Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

21.

Cha tra sở dĩ lúc trước nhét ta đi gả thay , là vì sợ hãi quyền thế của Tiêu Trường Minh.

Hiện giờ đã có Tiêu Trường Hành quyền cao chức trọng hơn ở đây, tất nhiên là dám đối nghịch với Tiêu Trường Minh.

Ông lập tức đáp ứng hôn sự của chúng ta , tiện thể còn dâng lên một phong tấu thư, hạch tội Tiêu Trường Minh.

Đem đích nữ đường đường là Thượng thư phủ bán vào thanh lâu, quả thực là tội ác tày trời, hành vi xem thường vương pháp.

Dù hắn có là con trai của bạch nguyệt quang trong lòng hoàng đế, là đứa con trai út mà ông cưng chiều nhất, hoàng đế cũng không thể làm ngơ.

"Lão lục! Ngươi thật sự làm trẫm quá thất vọng rồi !"

"Phạt ngươi cấm túc nửa năm, ở trong phủ hảo hảo tĩnh tâm suy nghĩ lỗi lầm của mình đi !"

Sau đó hoàng đế ban thưởng rất hậu hĩnh cho Giang gia, còn tổ chức hôn sự của ta và Tiêu Trường Hành vô cùng long trọng.

Thái t.ử nạp trắc phi, tuy rằng không bằng cưới chính phi long trọng, nhưng quan viên đến uống rượu mừng vẫn là không ít.

Tiêu Trường Hành lại không có nữ nhân nào khác, bọn hạ nhân trong Thái t.ử phủ đối với ta càng là vô cùng tôn kính.

Ta che khăn voan ngồi trong động phòng, lòng đầy rối rắm.

"Đợi chút nữa lúc động phòng, chúng ta là kiểu thế này , hay là kiểu thế kia đây?"

"À, hay là kiểu nào cũng thử đi !"

"Chúng ta là sinh đứa con trai, hay là sinh đứa con gái đây?"

"Hay là cả hai đi !"

Bởi vì lần trước Lan Hương không đáng tin cậy lắm, cho nên lần này ta đổi một nha hoàn hồi môn khác.

Hồng Đậu nghe thấy ta nói , không nhịn được mà nhắc nhở.

"Tiểu thư, người có thể rụt rè một chút được không ?"

"Thái t.ử điện hạ tính tình lạnh lùng, người quá chủ động như vậy , liệu có chọc hắn không vui không ạ?"

Ta nhếch môi cười , lộ ra biểu cảm kiểu "Long Vương oai miệng".

"Nam nhân không phải không thích phụ nữ quá chủ động, mà là thích người phụ nữ chỉ chủ động với riêng mình họ thôi."

"Chủ động một chút, mới có cơ hội."

"Còn có thể có con cái nữa!"

Ta đang tuyên truyền ngụy biện tà thuyết với Hồng Đậu, đột nhiên cảm giác không gian xung quanh tĩnh lặng hẳn xuống.

"Sao vậy ? Tại sao mọi người không nói gì nữa?"

Ta cau mày, nhấc khăn voan lên, liền nhìn thấy trong phòng tân hôn của ta , đột nhiên đứng mười tên hắc y nhân bịt mặt.

"Ách... Các ngươi là ai vậy ?"

Ta vừa dứt lời, mười tên hắc y nhân liền bắt cóc hết nha hoàn cùng bà v.ú của ta .

Đao đặt trên cổ, bọn chúng hung dữ uy h.i.ế.p: "Không muốn c.h.ế.t thì đừng có lên tiếng."

Ta đáp: "Nga?"

Đây chính là đãi ngộ của nữ chính ngược văn sao ???

22.

Kẻ xông vào phòng tân hôn của ta , không ai khác chính là tên Tiêu Trường Minh khốn kiếp này .

Chân của hắn vốn mang độc từ trong bụng mẹ , thế nên mới không thể đứng dậy được .

Nhưng thực ra hắn đã sớm bí mật chữa khỏi từ lâu.

Biết ta và Tiêu Trường Hành hôm nay thành thân , hắn trực tiếp dẫn người g.i.ế.c thẳng tới phòng tân hôn.

Hắn tháo mặt nạ xuống, ánh mắt đau đớn tột cùng nhìn ta .

"Liên Nhi, nàng nhìn bổn vương xem nào!"

Ta đáp: "Không nhìn không nhìn ! Ngày đại hôn của trắc phi đây và Thái t.ử, Tấn Vương điện hạ tới đây làm gì? Thật là đen đủi!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.

com - https://monkeydd.com/cam-nham-kich-ban-nu-chinh-nguoc-van/chuong-8.html.]

Biểu cảm của Tiêu Trường Minh trong nháy mắt trở nên vặn vẹo.

"Nàng là Vương phi của bổn vương! Sao có thể gả cho Thái t.ử làm trắc phi chứ?"

Ta thò xuống dưới chăn vốc một nắm đậu phộng, hạt dưa lên ăn: "Xin ngài làm cho rõ ràng được không ? Vương phi của ngài là Giang Vận Tiên! Trên hôn thư, tam môi sáu chứng, đều là tên của nàng ta ."

"Ta là Giang Ấu Liên, chẳng có quan hệ gì với ngài cả."

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Hắn gắt gao trừng mắt nhìn ta : " Nhưng người bái đường thành thân với bổn vương chính là nàng!"

Ta nói : "À! Chẳng phải ta đã bị ngài biếm làm thông phòng, còn bán vào thanh lâu rồi sao ?"

"Thế là đủ rồi đó, ta không kiện ngài tội buôn bán dân cư là tốt lắm rồi ."

Tiêu Trường Minh có chút ủy khuất: "Bổn vương không bán nàng! Bổn vương còn đưa thêm tiền cho Lý mụ mụ..."

Ta nhịn không được , làm khẩu hình miệng với hắn , không phát ra tiếng mà nói hai chữ: "Đồ ngốc."

Đúng vậy , cái tên nam chính bị bệnh nặng này , ngược ta nửa ngày trời, cuối cùng lại thấy hối hận.

Ở thời điểm ta gả cho người đàn ông khác, hắn lại chạy đến phòng tân hôn của ta để cướp người .

Thân là nữ chính, ta chẳng những không cảm động một chút nào, còn cùng hắn cãi tay đôi.

Trong phòng tân hôn, ta ngồi , hắn đứng .

Ta vừa c.ắ.n hạt dưa, vừa tuôn ra đủ loại từ ngữ tục tĩu mà ta biết từ đời này sang đời trước .

Vừa mới bắt đầu, Tiêu Trường Minh vẫn còn cố giữ hình tượng.

"Liên Nhi, nàng không cần phải thế, bổn vương biết những lời này đều là nàng nói trong lúc tức giận."

Nhưng theo cấp độ văng tục của ta tăng tiến, Tiêu Trường Minh cũng có chút chịu không nổi.

Tiêu Trường Minh gần như thổ huyết, mà đám hắc y nhân bên cạnh hắn cũng phải rơi lệ.

"Đừng mắng nữa, đừng mắng nữa, nghe khó nghe quá."

"Ta lớn đến chừng này rồi , chưa ai mắng mình nhiều như hôm nay..."

Thế là, nam chính vốn dĩ tới cướp tân nương, bị ta mắng đến mức tự kỷ.

Đến khi người của Tiêu Trường Hành phát hiện, tất cả bọn chúng đều bị bắt gọn.

Thân là nữ chính ngược văn, ta dựa vào việc mắng nam chính mà lội ngược dòng.

23.

Khi bị lôi đi , Tiêu Trường Minh lẩm bẩm tự nói : "Liên Nhi, nàng chẳng lẽ ngay cả một chút cũng chưa từng thích bổn vương sao ?"

Ta giơ tay xoa bụng mình : "Ta m.a.n.g t.h.a.i rồi , hài t.ử là của chàng ấy ."

Khoảnh khắc đó, ta dường như nghe thấy tiếng trái tim tan vỡ.

Nam chính ngược văn mà cũng có trái tim pha lê sao ?

Thật đen đủi!

Đám người quấy rối đều đã bị dẹp sạch, trong phòng chỉ còn lại ta và Tiêu Trường Hành.

Hắn giơ tay ấn ta xuống giường, bàn tay hơi lạnh chạm vào từ vạt áo, xoa xoa bụng nhỏ của ta .

"Có thật sao ?"

"Sao cô lại không nhớ rõ nhỉ?"

Sau đó hắn nhéo nhéo lớp mỡ trên bụng ta .

Ta đáp: "Ta chắc là hoài t.h.a.i đường phèn giò heo, thịt kho tàu, sư t.ử đầu, bồ câu quay , gà ăn mày, sườn xào chua ngọt... mấy đứa con đó."

Tiêu Trường Hành cười khẽ, giơ tay vớt ta vào lòng, nhéo nhéo khuôn mặt ta .

"Vừa rồi lại ăn vụng cái gì đó?"

Ta móc ra một nắm đậu phộng, hạt dưa: "Chàng ăn không ?"

Tiêu Trường Hành bảo: "Cô không tin, cô muốn đích thân nếm thử xem."

Nói rồi hắn cúi đầu hôn lên môi ta .

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...