20px

1.

Trần Trú hôm nay lại không về nhà.

Trong khung chat chỉ có một dòng: 【Tối họp, không về.】

Tôi sợ anh ta lại giao thêm việc gì nên vội trả lời: 【Ừm, vậy anh nhớ ăn tối nhé, ít uống cà phê thôi ^^】

Thông thường, kiểu quan tâm “giống quản gia” như vậy của tôi sẽ khiến Trần Trú khó chịu.

Quả nhiên, anh ta không trả lời nữa.

Tôi lúc này mới mở từng app ngân hàng, bắt đầu tính số dư.

Đúng lúc đó, bạn của Trần Trú gửi đến một video.

【Chị dâu! Em ngại nói với chị quá, chị đoán xem em gặp ai!】

【Anh Trú đang ăn với một cô gái đó! Cả bàn chỉ có hai người thôi!】

【Tối anh ấy về chị đừng nói là em phát hiện ra nhé!】

Tôi thậm chí còn chưa mở video đã bắt đầu diễn rất trơn tru.

【A… anh ấy lại lừa em sao TT】

【Em cứ tưởng anh ấy bận ở công ty TT】

Người bạn kia nhân cơ hội khuyên nhủ:

【Dạo này chắc anh Trú bận thật, chị cũng nên thông cảm một chút.】

【Anh Trú không thích kiểu người quá bám dính, chị thay đổi một chút có khi sẽ tốt hơn.】

Tôi khóc lóc giả vờ:

【Không đổi được đâu , thôi vậy .】

【Nếu anh ấy muốn ly hôn thì cứ ly hôn đi .】

Lần đầu tôi gặp anh ta trong một buổi tiệc, tôi theo bố đến nịnh nhà họ Trần.

Khi đó gia đình tôi đang gặp vấn đề dòng tiền.

Chúng tôi không nghĩ đến chuyện thông gia, chỉ hy vọng nhà họ Trần nể tình bạn cũ mà giúp đỡ.

Lúc đó, phần lớn gia sản nhà họ Trần đã giao cho Trần Trú quản lý.

Anh ta trở thành tâm điểm của buổi tiệc, được mọi người vây quanh.

Tôi nhớ thời đi học từng có giao tiếp với anh ta nên chủ động đi mời rượu.

Giữa lúc ly chạm ly, Trần Trú có chút say.

Có người nhân cơ hội muốn đưa “mỹ nữ mạng” đến cho anh ta .

Anh ta dựa vào sofa, nới lỏng cúc áo sơ mi.

Khí chất và gương mặt của Trần Trú là thứ khiến anh ta tự tin nhất.

Anh ta khẽ nhướng mắt, vẻ kiêu ngạo phóng túng:

“Nói trước , tôi khá kén phụ nữ.”

Mọi người cười theo, chờ anh ta nói tiếp.

“Tiểu Trần tổng thích kiểu gì?”

Trần Trú tùy ý chỉ tay, bàn tay thon dài chỉ về phía tôi .

“ Tôi thích kiểu như cô ấy …”

Tất cả ánh mắt đổ dồn về phía tôi .

Không ngờ anh ta lại cười khẽ, giọng lười biếng:

“ Nhưng kiểu cô ấy —”

“Không được .”

2.

Cùng lúc, ánh mắt của mọi người như những mũi kim đ.â.m thẳng vào tôi .

Họ phụ họa nịnh bợ, khiến Trần Trú được tâng bốc đến mức lâng lâng.

“Đương nhiên rồi ! Trần thiếu gia đúng là có mắt nhìn !”

“Thân phận của ngài thì chỉ có đại mỹ nhân mới xứng.”

Tôi làm như không nghe thấy, trên mặt vẫn giữ nụ cười lấy lòng.

Trần Trú cúi mắt nhìn ly rượu tôi đang mời.

Hờ hững nói : “Xin lỗi , tôi nói chuyện khá thẳng, thông cảm nhé.”

Dù nói vậy , nhưng không hề có chút áy náy nào.

Tôi cười tươi đáp: “Trần thiếu gia nói gì vậy , tôi còn sợ ngài không chịu nể mặt uống một ly nữa cơ.”

Trần Trú thấy nhàm chán, khó chịu chạm nhẹ vào miệng ly.

Tôi uống cạn ngay trước mặt anh ta .

Lúc này anh ta mới cười như không cười hỏi: “Nghe nói cô học chung trường cấp ba với tôi ?”

Tôi cười , đôi mắt cong cong: “ Đúng vậy , chúng ta còn là bạn học cũ nữa mà.”

“Đây chẳng phải là duyên phận sao ?”

Từ ngày hôm đó, tôi bắt đầu bám lấy Trần Trú không buông.

Hẹn anh ta ăn cơm, đi dạo, tập gym, đạp xe.

Tạo ra những cuộc “tình cờ gặp mặt” dưới tòa nhà công ty.

Ban đầu Trần Trú còn thấy khá thú vị.

Anh ta dẫn tôi đi bar, cố ý ôm mỹ nữ ngay trước mặt tôi , nói cười vui vẻ.

Anh ta thích để bạn bè thấy bộ dạng tôi khó xử nhưng bất lực.

“Kiều Miên đúng là miếng cao dán.”

“Không cần quan tâm cô ta , tự cô ta sẽ dính lấy thôi.”

Nhưng anh ta đã đ.á.n.h giá thấp sức mạnh của “cao dán”.

Cho đến khi tôi dỗ cho mẹ Trần Trú vui đến nở hoa.

Lúc đó Trần Trú mới nhận ra tôi là làm thật.

Mẹ Trần coi tôi như con gái ruột, liên tục gây áp lực cho anh ta .

“Nhà họ Kiều cũng không tệ, tuy không bằng nhà mình , nhưng Kiều Miên thật lòng với con.”

“Còn tốt hơn mấy cô người mẫu mạng chỉ vì tiền con nhiều.”

Anh ta cũng dần từ khó chịu chuyển sang quen.

Đến cuối cùng lại mặc kệ tôi ngồi vào ghế phụ của anh ta .

Trần Trú vẻ mặt mệt mỏi tựa đầu, tay trái hờ hững gõ vô lăng.

“Kiều Miên, em thích tôi đến vậy à ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tinh-yeu-co-gioi-han/chuong-1.html.]

Tôi đưa đồ uống cho anh ta , mặt đỏ bừng: “Đương nhiên rồi , ai cũng biết mà.”

Trần Trú nhận lấy, uống một ngụm.

Rồi cười khẩy hỏi: “Em từng có mấy bạn trai rồi ?”

Số bạn gái tin đồn của Trần Trú cộng lại còn nhiều hơn cỡ giày của tôi .

Tôi cúi đầu, giọng nhỏ dần: “Chỉ thích một mình anh thôi.”

“Từ hồi cấp ba…”

Trần Trú nheo mắt nhìn tôi thêm lần nữa.

“Cấp ba à , hình như có chút ấn tượng.”

Anh ta ngáp một cái đầy thờ ơ: “Được thôi, vậy thử xem.”

“ Nhưng nói trước , kiểu con gái đơn thuần như em tôi không có thời gian dỗ đâu .”

“Lúc chia tay đừng có khóc .”

Trần Trú vẫn đã lo xa rồi .

Vừa thử một cái.

Tôi trực tiếp biến thành Trần phu nhân.

Người khóc lại là anh ta .

3.

Tôi vừa nói chuyện xong với bác sĩ thì cửa phòng ngủ bị đẩy ra .

Trần Trú say khướt bước vào phòng.

Tối nay anh ta về nhà sớm hơn dự kiến của tôi tận hai tiếng.

Tôi vội vàng tiến lên đỡ anh ta nằm xuống giường.

Trên người Trần Trú toàn mùi rượu.

Khi ôm tôi , hơi thở phả vào sau vành tai tôi , lại thêm vài phần mập mờ.

“Kiều Miên.”

Trần Trú cố gắng mở mắt nhìn tôi , cười khẩy hỏi: “Hôm nay em lại trốn trong nhà khóc à ?”

Tôi không trả lời, chỉ rót nước cho anh ta .

Trần Trú dùng tay che trán, giọng khàn khàn.

“Có phải có người nói với em là anh đi ăn riêng với một người phụ nữ không ?”

“Thực ra cô ta chỉ là đối tác của anh thôi.”

“Em xem, chuyện nhỏ như vậy em còn không chịu nổi, thì cần gì phải cố chấp.”

Dù không hiểu vì sao anh ta lại giải thích một cách khó hiểu như vậy .

Nhưng tôi vẫn ngoan ngoãn cười nhẹ.

Đắp chăn cho anh ta , rồi lấy từ ngăn kéo ra một tập tài liệu đưa cho anh ta .

“Có một hợp đồng gửi về nhà, hình như cần anh ký.”

Trần Trú thuận tay ôm lấy tôi , khó chịu cởi từng cúc áo sơ mi.

“Ngày mai anh đến công ty xem rồi tính.”

Tôi lắc đầu, thò đầu ra khỏi vòng tay anh ta .

“Cái này gấp lắm, anh ký trước đi .”

Trần Trú uống nhiều đến mờ cả mắt, không còn thời gian xem kỹ, cầm b.út tôi đưa rồi vội vàng ký tên.

Nhìn anh ta dựa vào vai tôi rồi ngủ thiếp đi .

Tôi không nói một lời, thu lại bản thỏa thuận ly hôn.

Thôi vậy , lại chịu thêm hơn mười ngày nữa thôi.

……

Giấc ngủ này của Trần Trú rất không yên ổn .

Trong mơ, Kiều Miên đang đợi anh ta về nhà.

Lúc anh ta bước vào cửa, cô ấy mỉm cười rạng rỡ, ôm một bó hoa đưa cho anh ta như dâng bảo vật.

Líu lo như một con chim sẻ nhỏ.

“Trần Trú, có đẹp không ?”

“Em cắt tỉa cành hoa cả một buổi chiều đấy.”

“À đúng rồi , em có nấu canh cho anh , mau thử đi ——”

Trần Trú nhíu mày: “Những việc này giao cho người giúp việc làm không phải được rồi sao ?”

Kiều Miên cười tủm tỉm lắc đầu: “Không giống nhau mà.”

“Đây là do chính tay em làm .”

Anh vừa nhận bát canh cô đưa thì cảnh tượng đột ngột thay đổi.

Kiều Miên đang nằm trong phòng ngủ nức nở tủi thân .

“Tại sao anh lại bảo bạn anh cố ý chụp ảnh gửi cho tôi xem?”

“Chỉ muốn nhìn tôi khó chịu thôi sao ?”

Trần Trú nhất thời nghẹn lời.

Quả thực gần đây anh thấy Kiều Miên hơi nhàm chán.

Vì vậy mới bảo bạn chụp video cảnh anh thân mật với người khác gửi cho cô.

Anh mong rằng dù cô có làm loạn một chút, cũng khiến cuộc sống của anh không giống một mặt hồ c.h.ế.t lặng.

Sau thời gian mới mẻ qua đi .

Sự đơn thuần của Kiều Miên trong mắt anh trở thành một bông hồng héo úa.

Cô chưa từng yêu ai, lại thầm thích anh suốt tám năm.

Với anh , điều đó giống như một sự ràng buộc phiền phức.

Trần Trú khó chịu lên tiếng.

“Kiều Miên, đừng làm loạn nữa!”

Cơ thể bỗng hụt chân, mặt đất sụp xuống thành đống hoang tàn.

Anh đột ngột mở mắt.

Rèm cửa màu xanh nhạt phất qua cửa kính lớn, ánh đèn LED trên trần lạnh trắng ch.ói mắt.

Trước mắt là những người mặc đồng phục đen trắng.

Trần Trú sững lại .

Trên bục giảng, giáo viên đeo kính đang trừng mắt nhìn anh .

“Câu này , Trần Trú em trả lời!”

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...