Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
7.
Ta hiện tại vừa ghen tuông, vừa điêu ngoa, đòi c.h.ế.t đòi sống lại còn không nói đạo lý, Lương Chiêu khẳng định sẽ chê ta phiền.
Hắn mà giận lên, đem ta đuổi ra khỏi phủ, là ta được giải thoát rồi .
Không ngờ tới, Lương Chiêu nghe được lời ta nói , không những không giận, còn sốt ruột ôm chầm lấy ta :
"Nương t.ử nàng đừng nóng giận, có giận thế nào cũng không được làm tổn thương chính mình ."
"Chuyện phù chính, ngày mai ta sẽ đi thưa với nương."
"Chỉ là Lục Đào Nhi và t.ửu lầu nhà ta có mối làm ăn qua lại , không phải muốn ngưng là ngưng ngay được , như vậy sẽ tổn thất một món tiền lớn..."
Nga khoát, đây chẳng phải là cơ hội cho ta nắm lấy sao ?
Ta chống nạnh, đẩy hắn một cái:
"Tiền quan trọng hay ta quan trọng? Ta thấy chàng vốn không muốn cắt đứt với Lục Đào Nhi, định bụng chiếm cả hai đầu chứ gì!"
Lương Chiêu do dự một chút, nghiến răng nói :
"Được được được , nương t.ử chớ có sinh khí, vi phu tất cả nghe theo nàng là được chứ gì?"
"Ngày mai ta sẽ nói với Lục Đào Nhi, rau dưa trong t.ửu lầu không cần nàng cung ứng nữa."
Ngọa tào, thế mà hắn lại đáp ứng rồi ?
Bổn ý của ta là muốn hắn đuổi ta đi mà! Ta muốn khóc quá.
Lương Chiêu thấy nước mắt ta ào ào tuôn rơi, càng thêm sốt ruột:
"Nương t.ử, sao nàng lại khóc ?"
Ta nói : "Vừa rồi chàng còn đối với Lục Đào Nhi tình ý chân thành, lúc này chỉ vì một câu của ta mà c.h.ặ.t đứt qua lại với nàng ta ."
"Chàng chẳng qua là thấy ta xinh đẹp nên nảy lòng tham thôi, sau này gặp được người còn xinh đẹp hơn ta , nàng ta chỉ cần một câu, chàng cũng sẽ đối xử với ta như thế!"
Nói rồi , thừa lúc hắn đang ngẩn người , ta trực tiếp đẩy hắn ra ngoài buồng trong:
"Chàng đi ra ngoài đi , chàng đúng là kẻ l.ừ.a đ.ả.o, ta không muốn nghe chàng nói thêm câu nào nữa!"
Sau đó, ngay trước mặt hắn , ta "phanh" một tiếng đóng sầm cửa lại .
Mẹ nó, nguy hiểm thật!
Nếu không phải vì biết rõ cốt truyện nguyên tác và tính cách của Lương Chiêu, suýt chút nữa ta đã động lòng rồi .
Dù sao thì ta hành xử như vậy mà hắn vẫn nhẫn nhịn được , đổi lại là ta , chắc chắn ta không nhịn nổi.
8.
Đêm hôm qua, ta ngủ trong buồng, Lương Chiêu ngủ ngoài phòng ngoài.
Đôi ta nước sông không phạm nước giếng, chẳng ai can thiệp chuyện của ai.
Không ngờ tới, trời mới tờ mờ sáng, một thanh âm đã vang lên bên tai ta :
"Nương t.ử, nương t.ử, đừng ngủ nữa."
"Lát nữa Từ mụ mụ sẽ dẫn người tới giúp nàng trang điểm chải chuốt đấy."
Ta "bá" một cái mở mắt ra , liền nhìn thấy Lương Chiêu, người vốn phải ngủ ở gian ngoài, thế mà lại đang đứng ở đầu giường ta , còn liên tục lay lay người ta .
Ta giật mình , tức khắc cơn buồn ngủ tan biến sạch sành sanh.
"Chàng... chàng ... chàng không phải ở ngoài sao ? Chàng vào bằng cách nào thế?"
Lương Chiêu bất đắc dĩ nhìn ta một cái, vẻ mặt như đang nhìn một "tiểu ngốc nghếch".
"Cái chốt cửa này , làm sao ngăn nổi ta ?"
"Hôm qua chẳng qua là thấy nàng mệt mỏi, không đành lòng làm phiền nàng thôi."
" Nhưng nàng giở tính khí trước mặt gia cũng được đi , chứ lão Thái thái nhà ta thì không phải là người có tính tình tốt đâu ."
"Lát nữa Từ mụ mụ tới, nàng chỉ cần nói tối hôm qua là ta đuổi nàng ra ngoài, nàng phải ngủ ở gian ngoài, đã nhớ kỹ chưa ?"
Hắn đây là, sợ ta bị mẹ hắn bắt nạt, muốn giúp ta diễn kịch sao ?
Ta hồ nghi nhìn hắn :
"Tại sao chàng lại muốn làm như vậy ?"
Hắn ngượng ngùng liếc nhìn ta một cái:
"Nàng là nương t.ử của ta , ta tự nhiên phải che chở cho nàng."
"Còn nữa, ngàn vạn lần đừng nói cái gì mà đòi về nhà nữa."
"Cha mẹ nàng đã lấy một trăm lượng bán nàng đi , để lấy tiền cho huynh đệ nàng cưới vợ rồi ."
"Người nhà như vậy , vì họ mà làm thế thì không đáng đâu ."
Ta
vừa
nghe
đến lời
này
, lập tức nổi trận lôi đình.
"Cái gì? Ta mới vừa gả vào đây, bọn họ bên kia đã bắt đầu rục rịch cưới vợ rồi sao ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/kich-ban-sau-khi-ga-cho-ac-ba/chuong-3.html.]
Trước kia trong nhà nghèo đến mức chẳng có gì ăn, ngay cả một bữa cơm no cũng không có .
Ta vừa bị bán vào phủ Thái úy làm thiếp , bọn họ đã nghĩ đến chuyện hưởng phúc rồi ?
Phải biết rằng, con gái của bọn họ, sớm đã bị bọn họ ép đến mức treo cổ tự vẫn ngay trước khi ta xuyên không tới.
Bọn họ bán người là bán ta a! Vậy thì một trăm lượng này , cũng phải là của ta !
Ta chộp lấy cổ áo Lương Chiêu, ánh mắt sáng quắc nhìn hắn :
"Chàng nói chàng là phu quân của ta đúng không ? Đau lòng cho ta đúng không ?"
"Vậy nương t.ử ta bị người ta bắt nạt, chàng có giúp ta đòi lại công đạo hay không ?"
Lúc nói chuyện, ta túm c.h.ặ.t lấy cổ áo hắn nên khoảng cách giữa hai người rất gần.
Mặt Lương Chiêu đỏ ửng tới tận mang tai, đôi mắt nhìn đến ngây cả người .
Phải một lúc lâu sau hắn mới hoàn hồn:
"Giúp! Đương nhiên giúp!"
"Nương t.ử nàng cứ nói , là kẻ nào bắt nạt nàng, gia lập tức dẫn người tới, đ.á.n.h gãy chân ch.ó của hắn !"
Thế là, vào buổi sớm tinh mơ, ta – người mới vừa xuất giá hôm qua – liền mang theo tân hôn phu quân, dẫn theo hơn mười tên gia đinh hung thần ác sát, kéo nhau về nhà mẹ đẻ đòi nợ.
9.
Chuyện đòi nợ này , không thể chậm trễ.
Ta cùng Lương Chiêu ngồi xe ngựa, hướng về phía nhà mẹ đẻ mà đi .
Ta sợ đi chậm, số tiền kia đã bị bọn họ tiêu sạch.
Loại chuyện lỗ vốn này , ta nhất quyết không chịu chịu thiệt.
Lương Chiêu sợ ta bị đói, khi đi ngang qua chợ, còn mua cho ta hai chiếc bánh bao thịt.
Thân xác này của ta quả thật mệnh khổ, từ trước đến nay chưa từng được hưởng ngày lành nào.
Ta vừa xuyên tới đã bị chuốc t.h.u.ố.c, thứ uống vào chỉ là một bát cháo rau dại.
Tính đến lúc này đã một ngày một đêm ta chưa có gì bỏ bụng.
Mắt thấy hai chiếc bánh bao thịt đưa đến trước mặt, ta lập tức không nhịn nổi nữa. Một ngụm liền nuốt gọn nửa cái bánh bao.
Nhai được hai cái, phát hiện Lương Chiêu đang nhìn mình , mặt ta tức khắc nóng bừng.
Hắn chắc hẳn chưa từng thấy cô nương nào ăn cơm dữ dằn đến thế.
Nhưng nghĩ lại , hắn không chịu để ta đi , chẳng phải cũng chỉ vì ta xinh đẹp hay sao ?
Thấy cách ăn uống này của ta , nói không chừng hắn sẽ vỡ mộng, cảm thấy ta khó coi.
Thế là ta hung dữ trừng hắn :
"Nhìn cái gì mà nhìn ? Chưa từng thấy người ăn cơm à ?"
Lương Chiêu lập tức đáp:
"Chưa từng, ta chỉ thấy nương t.ử quá đỗi xinh đẹp , đến cả lúc ăn bánh bao thịt cũng đẹp đến nhường này ..."
Sau đó như là vừa phản ứng lại , hắn lấy ấm nước rót cho ta một chén:
"Nương t.ử, nàng ăn từ từ thôi, đừng để nghẹn, uống miếng nước cho xuôi."
Thái độ hắn tốt như vậy , khiến ta có chút cảm giác đang kiếm chuyện gây hấn.
Tuy rằng, vốn dĩ ta chính là đang kiếm chuyện.
Nhưng thấy Lương Chiêu đối với ta quả thực khá tốt , ta cứ mãi bắt nạt hắn thế này cũng cảm thấy lương tâm băn khoăn.
Đang ngẩn người một chút, thế là ta bị nghẹn.
Lương Chiêu thấy ta mở to hai mắt, ra sức đ.ấ.m n.g.ự.c, một chút liền phản ứng lại .
Hắn vội vàng chạy lại vỗ lưng cho ta , giúp ta thuận khí.
"Nương t.ử, nàng không sao chứ? Uống nước đi , uống nước đi ..."
Sau đó hắn bưng ly nước rót vào miệng ta .
Ta uống nước xong, phải mất một lúc lâu mới nuốt trôi được miếng bánh bao kia , thở hổn hển một trận mới phát hiện nửa thân mình mình đang dựa hẳn vào trong lòng Lương Chiêu.
Hắn đỡ lấy ta , vẻ mặt quan tâm, nhưng cánh tay lại đang ôm lấy eo ta .
Ta tức khắc cảm thấy hổ thẹn vì nỗi bất an lương tâm lúc nãy của mình .
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Ta nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay hắn đang ôm eo mình , dùng sức vặn một cái:
"Làm gì đấy! Chiếm tiện nghi chưa đủ sao ?"
Lương Chiêu ho khan một tiếng, nhưng lại không hề kêu đau:
"Nương t.ử, nàng nói cái gì vậy , gia là hạng người thừa nước đục thả câu thế sao ?"
Hắn ngoài miệng thì chối bay chối biến, nhưng nhìn cái biểu cảm nhơn nhởn kia của hắn , rõ ràng chính là như vậy !
Chaporia
Bình Luận (0)