Văn án:
Ngày phản tặc công phá hoàng cung, cả thành ráo riết truy bắt tiểu thái tôn năm tuổi.
Mà nhi t.ử ta … cũng vừa tròn năm tuổi.
Tống Trì Yến hoảng hốt xông vào viện của ta , cưỡng ép bế nhi t.ử ta lên, lại nhét tiểu thái tôn vào lòng ta .
Hắn muốn tráo đổi hai đứa trẻ.
Ta định ngăn cản, Tống Trì Yến lại nói chắc như đinh đóng cột:
“Ta vì cưới nàng mà bỏ lỡ A Nguyệt. Nay con của nàng ấy gặp nguy hiểm, ta nhất định phải giữ được .”
“Huống hồ tiểu thái tôn là huyết mạch hoàng gia, con chúng ta vì nó mà hy sinh, cũng coi như c.h.ế.t đúng chỗ.”
Thái t.ử phi Phó Tâm Nguyệt với hắn là thanh mai trúc mã thuở nhỏ.
Nhưng …
Năm ấy trong cung yến, rõ ràng chính tay Phó Tâm Nguyệt đã đẩy Tống Trì Yến tới trước mặt ta .
Ta im lặng hồi lâu.
Thôi vậy …
Chỉ cần thủ lĩnh phản tặc nhìn thấy nhi t.ử ta , ắt sẽ phát hiện hai người giống nhau như đúc.
…
“A Hành, coi như ta có lỗi với nàng. Nhưng lúc này đã không còn cách nào khác. Hoàng thượng và thái t.ử đều đã c.h.ế.t, phản quân đang lùng sục khắp thành để tìm tiểu thái tôn. Chẳng bao lâu nữa sẽ tra tới phủ chúng ta !”
“Đứa nhỏ này trạc tuổi tiểu thái tôn, dễ đ.á.n.h tráo nhất.”
“A Hành, nàng đừng trách ta . Ta và nàng đều mắc nợ thái t.ử phi. Con của nàng ấy , bất kể thế nào ta cũng phải giữ được .”
Hiếm khi Tống Trì Yến lộ ra vẻ áy náy.
Dù sao mấy năm nay, hắn đối với ta vẫn luôn lạnh nhạt.
Nhi t.ử ta giống tính phụ thân nó. Cho dù biết sắp bị đưa đi , nó cũng không khóc không náo, chỉ hung hăng trừng Tống Trì Yến mấy cái.
“Họ Tống kia ! Ông bỏ mặc mẫu thân ta , cũng chẳng đoái hoài tới ta . Ông không xứng làm phụ thân ! Càng không xứng làm phu quân!”
Nhi t.ử ta tuổi còn nhỏ mà miệng lưỡi đã sắc bén vô cùng.
Xem ra … cũng là giống phụ thân nó.
Trái lại , tiểu thái tôn trong lòng ta thì mặt đầy oán trách, khóc sướt mướt.
Tống Trì Yến siết c.h.ặ.t nhi t.ử ta :
“Đừng trách phụ thân . Có thể thay tiểu thái tôn chắn một kiếp cũng là phúc khí của con.”
Nhi t.ử ta giận dữ quát:
“Bớt nói nhảm đi ! Sau này lão t.ử nhất định sẽ tính sổ với ông!”
Tống Trì Yến thở dài:
“Đứa nhỏ này thật đại nghịch bất đạo! Vi phụ lập tức đưa con tới trước mặt phản quân!”
Phản tặc chỉ nói muốn bắt tiểu thái tôn.
Chứ chưa từng nói sẽ lấy mạng nó.
Tạm thời ta cũng không quá lo cho an nguy của nhi t.ử.
Bởi vì…
Khi thủ lĩnh phản tặc nhìn thấy nó, chưa chắc đã nỡ xuống tay độc ác.
…
Thái độ của Tống Trì Yến vô cùng kiên quyết.
Trong phủ có hơn trăm gia đinh. Từ sau khi gả vào đây, ta chỉ là một phu nhân thất sủng luôn bị chèn ép, trong tay không có quyền thế.
Cho dù muốn chống lại Tống Trì Yến, ta cũng không thắng nổi.
Ta nhìn nhi t.ử:
“Tranh Nhi, con là đứa con ngoan của mẫu thân . Phải nhớ kỹ những điều mẫu thân dạy con. Nhớ lấy, gặp chuyện không cần sợ hãi, mẫu t.ử ta chẳng bao lâu nữa sẽ đoàn tụ.”
Nhi t.ử nghiêm túc gật đầu.
Ngũ quan của nó đã dần nở nang, đôi mắt sâu và sáng. Nó siết c.h.ặ.t nắm tay nhỏ:
“Mẫu thân , con không sợ! Con cũng sẽ không dễ dàng c.h.ế.t như vậy . Con biết xem xét thời thế.”
Tống Trì Yến lại chẳng ôm hy vọng:
“Nếu phản tặc thật sự muốn g.i.ế.c con, vậy thì nhắm mắt lại , rất nhanh sẽ qua thôi. Sau khi con c.h.ế.t, vi phụ sẽ chăm sóc tốt cho mẫu thân con, cũng sẽ đốt nhiều tiền giấy cho con. Kiếp sau nhớ đầu t.h.a.i vào nhà tốt .”
Khóe môi ta nhếch lên một nụ cười lạnh.
Ta trơ mắt nhìn Tống Trì Yến mang nhi t.ử ta đi .
Tiểu thái tôn cuối cùng cũng bình tĩnh lại . Nó cho rằng đã có kẻ c.h.ế.t thay , liền chỉ thẳng vào mặt ta , vênh váo nói :
“Ôn thị, tuy ngươi là thê t.ử của Tống đại nhân, nhưng người hắn để tâm hơn vẫn là mẫu phi của ta .”
“Giờ ngươi được tạm thời làm mẫu thân của ta đã là phúc lớn rồi .”
“Đợi phản tặc bị tiêu diệt, ta và mẫu phi sẽ trở về cung. Nếu ngươi ngoan ngoãn đối tốt với ta , sau này ta sẽ không bạc đãi ngươi.”
Sắc mặt
ta
lạnh xuống.
Phó Tâm Nguyệt vẫn còn sống?
Vậy nàng ta đang trốn ở đâu ?
Tiền triều sụp đổ, Phó gia cũng như tòa nhà sắp đổ, há còn trứng nào lành?
Ta chợt nghĩ tới Tống phủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/cuu-trung-xuan-phu/chuong-1.html.]
Từ mấy ngày trước , việc canh phòng trong phủ đã nghiêm ngặt gấp bội, người ra vào đều bị kiểm tra kỹ càng.
Ngoài ra còn nghe nói số lượng vật phẩm mua vào cũng tăng lên không ít.
Như vậy chỉ có một nguyên nhân…
Trong phủ có quý nhân.
Ta chỉ cười mà không nói .
Tống Trì Yến đúng là to gan thật!
Che giấu dư nghiệt hoàng tộc là tội tru di cửu tộc.
Ta còn đang lo không có cơ hội kéo Tống gia hoàn toàn sụp đổ đây!
…
Tiểu thái tôn tạm thời ở lại viện của ta .
Tống Trì Yến phái bà t.ử thân tín và gia đinh canh chừng ta , sợ rằng ta sẽ làm ra chuyện bất lợi với tiểu thái tôn.
“Phu nhân tuy người là nữ nhi Ôn gia, nhưng Ôn gia sớm đã không còn coi trọng người . Ngoài Tống phủ, người không còn nơi nào để đi . Việc gì nên làm , việc gì không nên làm , người tự hiểu rõ.”
Đây là đang uy h.i.ế.p ta .
Ta nằm trên ghế lắc trong viện, nhắm mắt giả ngủ, lặng lẽ chờ tới lúc thu lưới.
Ký ức quay trở về thời điểm ván cờ này vừa bắt đầu.
Sáu năm trước , thọ yến của thái hậu.
Rượu của ta bị người ta bỏ t.h.u.ố.c.
Đợi tới lúc ta nhận ra thì đã quá muộn, chỉ có thể tìm một thiên điện để trốn đi .
Không ngờ, ta vừa bước vào , một Tống Trì Yến đã thần trí mơ hồ liền bị người đẩy vào trong.
Ngay sau đó, cửa điện bị khóa từ bên ngoài.
Ta còn có gì mà không hiểu nữa?
Ta bị người ta tính kế rồi !
Ta c.ắ.n rách đầu ngón tay, cố giữ tỉnh táo.
Rồi nghe thấy tiếng nói ngoài cửa.
“Phó tiểu thư, mọi chuyện đã sắp xếp ổn thỏa. Chỉ cần Tống công t.ử và Ôn thị có quan hệ da thịt, người sẽ thuận lợi từ hôn, chẳng bao lâu nữa sẽ thành hôn với thái t.ử.”
Ta kinh hãi, trong lòng lập tức hiểu rõ.
Phó Tâm Nguyệt là vị hôn thê của Tống Trì Yến.
Nhưng nàng ta muốn trèo cao, gả cho thái t.ử.
Lại không thể chủ động từ hôn.
Cho nên chỉ có thể khiến Tống Trì Yến mang tiếng xấu , để bản thân hoàn mỹ thoát thân .
Nhưng …
Ta cũng có vị hôn phu thanh mai trúc mã là Vệ thiếu tướng quân.
Ta chưa từng đắc tội Phó Tâm Nguyệt, nàng ta muốn từ hôn, dựa vào đâu hủy cả đời ta ?
Ta đương nhiên không cam tâm trúng kế.
Cho nên lúc Tống Trì Yến nhào tới, ta liền cầm bình hoa đập hắn ngất đi .
Ta vốn tưởng có thể tạm thời tránh được một kiếp.
Không ngờ bên trong còn có một người khác.
Cho tới khi phát hiện Tần Vương Tiêu Dục cũng ở đó, ta mới kinh hãi nhận ra , d.ư.ợ.c tính trong người đã hoàn toàn phát tác, không còn áp chế nổi nữa.
Ta loạng choạng bước về phía hắn .
Mà nam nhân kia tuy mở mắt, nhưng tình trạng dường như cũng chẳng khá hơn. Trán hắn toát đầy mồ hôi, môi tái nhợt, giọng điệu đầy uy h.i.ế.p:
“Đừng tới đây! Bổn vương cảnh cáo ngươi!”
Chiến thần lừng lẫy, Tần Vương điện hạ vốn phải võ nghệ cao cường.
Nhưng hiển nhiên, thân thể hắn đã xảy ra vấn đề.
Ta ngửi thấy hương tùng lạnh trên người hắn , không thể khống chế mà nhào tới.
“Mát quá… ngươi thật thơm…”
Thái dương Tiêu Dục giật liên hồi:
“Tránh ra !”
Ta nâng mặt hắn lên, hoàn toàn mất lý trí, giống như ch.ó dữ nhìn thấy bánh bao thịt.
“Mát… không đủ… vẫn chưa đủ… còn cần nhiều hơn…”
Khi Tiêu Dục bị ta đè ngã xuống, đôi mắt sắc bén như chim ưng của hắn thoáng hiện vẻ hoảng loạn.
“Đừng chạm vào bổn vương! Ngươi dám c.ắ.n… thật không ra thể thống! Ưm…”
Ta không nhớ rõ quá trình.
Chỉ mơ hồ cảm nhận được biến hóa của Tiêu Dục.
Ta còn tốt bụng an ủi hắn :
“Đừng sợ, ta sẽ không làm ngươi bị thương.”
“Một lát là ổn thôi, ngươi gáng chịu một chút.”
“Đau sao ? Ngươi đừng khóc chứ.”
“Chuyện hôm nay… là ta đường đột với ngươi.”
Chaporia
Bình Luận (0)