Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Nghe nói thái t.ử là kẻ vô dụng, không ngờ lại sinh được một nhi t.ử tốt như vậy .”
“Đáng tiếc… nó lại là tiểu thái tôn.”
Tranh Nhi hừ hừ mấy tiếng.
Nó đã bắt đầu tưởng tượng vẻ mặt của những người này khi thân phận mình bị vạch trần.
Ngoài ra , Tranh Nhi còn bắt được trọng điểm trong lời bọn họ.
Tần Vương Tiêu Dục thật sự là đoạn tụ.
Tiểu gia hỏa cong môi cười , trong đầu đầy tính toán.
Rất tốt .
Đoạn tụ mới tốt .
Như vậy Tiêu Dục sẽ không có thêm hài t.ử khác.
Phần thắng lại nhiều thêm một phần.
Rất nhanh, Tranh Nhi được dẫn tới ngự thư phòng.
“Vương gia, tiểu thái tôn đã đưa tới rồi . Người mau nhìn xem…”
Phó tướng nháy mắt ra hiệu, vẻ mặt hóng chuyện, còn đặc biệt nhắc nhở Tiêu Dục:
“Vương gia, đứa nhỏ này năm nay năm tuổi. Tính ra sáu năm trước người từng vào cung, cũng từng gặp thái t.ử phi, mọi chuyện đều hợp lý.”
Tiêu Dục đang cúi đầu xem tấu chương, nghe lời này thì hơi nhíu mày, nhưng chưa ngẩng đầu.
Tranh Nhi lại chăm chú đ.á.n.h giá hắn .
Tiểu gia hỏa dường như cực kỳ hứng thú với Tiêu Dục, mạnh dạn bước tới trước mặt hắn , nhìn chằm chằm vào khuôn mặt kia .
“Ngươi chính là Tiêu Dục? Ngẩng đầu lên cho ta nhìn thử.”
Mọi người : “…”
Tiêu Dục: “…”
Tần Vương được mệnh danh là Diêm Vương sống cuối cùng cũng ngẩng mắt lên.
Khoảnh khắc một lớn một nhỏ bốn mắt nhìn nhau , Tiêu Dục thoáng sững người .
Mấy vị phó tướng đều tò mò muốn c.h.ế.t, vẻ mặt đầy ham muốn hóng chuyện.
Lúc này , Tranh Nhi chắp hai tay sau lưng, ưỡn n.g.ự.c nhỏ, làm ra vẻ cao thâm khó lường:
“Tiêu Dục, sáu năm trước trong cung yến của thái hậu, ngươi có phải từng cùng một nữ nhân có quan hệ da thịt?”
Ánh mắt Tiêu Dục lập tức lạnh xuống.
Tranh Nhi cười cười :
“Ngươi đoán thử xem ta là ai?”
Tiêu Dục vừa định mở miệng, Tranh Nhi đã giơ tay làm động tác “im lặng”, sau đó già đời nói tiếp:
“Nếu ta đoán không sai, chuyện khiến Vương gia đau đầu nhất hiện giờ chính là làm sao thu phục lòng người , khiến thiên hạ thừa nhận ngươi.”
“Ngươi truy bắt tiểu thái tôn khắp nơi, cũng chỉ là muốn tìm một con rối hoàng đế.”
“Ta có thể cho ngươi một chủ ý hay .”
Đôi mắt vốn như tĩnh mịch ngàn năm của Tiêu Dục dần dần bùng lên hứng thú mãnh liệt.
Hiếm khi hắn bật cười .
Khóe môi đẹp khẽ cong lên, mang theo vài phần bất cần, nhưng nhiều hơn là tò mò.
“Ồ? Vậy ngươi nói thử xem, là chủ ý gì?”
Tiêu Dục đối với thân phận của tiểu gia hỏa trước mặt đã có vài phần suy đoán.
Nhưng hắn không vội xác nhận.
Hắn mơ hồ cảm thấy rất thích cảm giác lơ lửng chưa rõ này .
Tranh Nhi ngẩng chiếc cổ thon dài, thuật lại nguyên văn lời mẫu thân dặn:
“Từ giờ trở đi , ta chính là tiểu thái tôn.”
“Ngươi trực tiếp phò tá ta đăng cơ xưng đế.”
“Như vậy ngươi vừa có thể bịt miệng thiên hạ, vừa có thể khống chế triều đình.”
“Ta làm hoàng đế, ngươi cũng chẳng thiệt thòi gì, càng không phải tạo phản vô ích.”
“ Đúng không ?”
“Phụ
thân
đại nhân của
ta
.
”
Cả đại điện rơi vào tĩnh lặng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/cuu-trung-xuan-phu/chuong-3.html.]
Mấy vị phó tướng kinh ngạc đến rớt cả cằm.
…
Tống phủ.
Nửa ngày sau khi nhi t.ử ta bị đưa đi , Tống gia vẫn chậm chạp chưa nhận được tin Tần Vương g.i.ế.c tiểu thái tôn.
Thế là bọn họ bắt đầu sốt ruột.
Gả vào Tống gia sáu năm, đây là lần đầu tiên ta được gọi tới chính đường nói chuyện.
Mấy vị chủ t.ử của Tống gia đều có mặt.
Lão phu nhân mặt đầy ưu sầu, trực tiếp gõ nhịp cảnh cáo ta :
“Tần Vương tạo phản đoạt cung, tuy chưa đuổi tận g.i.ế.c tuyệt cựu thần, nhưng thời cuộc hiện giờ vẫn chưa ổn định.”
“Ngươi là tức phụ Tống gia, mọi chuyện đều phải nghĩ cho an nguy của Tống gia.”
“Chuyện thật giả tiểu thái tôn, ngươi một chữ cũng không được tiết lộ ra ngoài.”
“Ôn thị, dạo này ngươi đừng ra khỏi phủ nữa, tránh để lỡ miệng.”
Ta đứng giữa chính đường, khóe môi mang theo ý cười lạnh.
Tống gia muốn nhốt ta ?
Cũng phải xem nhi t.ử ta có đồng ý hay không .
Lão phu nhân nhíu mày:
“Ôn thị, ngươi có nghe thấy không ? Vì sao không đáp lời?”
Ta giả vờ mềm giọng.
Ta đã âm thầm nhẫn nhịn suốt sáu năm.
Những khổ sở, tủi nhục, oán hận suốt sáu năm ấy ta còn chịu được , chút uất ức trước mắt này đáng là gì?
“Vâng, lão phu nhân, ta đã hiểu.”
Trong số mấy người có mặt, ta liếc mắt đã nhận ra tỳ nữ đứng cạnh Tống Trì Yến.
Chẳng phải chính là thái t.ử phi Phó Tâm Nguyệt sao ?
Nàng ta trốn trong Tống phủ, lại không chịu ẩn mình cho kỹ mà lại đi giả dạng thành tỳ nữ.
Chỉ cần liếc một cái đã nhìn thấy dấu hồng mai trên cổ nàng ta .
Thái t.ử mới c.h.ế.t được mấy ngày, nàng ta đã thành người trong phòng của Tống Trì Yến.
Xem ra Tống Trì Yến quả thật rất thích nàng ta .
Ta giả vờ như không nhìn thấy, xoay người rời khỏi chính đường.
Nào ngờ đôi nam nữ điên rồ kia lại lập tức theo sau .
Vừa rẽ vào hành lang, Phó Tâm Nguyệt đã gọi giật ta lại :
“Đứng lại !”
Ta dừng bước.
Tống Trì Yến cau mày, ánh mắt phức tạp nhìn ta .
Phó Tâm Nguyệt kéo kéo tay áo hắn , nũng nịu nói :
“Yến ca ca, nhi t.ử của Ôn thị thay con ta đi chịu hiểm nguy, nàng ta sao có thể cam lòng?”
“Chỉ sợ một ngày nào đó nàng ta đem chuyện này phơi bày ra . Đến lúc ấy , Yến ca ca định giữ gìn Tống gia thế nào đây?”
Tống Trì Yến d.a.o động.
Phó Tâm Nguyệt tiếp tục:
“Lão phu nhân mềm lòng, không hiểu hiểm ác triều đình.”
“ Nhưng Yến ca ca, chúng ta không thể bất cẩn.”
“Dù sao mấy năm nay Ôn thị ở Tống phủ cũng như người vô hình, Ôn gia lại càng chẳng buồn để tâm sống c.h.ế.t của nàng ta …”
Nói tới đây, nàng ta kiễng chân, ghé sát tai Tống Trì Yến nói nhỏ một câu.
Ánh mắt Tống Trì Yến nhìn ta càng thêm phức tạp.
Phó Tâm Nguyệt thúc giục:
“Yến ca ca, ta đều là vì chàng .”
“Chàng từng nói chàng vô tình với Ôn thị, cũng chưa từng chạm vào nàng ta .”
“Vậy hiện giờ chàng chứng minh cho ta xem.”
Tống Trì Yến nuốt khan mấy lần .
Hắn dịu dàng nhìn người trong lòng bên cạnh, rồi lại nhìn ta , như hạ quyết tâm:
Chaporia
Bình Luận (0)