Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Sau khi cha ta rời đi , Ma tôn vẫn ngồi trên ghế hồi lâu không động đậy. Ma tôn chibi cũng vậy , khoanh chân trôi nổi giữa không trung như đang suy nghĩ chuyện đại sự gì đó.
Ta nhàm chán nằm trên bàn đá-nh giá hắn , từ chiếc mão tím vàng trên đỉnh đầu, đến đôi ủng thêu vàng đạp vân dưới chân.
"Hôm nay, ta ngủ ở phòng nàng."
Ta kinh ngạc nhìn hắn , như thể vừa nghe được tin tức kinh thiên động địa nào vậy . Dù sao qua hai ngày tiếp xúc, Ma tôn cao cao tại thượng sao có thể hạ mặt mũi để bác bỏ câu nói "Ta sẽ không đụng vào nàng" lúc trước của hắn cơ chứ.
"Đừng hiểu lầm." Ma tôn cố gắng giải thích, "Hôm nay Lâu chân nhân —"
Ta tiếp tục nghiêng đầu nhìn hắn .
Ma tôn câm nín, mím môi rồi lặp lại :
"Tóm lại , hôm nay ta ngủ ở phòng nàng."
Ma tôn quay mặt đi , tránh ánh mắt ta . Chỉ có tên Ma tôn chibi hói đầu dựng ngược lên bắt chước con khỉ đột đ.ấ.m n.g.ự.c kêu —
"Ngủ! Ngủ! Ngủ!"
12
Đêm đó, ta ngủ ngon vô cùng. Chỉ là sáng hôm sau thức dậy, phát hiện Ma tôn chibi có thêm một đôi tai thỏ, và một cái đuôi thỏ, đang nằm sấp bên gối ta không ngừng "ư ư a a" với ta .
Tại sao mới một đêm không gặp đã biến thành yêu quái rồi ?
"Tỉnh rồi ?"
Không biết có phải là ảo giác không , giọng Ma tôn dường như rất mệt mỏi, thậm chí có thể nói là suy yếu.
"Đêm qua mọi việc vẫn ổn chứ." Hắn đứng dậy, "Hôm nay ta phải đi điểm binh, nàng ở trong tông không được chạy lung tung."
Nói xong, Ma tôn liền rời đi .
Nhưng hôm nay trạng thái của hắn rõ ràng không ổn , ra cửa còn đi tay nọ chân kia . Hơn nữa trạng thái của Ma tôn chibi cũng rất bất thường, không chỉ tinh thần uể oải mà còn mọc thêm đôi tai thỏ!
Điều bất thường hơn nữa là, hai ngày liền ta đều không thấy bóng dáng Ma tôn đâu , hắn trong tông môn như thể bốc hơi vậy , không để lại dấu vết. Cho đến trước ngày đi biên giới một ngày, sự bất an của ta đạt đến đỉnh điểm.
Mặc kệ sự ngăn cản của thị vệ ngoài cửa, ta xông vào phòng ngủ của Ma tôn.
Trên sập không có . Trên bàn không có . Trên giường không có . Dưới gầm giường cũng không có . Cả tông môn suýt bị ta lật tung lên rồi , đến cả một sợi tóc của Ma tôn cũng không tìm thấy.
Khoan đã , sợi tóc?
Ta nhặt lên một túm lông trắng như tuyết trên chăn, vân vê. Hình như là lông của động vật nhỏ?
Lần theo những sợi lông rơi vãi xung quanh, ta vén một góc chiếc chăn đang phồng lên. Sau đó, cuối cùng cũng tìm thấy —
Thỏ của Ma tôn?
13
Con thỏ lông xù đạp chân đòi chui
vào
lòng
ta
,
không
cho chui thì chạy vòng quanh
ta
, hai chân
trước
không
ngừng cào cào tay áo
ta
.
Vừa cào nó
vừa
tự nhổ lông
mình
.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ma-ton-han-luon-khau-thi-tam-phi/chuong-4.html.]
Chứng kiến cảnh nó sắp biến thành một bông bồ công anh trọc lóc, ta vội vã nhấc nó lên lơ lửng giữa không trung.
Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!
Nó không thoải mái với tư thế này , đạp chân đòi nhảy xuống, lại bị ta nhanh tay nhanh mắt dùng chăn cuốn thành một quả cầu.
Con thỏ bị khống chế khó khăn nhe răng vùng vẫy, trong lúc đó vẫn không quên mở đôi mắt to tròn long lanh, dùng cằm cọ vào mu bàn tay ta . Cảnh tượng này cứ thấy quen quen.
Ta một tay khống chế con thỏ, một tay nhẹ nhàng vuốt lông trấn an nó. Một người một thỏ giằng co gần nửa canh giờ, con thỏ cuối cùng cũng yên tĩnh lại . Ta cũng theo đó thở phào nhẹ nhõm, buông chăn ra , để lộ một đống hỗn độn bên trong.
Ta quấn chăn thành một vòng tròn bao bọc nó, cố gắng tạo cảm giác an toàn cho nó, rồi tiếp tục thực hiện "Kế hoạch tìm kiếm Ma tôn" của mình . Chỉ là điều khiến ta không ngờ tới là, lúc chiều tối trở về phòng, con thỏ biến mất rồi .
Khi ta đang lục tung tủ đồ tìm thỏ, giọng nói quen thuộc từ ngoài cửa truyền tới:
"Buông lão t.ử ra ! Đồ khốn!"
Thật tình cờ, chính là giọng của Ma tôn chibi.
14
"Thời, Thời Tự?"
Nữ chính ôm con thỏ vẻ mặt hoảng loạn, ôm con thỏ c.h.ặ.t hơn một chút.
Ta đưa tay ra , ánh mắt nhìn thẳng vào con thỏ đang vùng vẫy trong lòng nàng ta . Còn có Ma tôn chibi quen thuộc trên đầu con thỏ.
Hắn vừa túm lấy hai cái tai thỏ của chính mình mà ư ư a a:
"Hu hu hu! Lão bà cứu ta !"
Lại vừa nghiêm mặt, trợn mắt nhìn con thỏ đang phát điên:
"Không được ! Vẫn là đừng cứu nữa! Mình bây giờ mất mặt quá!"
Thấy nữ chính không động đậy, ta ngoắc ngoắc ngón tay, dùng cằm chỉ chỉ con thỏ trong lòng nàng ta . Ý nghĩa rất rõ ràng. Đưa đây.
"Thời, sư tỷ, con thỏ này là do ta tự nuôi, nếu sư tỷ thích, ta đi mua cho sư tỷ con khác."
Tô Uyển Nhiên nhìn ta với ánh mắt cảnh giác, biểu cảm lại như thể bị bắt nạt đến mức chực khóc .
Ta lắc đầu, mặc kệ diễn xuất vụng về của nàng ta , trực tiếp giành lấy con thỏ qua.
"Thời Tự!"
Tô Uyển Nhiên hét lớn một tiếng: "Trả thỏ cho ta !"
Đây là thời cơ tốt để nàng ta cày hảo cảm! Tuyệt đối không thể để người khác nhặt được !
Vị tiểu sư muội luôn nổi tiếng nhu mì nay trở nên dữ tợn, trông chẳng khác nào con quái vật muốn ăn thịt người .
Ta nhanh nhẹn lùi lại phía sau , né tránh bàn tay nàng ta vươn tới, sau đó mượn đà xoay người lùi vào trong phòng một bước.
Tô Uyển Nhiên thấy vậy , ngay lập tức đuổi theo, nhưng không ngờ vừa mới bước vào phòng một bước, cánh cửa phía sau "bộp" một tiếng đóng lại .
Lúc này , trong phòng chỉ còn lại ta và Tô Uyển Nhiên. Và tên Ma tôn chibi đang nhảy múa cổ vũ bên cạnh.
Chaporia
Bình Luận (0)