1
Dạo gần đây, Giang Nhược: bạn cùng phòng của tôi , cứ lén lén lút lút.
Rùa
Thỉnh thoảng lại liếc trộm tôi bằng khóe mắt.
Rồi móc điện thoại ra .
Tưởng mình diễn tự nhiên lắm, nhưng thật ra cố ý đến mức ai nhìn cũng biết , chĩa thẳng camera về phía tôi .
Đến lần cô ta lại giả vờ vừa gọi điện vừa đi ngang qua tôi .
Tôi nhịn hết nổi:
“Cậu chụp lén tôi à ?”
Giang Nhược cố tỏ ra bình tĩnh, trợn trắng mắt:
“Bớt tự mình đa tình đi chị gái.”
Vừa dứt lời.
Camera sau trong điện thoại cô ta đang hướng đúng vào mặt tôi , bỗng lóe lên một tia flash cực mạnh.
“...”
Giang Nhược vẫn mặt dày như thường.
Lại trợn mắt thêm cái nữa:
“Lỡ tay bấm nhầm thôi, ha ha…”
Tôi sa sầm mặt, đưa tay về phía cô ta :
“Vậy cho tôi xem album ảnh đi .”
Trời nóng thế này , mọi người đi lại trong ký túc xá đều mặc khá thoải mái.
Trên người tôi chỉ có một chiếc áo hai dây cùng quần short siêu ngắn.
“Tại sao phải cho cậu xem? Cậu đang xâm phạm quyền riêng tư của tôi đấy?”
Cô ta lập tức ôm c.h.ặ.t điện thoại vào n.g.ự.c.
“Bây giờ tôi còn nghi cậu mới là người xâm phạm quyền riêng tư của tôi .”
“Không cho. Này, cậu còn định cướp thật à ?”
Tôi cướp thật.
Tôi cao hơn cô ta , còn cô ta nặng hơn tôi .
Nhất thời giằng co mãi vẫn bất phân thắng bại.
Đang giật qua kéo lại dữ dội, màn hình đột nhiên hiện thông báo cuộc gọi đến với ghi chú [Bé Cưng].
Tôi lỡ tay chạm vào nút nghe .
Đầu dây bên kia vang lên giọng nam trong trẻo dịu dàng:
“Bé cưng? Sao nãy em không nghe điện thoại của anh ?”
Dọa Giang Nhược cuống cuồng cúp máy.
Quay sang mắng tôi :
“Sao cậu lại tự tiện nghe điện thoại người khác vậy ?”
Hai bạn cùng phòng còn lại vội chạy tới can ngăn:
“Đừng đ.á.n.h nữa, có chuyện gì vậy ?”
Tôi tức đến nghẹn họng:
“Giang Nhược chụp lén ảnh tôi , còn không biết định làm chuyện gì nữa?”
“Cậu nói bậy.”
Cô ta cãi chày cãi cối:
“Bạch Dư Thư vừa nãy còn định quyến rũ bạn trai tôi , cậu ta ghen tị vì tôi quen được trai đẹp nên cố tình vu oan cho tôi thôi.”
Hai bạn cùng phòng nhìn nhau ngơ ngác.
Lại nhìn thân hình tròn vo gần 80kg của Giang Nhược, rồi quay sang nhìn tôi .
Dù nghe nói Giang Nhược mới quen được một anh chàng vừa giàu vừa đẹp trai, nhưng…
“Dư Thư có bạn trai rồi mà, cậu ấy ghen tị với cậu cái gì chứ?”
Giang Nhược hừ lạnh:
“Biết đâu cuộc sống của cô ta không sướng bằng tôi thì sao ?”
Thấy bầu không khí dịu xuống, cô ta lập tức chớp thời cơ chuồn vào nhà tắm:
“ Tôi đi tắm đây.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/du-thu/chuong-1.html.]
Điện thoại ôm khư khư trong tay, còn mang theo vào tận bên trong.
Chắc chắn có vấn đề.
“Cậu
ấy
là
người
như thế đấy, Dư Thư
cậu
đừng để trong lòng,
biết
đâu
chỉ là hiểu lầm thôi.
”
Hai bạn cùng phòng đứng ra hòa giải.
Tôi gật đầu, nhưng ánh mắt lặng lẽ dừng lại trên chiếc máy tính bảng chưa tắt màn hình trên bàn của Giang Nhược.
2
Trên máy tính bảng vẫn đăng nhập tài khoản WeChat của cô ta .
Tôi lập tức mở lịch sử trò chuyện ra xem.
Đoạn chat ghim đầu tiên là [Bé Cưng].
Tin nhắn mới nhất: Cuộc gọi chưa kết nối.
Tin nhắn trước đó là do Giang Nhược gửi:
[Bé cưng, outfit hôm nay của em thế nào?]
Ảnh đính kèm rõ ràng là ảnh chụp lén tôi .
Cơn giận trong tôi lập tức bùng lên.
Lúc đó tôi đang co chân ngồi trước máy tính xem phim, chiếc quần short ngắn đến mức gần như lộ cả phần đùi trong.
Cố nén giận kéo lên xem tiếp, một tuần trước , cô ta gửi ảnh chụp chung ký túc xá cho đối phương rồi hỏi:
[Bé cưng, đoán xem người nào là em?]
Trong tấm ảnh đó, chỉ mình cô ta bật làm đẹp , đứng chính giữa, còn chỉnh cho gầy đi hẳn một vòng.
Tôi đứng ở góc, mặt mộc hoàn toàn , tóc buộc lỏng lẻo, vì lỡ ăn phải dưa chuột mù tạt nên mặt đầy vẻ sống không còn gì luyến tiếc.
Một lúc lâu sau , đối phương khoanh mặt tôi lại :
[Người này à ? Xinh thật đấy.]
Giang Nhược phải năm phút sau mới trả lời, rõ ràng cực kỳ rối rắm.
[Anh chắc chưa đó bé cưng? Hay xem kỹ lại đi ?]
[Người đẹp nhất ấy .]
[Anh xem lại thử đi mà.]
Đối phương chỉ trả lời bằng một chuỗi dấu ba chấm.
Giang Nhược: [Ha ha em đùa thôi, bé cưng đoán chuẩn thật đó.]
[Người anh khoanh chính là em.]
Từ ngày đó trở đi .
Hai người họ càng lúc càng nhắn tin nhiều hơn, mà những thứ Giang Nhược chia sẻ gần như toàn bộ đều là ảnh của tôi .
Cô ta không chỉ lén lấy ảnh selfie trong vòng bạn bè của tôi , mà còn chụp trộm mọi thứ về tôi trong ký túc xá: giường của tôi , mỹ phẩm của tôi , thậm chí cả hộp đồ ăn tôi mới ăn dở đặt trên bàn cũng bị cô ta chụp gửi đi .
Mỗi lần chia sẻ như vậy , bạn trai cô ta đều chuyển cho cô ta năm nghìn hai trăm tệ.
Tôi cau mày.
Ấn vào vòng bạn bè của đối phương.
Chỉ có một tấm selfie cười với camera, cảm giác thiếu niên tràn ngập, khá đẹp trai.
Chẳng trách ngày nào Giang Nhược cũng ôm điện thoại gọi “bé cưng”.
Tôi chú ý thấy anh ta có một bài đăng chia sẻ từ tài khoản chính thức của trường, Đại học C…
Vậy mà lại còn học cùng trường với bạn trai tôi nữa.
3
“Cậu làm gì vậy hả?”
Giang Nhược tắm xong bước ra , nhìn thấy tôi ngồi ở chỗ cô ta thì lập tức biến sắc:
“Cậu xem máy tính bảng của tôi ?”
Tôi đứng dậy, giơ cao chiếc máy tính bảng lên:
“Chứng cứ rành rành ra đây, tôi còn muốn hỏi cậu đang làm cái quái gì đấy?”
Cô ta với không tới.
Tôi còn đưa luôn đoạn chat trên máy tính bảng cho hai bạn cùng phòng xem.
Sau khi xem xong, vẻ mặt hai người đều vô cùng khó tả.
“Giang Nhược, sao cậu có thể giả làm Dư Thư được chứ?”
“ Đúng vậy . Thế này thì tính là bạn trai của cậu hay bạn trai của Dư Thư đây? Lỡ bị người khác phát hiện, người ta còn tưởng Dư Thư bắt cá hai tay.”
Chaporia
Bình Luận (0)