20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

5.

Cả một buổi tự học tối, tôi đều đứng ngồi không yên.

Cứ có cảm giác như tôi đã từng gặp Trần Trú ở đâu đó rồi .

Trong lòng lại dâng lên một cảm giác bài xích anh ta một cách khó hiểu.

Tạ Sầm nhận ra sự bất thường của tôi .

Anh khẽ cúi mắt nhìn tôi một cái, nhẹ giọng hỏi:

“Hôm nay không làm được bài à ?”

Tôi hơi ngượng ngùng lật sách: “Cũng ổn thôi.”

Nào chỉ là không làm được .

Bốn mươi phút chỉ làm được hai bài toán lớn.

Nhưng tôi nghĩ, cũng chẳng sao .

Dù gì sáng mai đến trường vẫn có thể chép bài của Hạ Sơ.

Đột nhiên, có người đưa tay ấn lên quyển sách tôi đang lật.

Ngón tay Tạ Sầm thon dài, khớp xương rõ ràng.

Ngay cả móng tay cũng được cắt tỉa sạch sẽ gọn gàng.

“Bài hôm nay phải dùng công thức này .”

Anh đẩy cuốn sổ ghi chép đến trước mặt tôi .

“Cậu có thể xem trước ghi chép của tôi .”

Tôi ngượng ngùng sờ mũi: “Cậu đ.á.n.h giá tôi cao quá rồi , thực ra dù có xem tôi cũng không hiểu đâu .”

“Không đâu .”

Tạ Sầm ngắt lời tôi , bình tĩnh nói : “Cái này với cậu mà nói , thật ra rất đơn giản.”

Tôi nhìn vào đôi mắt anh .

Tạ Sầm thản nhiên đối diện ánh nhìn của tôi .

Trong mắt anh chỉ có sự nghiêm túc.

Không phải kiểu an ủi giả dối của người khác, cũng không phải lời dỗ dành ngọt ngào.

Trên gương mặt Tạ Sầm không hề có ý cười .

Như thể mọi chuyện vốn dĩ là như vậy .

Cảm giác được người khác nghiêm túc đối đãi khiến tôi hơi bối rối.

Thấy tôi không nói gì, anh chỉ vào công thức rồi thấp giọng giảng giải cho tôi .

“Công thức này rất dễ nhớ, tôi vẽ cho cậu một hình là cậu hiểu ngay.”

Tạ Sầm cúi đầu viết vẽ trên giấy nháp.

Tôi bị anh dẫn dắt, vậy mà trong buổi tự học tối đã làm xong toàn bộ bài tập.

Dù có một số câu là anh giúp tôi định hướng.

Nhưng trong cái đầu mơ hồ của tôi lần đầu tiên có cảm giác “thông suốt” rõ ràng.

Tan học tự học buổi tối, Tạ Sầm lại không có ý định rời đi .

Thấy tôi chuẩn bị về, anh đột nhiên gọi lại .

“Cậu tối nay đi về một mình à ?”

Tôi quay lại ngạc nhiên, gật đầu: “Ừ.”

Sau khi lên cấp ba, tôi không để tài xế nhà đến đón nữa.

Tạ Sầm cúi mắt nhìn tôi : “Vậy chúng ta cùng đường, đi chung nhé.”

Tôi sững người .

Trong ký ức của tôi , Tạ Sầm chưa từng đi về cùng bất kỳ bạn nữ nào.

Có lẽ đoán được sự do dự của tôi .

Anh mím môi, nhẹ giọng nói : “Hôm qua tan học tôi thấy có một nam sinh chặn cậu …”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh .

Tạ Sầm lại chậm rãi nói : “ Tôi không cố ý tìm hiểu chuyện riêng của cậu , chỉ là lúc đó thấy cậu không thoải mái lắm.”

“Hơn nữa người đó còn động tay động chân với cậu , cậu luôn tránh né, chắc là không tự nguyện.”

Tạ Sầm nheo mắt nhìn về phía cổng trường không xa.

Dưới ánh đèn vàng mờ, bóng vài nam sinh kéo dài trên mặt đất.

Trong đó có một người , chính là “ người theo đuổi số hai” mà Hạ Sơ từng nói .

Thấy tôi không lên tiếng, Tạ Sầm tưởng tôi ngại nên không muốn nói rõ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tinh-yeu-co-gioi-han/chuong-3.html.]

Anh lại giải thích: “ Tôi nghĩ nếu sau này cậu bị làm phiền, có một nam sinh đi cùng sẽ an toàn hơn.

Tạ Sầm không biết tôi có một “ao cá”.

Cũng không biết tôi coi việc xoay quanh vài nam sinh như một trò vui.

Có lẽ trong mắt anh , tôi chỉ là một tiểu thư nhà giàu học kém.

Lông mi tôi khẽ run.

Những lời muốn bênh vực “ người số hai” khi nói ra lại biến thành lời nói dối được được .

“Vậy trong khoảng thời gian này , có thể làm phiền cậu đưa tôi về không ?”

Tạ Sầm khựng lại , hiển nhiên không ngờ tôi lại hỏi như vậy .

Rất nhanh anh dịu giọng đáp: “Được thôi, chuyện này đâu có gì khó.”

Tôi lại cố ý hỏi thêm: “ Nhưng như vậy có bị người khác nói ra nói vào không ?”

Tạ Sầm im lặng một lúc.

Đang lúc tôi tưởng anh đang nghĩ xem liệu mình có bị đồn thổi hay không , thì anh mới áy náy nói : “Thành thật mà nói tôi chưa từng nghĩ đến.”

“ Tôi thì không sao , nhưng không muốn cậu bị cuốn vào những lời đồn đó.”

“ Nhưng nghĩ lại thì, so với mấy lời đồn này , an toàn của cậu vẫn quan trọng hơn.”

Rời khỏi cổng trường, “ người số hai” trong ao cá thấy tôi định tiến lại thì bị tôi lườm một cái thật mạnh.

Đối phương tuy khó hiểu nhưng vẫn dừng lại .

Tôi tranh lúc Tạ Sầm không chú ý,

lặng lẽ cúi đầu nhắn một tin.

【Chia tay nhé, tôi phải thi đại học rồi .】

Người số hai còn chưa kịp trả lời, tôi đã chặn và xóa bạn.

Tôi và anh ta ngoài đời chỉ gặp nhau hai ba lần , phần lớn thời gian là anh ta dẫn tôi leo rank trong game.

Để đáp lại , tôi cũng tặng anh ta đồng hồ và giày thể thao.

Trong khoảnh khắc xóa đi , như thể tôi đang tạm biệt một phần quá khứ nào đó.

Trên đường về, Tạ Sầm hỏi tôi dự định tương lai, tôi hơi ngượng ngùng sờ mũi.

Thực ra tôi không có bất kỳ kế hoạch nào.

Không học đại học trong nước thì cùng lắm đi du học.

Sau khi về sẽ vào công ty của bố, hỗ trợ quản lý.

“ Tôi … có lẽ sẽ học đại học bình thường rồi vào công ty của bố thôi.”

Gia cảnh mà bình thường tôi luôn tự hào, lúc này lại khiến tôi thấy tự ti.

“Kế thừa gia nghiệp, làm kinh doanh cũng rất hợp với cậu .”

Giọng Tạ Sầm ôn hòa: “Tính cách cậu cởi mở, EQ cao lại thông minh.”

“Không ai khiến cậu chịu thiệt được đâu , thường thì người khác còn bị cậu “lừa” mà vẫn vui vẻ.”

Tôi : “……Cậu đang khen tôi đấy à ?”

Tạ Sầm không trả lời, chỉ nhìn tôi cười .

“Đương nhiên là khen rồi , hơn nữa chỉ có cậu mới có năng lực đó.”

“Thực ra việc học với cậu rất đơn giản, chỉ là có người sinh ra đã không thích học, điểm hứng thú ở lĩnh vực khác.”

“Cậu tỏa sáng ở những lĩnh vực khác, như vậy cũng rất tốt .”

Tôi cúi đầu không nói gì, đá bay một viên sỏi nhỏ.

Tạ Sầm chắc là nghĩ tôi đang sống mơ hồ, muốn an ủi tôi .

Anh không thuyết giáo, cũng không nói những lời kiểu “cố lên, cậu chắc chắn đỗ trường top” phi thực tế.

Đây đã là lần thứ hai anh nghiêm túc nói về tương lai của tôi .

Ngoài anh ra , dường như không ai từng nói với tôi những điều này .

Bạn bè tôi đều nghĩ tôi sẽ đương nhiên kế thừa cơ nghiệp của bố, không phải vì tôi có năng lực.

Mà là vì tôi may mắn, đầu t.h.a.i tốt .

Đó là chuyện đã được định sẵn.

Chỉ có Tạ Sầm thừa nhận cái “năng lực mơ hồ” của tôi .

Anh còn tin chắc hơn cả tôi rằng, tương lai tôi nhất định sẽ trở thành nữ chiến binh tỏa sáng rực rỡ.

Đột nhiên, Tạ Sầm dừng bước.

Tôi ngẩng đầu.

Dưới bóng cây phía trước , có một thiếu niên gương mặt lạnh nhạt đang đứng đó.

Là Trần Trú.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...