Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

19.

Lương lão phu nhân vốn nhiều quy củ, nếu hôm nay ta nháo ra chuyện như thế, vốn dĩ đã bị đuổi khỏi phủ từ lâu.

Nhưng Lương Chiêu giở trò như vậy , Lương lão phu nhân vừa thấy con trai không hài lòng về ta , lại còn chưa dứt tà tâm với Lục Đào Nhi, nên sẽ không chịu thả ta đi .

Hơn nữa, để lung lạc tâm tư của Lương Chiêu, khiến hắn không còn tìm đến Lục Đào Nhi nữa, bà đối với ta cực kỳ tốt .

Ta chỉ có thể nói , con đường xa nhất mà ta từng đi , chính là kịch bản của con trai bà.

Hiện tại, bà chỉ nhắm vào việc ta sinh cho Lương Chiêu một đứa trẻ, để cắt đứt nỗi niềm của hắn đối với Lục Đào Nhi.

Nào ai biết , con trai bà sớm đã di tình biệt luyến rồi . Vừa về đến phòng, Lương Chiêu đã ôm lấy ta xin lỗi :

"Nương t.ử, những lời ta nói vừa rồi đều là để dỗ dành nương thôi."

"Bằng không , lỡ bà giận quá mà đuổi nàng ra khỏi phủ thì phải làm sao bây giờ?"

"Trong lòng phu quân chỉ có mỗi nàng, không bao giờ rời xa nàng đâu !"

Hắn vóc người cao lớn, ôm lấy ta một cái, chân ta liền rời khỏi mặt đất.

Hắn còn ghé sát mặt vào , cọ cọ cùng ta , mặt ta tức khắc đỏ như con tôm luộc.

"Chàng... chàng muốn làm gì, nói với ta làm gì chứ?"

"Ta... ta mới mặc kệ chàng !"

Lương Chiêu cười nói :

"Nương t.ử sao có thể mặc kệ ta ? Ta chính là phu quân của nàng mà!"

"Còn cái người tên Lục Đào Nhi kia , ngày mai ta sẽ nói thẳng với nàng ta , bảo nàng đừng đưa rau dưa tới nữa!"

Ta nghĩ thầm, như vậy không được .

Trước kia ta cố ý nói như vậy là để Lương Chiêu sinh lòng chán ghét, chứ nào phải thực sự muốn cắt đứt đường sống của nữ chính đâu !

Ta vội vàng nói :

"Phu quân, không cần đâu !"

"Ta đã nghe ngóng rồi , Lục Đào Nhi đó là trưởng nữ trong nhà, còn cả gia đình cần nuôi dưỡng, cực kỳ vất vả."

"Nếu chỉ vì chuyện nhỏ này mà ngưng hợp tác, người ngoài chẳng phải sẽ nói phu quân là kẻ nói không giữ lời sao ."

" Nhưng nàng dẫu sao cũng là nữ t.ử, chàng cùng nàng làm ăn khó tránh khỏi lời ra tiếng vào , hay là... để ta giao tiếp với nàng nhé?"

Lương Chiêu vừa nghe lời này , ánh mắt sáng lên:

"Thật sao ?"

Ta gật gật đầu: "Ân ân!"

"Phu quân, thiếp thân thấy chàng xử lý việc làm ăn vô cùng vất vả, rất đau lòng."

"Không bằng công việc t.ửu lầu này giao cho thiếp thân , một là để phân ưu cho phu quân, hai là thiếp thân cũng có thời gian tiêu khiển..."

Cái bàn tính này của ta , suýt chút nữa là đập vào mặt hắn rồi .

Lương Chiêu thế mà lại vui vẻ đồng ý.

Ngày hôm sau liền dẫn ta lên t.ửu lầu.

Từ mụ mụ cùng Lương lão phu nhân hỏi chúng ta đi đâu .

Hắn liền hung dữ mắng ta :

"Làm nữ nhân của Lương Chiêu ta , sao có thể không biết làm ăn xem sổ sách?"

"Ta dẫn nàng đi mở mang tầm mắt, nương, bà v.ú, các người đừng quản!"

Ta: "Hu hu hu!"

Lương lão phu nhân rất đau lòng:

"Đứa con đáng thương của ta , mau bảo người hầm hai chén đồ bổ cho thiếu gia và Khương di nương, chờ bọn chúng trở về uống."

20.

Tại t.ửu lầu Hối Phong của Lương Chiêu, ta cuối cùng đã gặp được nữ t.ử trong truyền thuyết là Lục Đào Nhi.

Lục Đào Nhi tuổi tác xấp xỉ nguyên chủ, một thân trang phục nông nữ, vô cùng chỉnh tề, gọn gàng.

Bên người nàng còn dắt theo một thiếu niên, trông chỉ khoảng mười một, mười hai tuổi, vô cùng tuấn tú.

Ta biết , đó là đệ đệ Lục Tùng của nàng, sau này sẽ đỗ đạt Trạng Nguyên, kim bảng đề danh.

Kiểm kê xong số rau củ nàng đưa tới, chưởng quầy dẫn nàng đi nhận tiền.

Thấy ta , Lục Đào Nhi sửng sốt.

Chưởng quầy vội vàng nhắc nhở nàng:

"Đây là di nãi nãi chủ nhân nhà chúng ta mới nạp, còn không mau hành lễ!"

"Di nãi nãi... Lương Chiêu nạp thiếp ?"

Chưởng quầy từng nghe qua chuyện của nàng ta và Lương Chiêu, sợ ta nhìn ra điều gì, vội vàng quát lớn để che đậy:

"Nói nhảm cái gì thế, chuyện của chủ nhân nhà chúng ta cũng là thứ ngươi có thể dò hỏi sao ?"

"Cầm tiền đi mau!"

Ta cười cười , ý bảo hắn đợi một chút, đừng sốt ruột:

"Không sao đâu ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/kich-ban-sau-khi-ga-cho-ac-ba/chuong-7.html.]

Sau đó ta quay sang nói với Lục Đào Nhi:

"Đây là Lục cô nương phải không ? Quả nhiên là người giỏi giang, lưu loát, khó trách phu quân đối với ngươi nhớ mãi không quên.

"

"Không giống như ta ..."

Nói đoạn, ta làm bộ dáng lã chã chực khóc .

Lục Đào Nhi vội vàng giải thích:

"Di nãi nãi đừng hiểu lầm, ta và Lương công t.ử chỉ là quan hệ hợp tác, tuyệt không giống như người ngoài đồn đại."

Ta gật đầu:

"Ta biết , nhìn Lục cô nương là người chính phái."

"Rau dưa ngươi đưa tới, ta đều đã xem qua, quả thực tốt hơn nhà người khác."

"Nay mùa đông sắp tới, không biết số rau củ này của ngươi còn cung ứng kịp không ?"

"Phu quân chê ta không có bản lĩnh, không biết làm ăn, nếu t.ửu lầu này kinh doanh không tốt , chàng ấy sẽ đuổi ta về nhà mẹ đẻ!"

"Tiền rau củ, ta cho ngươi thêm ba phần, từ nay về sau ngươi chỉ được đưa hết tới t.ửu lầu chúng ta , đừng cung cấp cho nhà khác, được không ?"

Lục Đào Nhi nghe vậy tức khắc mắt sáng rực lên:

"Ý của di nãi nãi là, muốn mua đứt rau củ của ta , độc quyền cung ứng phải không ạ?"

Ta mím môi, vẻ mặt ngây thơ:

"Ta cũng không hiểu những thứ này , chỉ là cảm thấy rau củ của ngươi, hương vị tốt hơn người khác một chút."

"Nếu chỉ có t.ửu lầu chúng ta mới có thể ăn được , chắc hẳn việc làm ăn sẽ khởi sắc hơn nhỉ?"

Rau củ của Lục Đào Nhi là dùng nước linh tuyền để tưới, không chỉ lớn nhanh, tươi lâu, mà ăn vào còn rất tốt cho cơ thể!

Chuyện này không bao trọn gói thì còn chờ gì nữa?

Lục Đào Nhi vô cùng tâm động, đệ đệ Lục Tùng của nàng cũng lên tiếng:

"Di nãi nãi, tỷ tỷ của ta năm ngoái đi lên núi bắt được mấy con thỏ hoang, nương cùng đệ đệ muội muội ta cắt cỏ nuôi chúng, không ngờ sinh sôi hết lứa này tới lứa khác, giờ đã gần một ngàn con rồi , không biết chỗ ngài có thể tiêu thụ giúp không ạ?"

Ta vừa nghe thấy, ai nha!

Cả một trại chăn nuôi đã được dựng lên rồi sao ?

Liền đáp ngay:

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

"Thời tiết bắt đầu lạnh, thực khách đều thích ăn món gì đó nóng hổi."

"Nghĩ đến món lẩu thỏ kho tàu chắc là ngon lắm, Lục cô nương cứ mang trước mười con tới thử xem sao ."

21.

Lục Đào Nhi ký kết quyền cung ứng độc quyền rau dưa, cầm lấy một khoản tiền đặt cọc lớn, lại bán cho ta mười con thỏ, nhìn ánh mắt nàng ta mà sáng cả lên.

Nàng ta cũng không gọi di nãi nãi nữa, mà chỉ gọi ta là Khương tỷ tỷ.

Có rau dưa nàng độc quyền cung ứng, việc làm ăn ở t.ửu lầu quả nhiên khởi sắc hơn nhiều.

Để tiêu thụ cho hết hơn một ngàn con thỏ hoang kia , Lục Đào Nhi còn cống hiến cả một loạt thực đơn.

Nào là thịt thỏ nướng, thịt thỏ lạnh, đầu thỏ cay rát...

Trải qua một mùa đông, lại có thêm một khoản tiền bạc lớn đổ về.

Lương lão phu nhân thấy ta mỗi ngày bận rộn chuyện t.ửu lầu, chân không dính đất, có chút không hài lòng.

"Nhà ai làm vợ mà mỗi ngày cứ chạy ra ngoài, truyền ra ngoài thì còn ra thể thống gì nữa?"

Ta rơm rớm nước mắt, nhỏ nhẹ cầm sổ sách đi báo cáo kết quả công tác cho Lương Chiêu:

"Phu quân... t.ửu lầu sinh ý dạo này hơi khởi sắc, không biết phu quân có vừa lòng không ?"

Lương Chiêu nhìn thoáng qua sổ sách t.ửu lầu, thấy doanh thu trong tay ta tăng gấp đôi, đáy mắt tức khắc hiện lên một tầng ý cười .

Nhưng giọng điệu lại vô cùng nghiêm khắc:

"Chỉ tăng được chừng này doanh thu mà đã đắc chí rồi sao ? Thật là vô dụng!"

Lương lão phu nhân vừa thấy Lương Chiêu mắng ta , liền không đành lòng:

"Được rồi ! Chưởng quầy t.ửu lầu đều đã tới báo cáo cho ta rồi , nói Hối Phong t.ửu lầu dưới sự xử lý của Khinh Nhi, doanh thu đã tăng gấp đôi."

"Con bé mới về nhà ta được bao lâu, như vậy đã là rất tốt rồi ."

"Con mà còn bới móc nó nữa, ta sẽ phạt con đó!"

Lương Chiêu hừ lạnh một tiếng:

"Cũng chỉ vì ỷ vào có nương cưng chiều nàng! Còn không mau cút lại đây!"

Ta cảm kích nhìn Lương lão thái thái một cái, rồi vội vàng hấp tấp đuổi theo bước chân Lương Chiêu.

Vừa vào phòng, Lương Chiêu đột nhiên quay đầu lại , thay đổi sắc mặt, áp sát ta vào cánh cửa.

"Nương t.ử, vì nàng mà vi phu ta mỗi ngày đều phải làm kẻ ác."

"Bên ngoài đều đồn rằng ta bắt nạt nàng, mắng ta là cái gì mà... tra nam."

"Vì nàng mà thanh danh của gia đây đã huỷ hoại cả rồi , nàng phải bồi thường cho ta thật tốt đấy nhé!"

Ta vòng tay qua cổ hắn , nhón mũi chân sát lại gần, nhìn thẳng vào mắt hắn .

"Ai nha, đáng thương quá, vậy Tiểu Chiêu Chiêu nhà chúng ta muốn bồi thường gì đây?"

Lương Chiêu cười một tiếng, bế bổng ta lên, đi về phía buồng trong.

"Thì phạt... nương t.ử đêm nay không được ngủ!"

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...