc giận Hỏa Kỳ Lân, làm nó trọng thương ta , sư tôn rốt cuộc chịu tới thăm ta rồi . ]
[Hảo hạnh phúc... Nếu có thể làm sư tôn mãi mãi đều đối xử với ta như vậy , ta tình nguyện thương cả đời không khỏi.]
[Những kẻ đó còn tưởng rằng, ta bị Sở trưởng lão phạt nhập sau núi, ha ha...]
Hệ thống khuyên nàng:
[Ký chủ, ngươi bị Hỏa Kỳ Lân chụp một cái tát, nhiệt độc đã xâm nhập cốt tủy, nếu không kịp thời trị liệu, căn cơ sẽ bị hủy hoại, sau này dù có khôi phục, trên con đường tu hành cũng khó mà có tiến triển lớn.]
[Ngươi biết cái gì chứ?]
[Trên đời này còn có cái gì có thể sánh được với tình yêu của sư tôn sao ? ]
[Huống chi, sư tôn chẳng phải đã muốn Sở trưởng lão đi Thiên Sơn lấy băng liên về chữa thương cho ta rồi sao ? ]
[Hắn chính là chưởng môn Thiên Kiếm Môn, muốn linh đan diệu d.ư.ợ.c gì mà chẳng có ? ]
[Sư tôn nhất định sẽ chữa khỏi cho ta .]
[Đến nỗi cái con tiểu tiện nhân kia , chờ Sở Vấn Thiên rời khỏi Thiên Kiếm Môn, chúng ta lại hảo hảo thu thập nàng.]
A không phải , bọn họ hiện tại ở sau lưng mưu tính mà không thèm tránh người sao ?
Quả thực là, công khai mưu đồ bí mật nha.
Ngẩn người một chút ta mới phản ứng lại , đây là thuật đọc tâm, chỉ có mình ta mới có thể nghe thấy.
Thế là ta vội vàng móc ra một mảnh lá cải gặm gặm, ép ép kinh sợ.
"Răng rắc răng rắc răng rắc..."
Động tĩnh đã kinh động Vân Thiển Thiển đang ở trong phòng.
"Ai đó?"
Ta: "Răng rắc răng rắc răng rắc..."
Vân Thiển Thiển ho khan đứng dậy, thấy ta đang gặm lá cải trên lưng con Capybara, ánh mắt tức khắc trầm xuống.
"Ốc Đức Tiểu Cường, sao ngươi lại ở đây? Ngươi còn ngại mình hại ta chưa đủ t.h.ả.m sao ? Nếu không phải tại ngươi, Sở trưởng lão cũng sẽ không phạt ta , ta cũng sẽ không chịu trọng thương như vậy . Nếu thương của ta không khỏi, sư tôn tất nhiên sẽ không bỏ qua cho ngươi!"
Ta kinh ngạc đến mức lá cải trong miệng suýt chút nữa rơi xuống.
"Ngươi người này , thật đúng là rất am hiểu việc oan uổng người khác nha. Rõ ràng là chính ngươi tự tiện xông vào cấm địa sau núi, bị Hỏa Kỳ Lân gây thương tích, tại sao lại nói là ta hại? Có phải ngươi ghen ghét việc sư tôn sủng ái ta , nên giả vờ t.h.ả.m hại để tranh thủ sự đồng tình của sư tôn ngươi không ? Vô ích thôi, yêu hay không yêu, nhìn cái là biết ngay. Sư tôn ngươi cũng không chịu đích thân đi lấy t.h.u.ố.c cho ngươi, còn sư tôn ta , lá cải đều là người tự tay hái cho ta đấy, người nói sợ ta ăn lá cải không sạch sẽ bị đau bụng! Hì hì!"
Ta g.i.ế.c người tru tâm, đ.á.n.h thẳng vào điểm mà Vân Thiển Thiển để tâm nhất.
Vân Thiển Thiển tức giận đến mức từ trên giường nhảy xuống, cầm kiếm muốn lao tới g.i.ế.c ta .
"Con tiện nhân này , ngươi nói bậy bạ gì đó?"
Ta liếc nàng một cái:
"Chẳng phải nói thân bị trọng thương, mệnh đèn lay lắt sao ? Sao vẫn còn sức lực c.h.é.m người thế kia ?"
Hệ thống trong đầu nàng điên cuồng gào thét:
[Ký chủ, ngươi đừng xúc động a! Nhiệm vụ công lược chưởng môn ngươi còn chưa làm xong, tích phân không đủ đổi đan d.ư.ợ.c chữa thương, ngươi lại xúc động như vậy , thân thể này sẽ chịu đựng không nổi mất!]
Vân Thiển Thiển: [Ai cũng
không
thể bôi nhọ Thẩm ca ca của
ta
,
ta
dù
có
phải
liều cái mạng
này
, cũng
muốn
đấu với nàng đến cùng.
]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/su-ton-cuong-nhi-tro-lai-roi/chuong-5.html.]
Nghe thấy tiếng lòng của nàng, ta nhịn không được phun tào: Thẩm ca ca, Thẩm ca ca, Thẩm ca ca đã rót cho ngươi bao nhiêu bát canh mê hồn rồi hả?
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
10.
Vân Thiển Thiển cầm kiếm đuổi đuổi đuổi, ta âm u bò sát chạy chạy chạy.
Đuổi không kịp, căn bản là đuổi không kịp.
Vân Thiển Thiển khí cấp công tâm, trước mặt mọi người phun ra một ngụm m.á.u lớn, mảnh mai té xỉu trong lòng n.g.ự.c sư tôn nàng.
Tư d.ư.ợ.c trưởng lão bắt mạch xong, sắc mặt ngưng trọng.
"Vân sư điệt đã độc nhập phế phủ, nếu không trị liệu thì chỉ sợ..."
Dứt lời, người thử thăm dò đặt ánh mắt lên người Sở Vấn Thiên.
Sở Vấn Thiên sắc mặt ngưng trọng, không hề mở miệng.
Chỉ là lặng lẽ đem ta hộ ở phía sau .
Dường như người không thể lý giải được , Vân Thiển Thiển tự mình rút kiếm đuổi c.h.é.m ta , đến mức tự mình tức đến hộc m.á.u, tại sao còn phải cứu nàng.
Thẩm Lưu Phong thấy hắn không nói một lời, giận đến mức muốn rút kiếm c.h.é.m ta .
"Chuyện tới nước này , sư đệ ngươi còn muốn bao che nghịch đồ kia của ngươi sao ?"
Sở Vấn Thiên nghe vậy , ánh mắt rùng mình :
"Chưởng môn sư huynh lời này là có ý tứ gì?"
"Cường nhi làm sai điều gì chứ?"
Thẩm Lưu Phong cả giận nói :
"Nếu không phải đồ đệ ngươi cố ý gây hấn, Thiển Thiển làm sao có thể khí cấp công tâm, làm trầm trọng thêm thương thế?"
Ta: "Chưởng môn sư bá, Cường nhi không có gây hấn, chỉ là muốn đưa vài miếng lá cải bổ sung linh lực cho Vân sư muội . Chính là Vân sư muội chẳng những không cảm kích, còn cầm kiếm đuổi theo c.h.é.m Cường nhi. Hu hu hu, đó là Cường nhi tiết kiệm được để dành cho Vân sư muội ăn đấy, chuột lang nước muốn ăn Cường nhi cũng còn chưa cho..."
Ta khóc , ta giả bộ.
Đôi thầy trò này , thật quá điên.
Nhưng ta còn điên hơn cả bọn họ! Điều làm ta không ngờ tới là, lời ta vừa dứt, Sở Vấn Thiên lập tức quan tâm nói :
"Lá cải không đủ ăn sao ? Tại sao không nói với vi sư? Đi, sư tôn đưa con đi hái rau lá, chất đầy túi Càn Khôn cho con. Ta Sở Vấn Thiên, tuyệt đối sẽ không để đồ nhi của mình phải chịu đói!"
Hu hu hu, sư tôn người thật là, ta cảm động muốn khóc ! Mắt thấy Sở Vấn Thiên không chịu đi Thiên Sơn đấu ác giao để lấy t.h.u.ố.c cho Vân Thiển Thiển, Thẩm Lưu Phong không nhịn được nữa.
"Sư đệ ! Đồng dạng đều là vãn bối của ngươi, chẳng lẽ ngươi thật sự nhẫn tâm trơ mắt nhìn Thiển Thiển hủy hoại con đường tu hành như vậy sao ?"
Sở Vấn Thiên thở dài một hơi thật dài:
"Chính là sư huynh , Vân Thiển Thiển chẳng lẽ không phải đệ t.ử của ngươi sao ?"
"Ngươi nói nàng biến thành như vậy là bởi vì Cường nhi. Nhưng Cường nhi là sư tỷ của nàng, càng là thủ đồ của Vấn Kiếm Phong ta . "
"Dù là thân phận hay địa vị, đều cao hơn nàng. "
"Nàng thân là một đệ t.ử nội môn bình thường, liên tiếp khiêu khích thiếu phong chủ Vấn Kiếm Phong ta . Ngươi thân là chưởng môn, chẳng những không nghiêm trị, mà còn đổ lỗi cho ta và đồ nhi."
"Sư huynh , lúc trước ngươi có thể lên làm chưởng môn Thiên Kiếm Môn, cũng không phải do thực lực ta không bằng ngươi, chỉ là ta vốn không màng tranh đoạt nên nhường ngươi thôi. "
"Ngươi đừng tưởng rằng ta không đ.á.n.h lại ngươi. "
"Băng liên này , ngươi muốn dùng thì cứ tự mình đi lấy. "
"Đừng việc gì cũng đổ lên đầu đồ nhi của ta ! Nếu như còn càn quấy nữa, Vấn Kiếm Phong chúng ta tuy không thích gây chuyện, nhưng cũng không hề sợ chuyện!"
Vãi, tinh thần trạng thái của sư tôn quá tuyệt vời, chỉ thua mỗi ta !
Bị đạo đức bắt cóc không có cửa đâu nha! Thẩm Lưu Phong cái loại ngụy quân t.ử đó, bị người tức đến mức mũi cũng lệch cả đi .
"Sư đệ ! Ngươi!"
Chaporia
Bình Luận (0)