DƯ THƯ/Chương 8C. 8
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

“Nhìn thấy ảnh trên vòng bạn bè của Kỳ Kiêu, tôi biết là em. Nhìn thấy ảnh Giang Nhược gửi tới, tôi cũng biết là em.”

Nói tới đây, anh tự giễu cười một cái.

“Lúc ấy tôi rất vui, thật sự tưởng người ở đầu bên kia là em, chơi chán Kỳ Kiêu rồi nên muốn tìm chút kích thích mới. Ai ngờ cuối cùng lại là tôi bị lừa.”

Bùi Thanh Kỳ thừa nhận.

Ngay từ đầu anh đã không có ý tốt .

Việc chọn cùng chuyến bay với Kỳ Kiêu không phải trùng hợp.

Anh vốn là muốn gặp cô ấy .

Cũng muốn khiêu khích Kỳ Kiêu.

“Dư Thư, nhiều năm như vậy rồi , tôi vẫn rất thích…”

Còn chưa nói hết, cú đ.ấ.m của Kỳ Kiêu đã giáng xuống, mang theo cơn giận dữ mãnh liệt.

Cả phòng riêng trở nên hỗn loạn.

Lần này thế nào cũng không kéo họ ra nổi nữa.

19

Kỳ Kiêu chiếm thế thượng phong.

Nhưng anh cũng chẳng khá hơn là bao, trên người có mấy chỗ bị thương.

Bùi Thanh Kỳ bị đưa tới bệnh viện.

Tôi ngồi xổm dưới đất bôi t.h.u.ố.c cho Kỳ Kiêu.

Có chút tức giận:

 “Em có thích anh ta đâu , anh để ý anh ta làm gì chứ? Giờ thì hay rồi , tự làm bản thân bị thương.”

“Xin lỗi vợ.”

Kỳ Kiêu cụp mắt, buồn bực không vui, khóe môi bầm tím cực kỳ rõ ràng:

“Anh không ngờ họ Bùi kia lại mặt dày vô sỉ đến vậy .”

Tôi nhớ tới ánh mắt khó diễn tả của thầy hướng dẫn và mấy người cùng nhóm lúc nãy.

Chắc danh tiếng của Bùi Thanh Kỳ sau này cũng chẳng tốt đẹp gì nữa.

“Không sao .”

Tôi hôn nhẹ anh một cái, dỗ dành:

“Chúng ta không tức nữa.”

20

Trở về khách sạn.

Tôi tắm xong bước ra , vừa lau tóc vừa mở khung chat với Giang Nhược.

[Từ đầu tới cuối có phải cậu luôn giúp Bùi Thanh Kỳ lén chụp ảnh tôi không ?]

[Tốt nhất cậu nên khai hết đi , tôi biết cả rồi .]

Giang Nhược chần chừ một lúc lâu mới trả lời:

[Cậu phát hiện rồi à ?]

[Hôm đón máy bay đó anh ta đã chia tay với tôi rồi , nhưng còn ép tôi phải chia rẽ hai người , còn phải chụp ảnh cậu báo cáo cho anh ta nữa. Nếu không sẽ bắt tôi trả tiền, hu hu. Tiền sớm bị tôi tiêu hết rồi .]

[Cậu tưởng tôi bị khống chế mà dễ chịu lắm à ?]

[Cậu tưởng khoảng thời gian này bị người khác coi như b.i.ế..n t.h.á.i thì dễ chịu lắm à ?]

[ Tôi tiêu tiền hoang phí, cũng đâu còn cách nào? Nhưng tôi đã đi làm thêm rồi , ngày nào gom đủ tiền tôi sẽ trả cho anh ta .]

[Đàn ông đẹp trai đều độc ác.]

[ Tôi khóc suốt đây.]

Tôi không hề thấy thương hại cô ta .

Tự làm tự chịu.

Tôi vừa định trả lời thì một lời mời kết bạn hiện lên.

Nguồn: Đối phương thông qua danh thiếp do “bạn cùng phòng Giang Nhược” chia sẻ để thêm bạn.

Tôi đã thấy tài khoản này rất nhiều lần .

Tôi vốn không có thói quen thêm người lạ, đặc biệt còn là người Giang Nhược giới thiệu tới.

Trước giờ toàn làm ngơ.

Tôi do dự một chút, cuối cùng vẫn bấm đồng ý.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/du-thu/chuong-8.html.]

Q: [Bùi Thanh Kỳ.]

[Dư Thư, xin lỗi vì đã làm phiền em.]

[ Tôi vẫn muốn giải thích với em.

]

[ Tôi hy vọng em đừng hiểu lầm, tình cảm tôi dành cho em là nghiêm túc, tuyệt đối không phải kiểu yêu từ cái nhìn đầu tiên hời hợt như vậy .]

[Năm đó sau khi em chia tay anh họ tôi , anh ấy rất hối hận, để lại cả căn phòng toàn đồ liên quan tới em, nhưng lại sợ nhìn vật nhớ người nên giao hết cho tôi xử lý.]

[ Tôi ngồi trong căn phòng đó, nâng niu từng món như báu vật. Tôi biết em thích nghe nhạc Nhật, thích ép lá cây vào sổ tay làm bookmark, thích nghe tiếng mưa lộp bộp để ngủ vào ngày mưa, không thích ăn khổ qua…]

[Lúc đó tôi giống như thật sự bước vào cuộc sống của em, càng ngày càng hiểu em hơn, rồi rung động với em từ từng chút một, từng chi tiết nhỏ.]

[Có lẽ tôi thật sự hơi hèn hạ.]

[Sau này có một khoảng thời gian, anh họ tôi thực sự hối hận, nhưng anh ấy không bỏ nổi mặt mũi, nên bảo tôi mang những lá thư tình hai người từng trao đổi đi trả lại cho em, coi như ngầm muốn nối lại tình xưa. Tôi đã vứt hết thư anh ấy viết cho em, giữ lại những lá thư em viết . Văn của em rất tinh tế, viết rất hay , tôi cũng biết tình cảm em dành cho người khác quý giá đến nhường nào.]

[ Tôi từng nghĩ, giá như em cũng có thể thích tôi một chút thôi thì tốt .]

[Trước kia vì em là bạn gái của anh họ tôi , sau này lại vì em chuyển nhà, nên chúng ta cứ mãi bỏ lỡ nhau .]

[Lúc nhận ra em trong vòng bạn bè của Kỳ Kiêu, tôi đã nghĩ, lần này bất kể thế nào cũng không thể bỏ lỡ nữa.]

[Dư Thư, em có thể cho tôi một cơ hội không ?]

Kèm theo một tấm ảnh.

Ảnh selfie nửa người trên trần, cơ bụng mỏng cùng đường nhân ngư hiện rõ, cạp quần tụt lỏng lẻo, vị trí cực kỳ dễ khiến người ta suy nghĩ lung tung.

Tôi trầm tư.

Anh ta làm sao biết được tôi thích kiểu này vậy ?

21

Kỳ Kiêu lần đầu tiên cảm nhận được cảm giác nguy cơ mạnh mẽ đến thế.

Anh soi gương, cố tìm ra khuyết điểm trên gương mặt gần như hoàn hảo của mình .

Giọng buồn buồn:

“Vợ à , ngày nào anh cũng thức khuya làm số liệu, có phải già rồi không ? Em xem đuôi mắt anh lúc cười có nếp nhăn rõ lắm không ? Em có chán anh không ?”

“Sau này nếu có người trẻ hơn đẹp hơn xuất hiện, em sẽ thích họ chứ?”

“Anh 24 tuổi rồi .”

“Anh mới có 24 thôi mà!”

Tôi không hiểu sao anh lại đột nhiên lo lắng mấy chuyện này :

“Em rồi cũng sẽ già đi mà.”

“Không giống nhau , chủ yếu là anh sợ em không cần anh nữa.”

Ánh mắt anh đầy vẻ tổn thương, bộ dạng bị thương lại càng đáng thương hơn.

“Không đâu , này , anh xem đi .”

Tôi lấy món quà đã chuẩn bị sẵn ra .

Anh khó hiểu mở ra , bên trong là một giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà.

Ở ngay thành phố này .

“Nhà em lại chuyển nhà rồi , vừa hay em cũng sắp tốt nghiệp đại học, còn anh thì chưa học xong thạc sĩ.”

Anh chậm rãi hiểu ra .

Khóe môi bật ra nụ cười đầy vui sướng.

“Ý em là?”

Tôi gật đầu.

“Kết thúc yêu xa đi .”

“Em nói rồi mà, trong lòng em chỉ có anh thôi.”

“Đồ ngốc.”

Còn chuyện Bùi Thanh Kỳ hôm qua.

Rùa

Tôi đã xóa WeChat của anh ta rồi .

Trước khi xóa, tôi chỉ trả lời hai câu:

[Anh và Giang Nhược hợp mưu xâm phạm quyền riêng tư của tôi , đã gây ảnh hưởng nghiêm trọng tới cuộc sống của tôi .]

[ Tôi sẽ dùng pháp luật giải quyết, cảm ơn.]

(Hết).

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...