20px

Yến tiệc chọn thê bằng hoa, đích tỷ lén giấu một cành mẫu đơn sau chỗ ngồi của ta .

Ta lập tức hiểu ra , tỷ ấy cũng đã sống lại .

Kiếp trước , tin tức Diệp tiểu tướng quân t.ử trận nơi biên cương truyền về.

Cùng với đó là một chén rượu độc, ban cho đích tỷ tuẫn tình.

Đích tỷ ngốc nghếch uống cạn không chút do dự.

Nào ngờ ba ngày sau , Diệp tiểu tướng quân từ cõi c.h.ế.t trở về, mang theo chiến công hiển hách cầu cưới ta trước mặt thánh thượng.

Bên tai, đích tỷ thẫn thờ thở dài:

"Được sống lại một đời, ta tác thành cho đôi uyên ương khổ mệnh các người , hôn sự này trả lại cho các người vậy ..."

Ta lại vô cảm cụp mắt xuống, lặng lẽ hất cành hoa xuống đất.

Dùng chân nghiền nát hết lần này đến lần khác.

Ta cũng không muốn gả.

01

"Muội đang làm gì vậy ?"

Đích tỷ nhíu mày nhìn động tác kỳ quái của ta .

Ta chân thành đáp:

"Có một con sâu béo c.h.ế.t rồi , tỷ muốn xem không ?"

Đích tỷ sửng sốt.

Mà ta đã lớn tiếng với đám người đang nhìn sang:

"Con sâu béo đó to lắm, ta sợ làm bẩn mắt chư vị, mọi người đừng nhìn sang đây."

Nói xong, ta ngồi xổm xuống, mượn tà váy và ống tay áo che chắn, nhanh tay dùng khăn tay bọc kín phần xác nát của cành hoa.

Sau đó giơ cho mọi người xem.

Nước hoa thấm qua lớp khăn trắng, đứng xa một chút sẽ tưởng là m.á.u thịt bầy nhầy.

Sắc mặt các quý nữ lập tức biến đổi.

Ta quay đầu dặn đích tỷ:

"Tỷ tỷ, muội chờ tỷ trên xe ngựa hồi phủ."

Tỷ ấy dường như đã nhận ra điều gì, ánh mắt lạnh xuống.

"Muội..."

Cho đến khi nhanh chân rời khỏi yến tiệc và đám đông, ta mới thở phào nhẹ nhõm.

Nha hoàn đi tìm hoa sắp đến rồi .

Ta từng nghĩ đến việc nhét cành hoa cho người khác.

Nhưng ... ta cũng sợ tên điên Diệp Thù Dị đó sẽ hại các quý nữ vô tội khác.

Ta ngồi chán chường trong xe ngựa đợi rất lâu, cuối cùng cũng đợi được đích tỷ.

Trên đường hồi phủ, sống lưng tỷ ấy thẳng tắp, nhắm mắt không muốn để ý đến ta .

Cho đến khi sắp đến Đan phủ.

Tỷ ấy đột nhiên lên tiếng:

"Nương nương nói tất cả chỗ ngồi đều không tìm thấy cành mẫu đơn đó, nhưng cành mẫu đơn ấy , ta đã đặt sau chỗ ngồi của muội ."

02

Tỷ ấy day trán, giọng nói nhuốm vẻ mỏi mệt nhàn nhạt.

"Giai Âm, vì sao muội lại giẫm nát cành mẫu đơn đó? Đó là vị trí chính thê của Diệp Thù Dị..."

Đúng vậy , đó là Diệp Thù Dị.

Dung mạo tuấn mỹ của thiếu niên tướng quân, cũng giống như chiến công hiển hách của hắn , đều khiến người khác khó quên.

Cho nên vừa nghe nói hắn dùng hoa chọn thê, cầu một đoạn duyên, vô số quý nữ đều đến dự tiệc.

"Nếu muội công khai cành hoa trước mặt mọi người , Diệp Thù Dị nhất định sẽ giữ lời hứa, bởi vì trước kia với ta , hắn cũng..."

Ánh mắt đích tỷ thoáng vẻ xa xăm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/len-doi-mau-don/chuong-1.

html.]

Kiếp trước , đích tỷ và Diệp Thù Dị kết duyên bằng hoa, đầu gối tay ấp mấy chục năm.

Dưới gối có một trai một gái còn nhỏ tuổi.

Cuối cùng lại chỉ đổi lấy một chén rượu độc...

Đích tỷ ngừng lời, lại hỏi:

"Muội có phải nhìn thấy ta đặt cành hoa sau chỗ ngồi của muội không ? Vốn dĩ cành hoa đó không thuộc về ta , là vì ta muốn trò chuyện với Lục tiểu thư quen biết , nên mới đổi chỗ với muội ."

"Cành hoa đó... vốn nên thuộc về muội ."

Ta cứng họng.

" Nhưng muội không muốn ."

Kiếp trước , Diệp Thù Dị giả c.h.ế.t ban cho đích tỷ một chén rượu độc, sau đó sống lại ép cưới ta .

Sau khi vào phủ.

Một đôi nhi nữ do đích tỷ để lại hận ta thấu xương, nhân lúc ta ngủ đã hạ t.h.u.ố.c.

Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!

Khắc lên mặt ta ba chữ "hồ ly tinh" thật to.

Lúc nha hoàn phát hiện, mặt ta đầy m.á.u, chỉ còn nửa cái mạng.

Mà Diệp Thù Dị từ nơi xa nghìn dặm thúc ngựa quay về, đứng cạnh giường ta rất lâu.

Nhưng vì lòng áy náy kín đáo dành cho đôi nhi nữ ấy , hắn chỉ nhẹ nhàng phạt chúng chép mấy quyển kinh thư.

Ta dưỡng thương rất lâu mới có thể xuống giường, đeo khăn che mặt đi gặp đôi nhi nữ của đích tỷ.

Ta cầm bình hoa nện mạnh xuống đầu bọn chúng.

"Vì sao các người lại trả thù ta ? Ta cũng không muốn gả cho Diệp Thù Dị, các người nên đầu độc Diệp Thù Dị mới đúng."

Ánh mắt bọn chúng kinh ngạc, như chợt hiểu ra điều gì.

Diệp Thù Dị bởi vì thủ đoạn độc ác với chính thê, danh tiếng trong lòng tâm phúc tụt dốc không phanh.

Rất nhiều môn khách đức cao vọng trọng phẫn nộ bỏ đi .

Sau này , đối diện với sự xa cách của nhi nữ và lời trách móc của tâm phúc.

Diệp Thù Dị từ đầu đến cuối vẫn giữ vẻ thản nhiên, không hề hối cải.

Chỉ có một lần , trên quan trường, hắn bị nhà mẹ đẻ của đích tỷ hãm hại nặng nề.

Dưới ánh đèn đêm, hắn chống trán bật cười khẽ.

"Bọn họ đều nói ta điên rồi ."

"Vì cưới nàng, ta đ.á.n.h đổi nửa đời gây dựng, danh tiếng, lòng người , cả sự xa cách của nhi nữ..."

Hắn quay đầu nhìn ta , đáy mắt có men say mơ hồ, cũng có sự tỉnh táo khiến người khác lạnh sống lưng.

"Đan Giai Âm, ta không nên ép cưới nàng."

Ta ngồi yên lặng.

"Nếu có kiếp sau , đừng đi đến bước nhìn nhau chán ghét thế này nữa."

Sống lại một đời.

Ta nhìn đích tỷ, nở nụ cười nhạt.

"Hiện tại chẳng phải rất tốt sao ? Chúng ta đều không gả cho Diệp Thù Dị."

03

Ánh mắt đích tỷ khựng lại .

"Đều không ...?"

Tỷ ấy dường như hiểu ra điều gì.

"Muội cũng sống lại rồi ?"

Tỷ ấy bất giác khẽ cau mày.

"Muội là Đan Giai Âm của kiếp trước ..."

Ta không giấu tỷ ấy , gật đầu.

Không hiểu vì sao , ánh mắt tỷ ấy nhìn ta lập tức lạnh đi .

Tỷ ấy quay mặt sang chỗ khác, không nói thêm lời nào.

 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...