1
Tôi đã công lược Tạ Văn Chu suốt bảy năm.
Tôi ở bên anh từ một thiếu niên sa sút nghèo túng trưởng thành thành người đàn ông chín chắn có thể tự mình gánh vác mọi thứ như hiện giờ.
Từ chán ghét con người , chán ghét thế giới, cho tới nay đã si tình với tôi sâu đậm.
Cho đến hôm nay.
Cuối cùng anh cũng cầu hôn tôi rồi .
Dưới bầu trời đầy sao , Tạ Văn Chu quỳ một gối xuống đất.
Trong mắt anh tràn đầy dịu dàng và yêu thương, giữa những ngón tay thon dài còn cầm một chiếc nhẫn kim cương năm carat.
“Cô Tống Thanh, em có đồng ý lấy anh không ?”
Nước mắt tôi lập tức trào ra khỏi hốc mắt.
Không chỉ vì lời cầu hôn của anh .
Mà còn vì nhiệm vụ công lược kéo dài suốt bảy năm này cuối cùng cũng sắp thấy ánh sáng rồi !
Trong lúc kích động, tôi mở miệng:
“Em đồng…”
“Không, cô không được đồng ý!”
Đột nhiên, một giọng điện t.ử nổ tung bên tai tôi .
Tôi giật nảy mình .
Giọng nói này … chẳng phải chính là hệ thống trước đó bị lỗi rồi mất liên lạc sao ?
Nhưng còn chưa kịp kinh ngạc, ngay sau đó tôi đã nghe thấy lời còn kinh hãi hơn.
Hệ thống gào ch.ói tai:
[Ký chủ, cô công lược nhầm người rồi !]
[ Tôi bảo cô công lược nam chính, sao cô lại hạ được phản diện bệnh kiều giỏi ngụy trang nhất rồi ?!]
2
Nhất thời tôi chưa phản ứng kịp.
“Ý cậu là… nam chính không phải Tạ Văn Chu?”
Hệ thống bất đắc dĩ nói :
[Ký chủ quên rồi sao ?]
[Thế giới cô xuyên vào là một cuốn ngược văn đời đầu đấy, nam chính chỉ biết hiểu lầm, bắt nạt, thao túng tinh thần nữ chính thôi.]
[Cô tự nghĩ xem, Tạ Văn Chu từng làm mấy chuyện đó với cô chưa ?]
Tôi cứng họng.
Quả thật chưa từng!
Trước mặt tôi , Tạ Văn Chu lúc nào cũng để mặc tôi hôn, mặc tôi sờ, mặc tôi ôm, giống như một chú ch.ó nhỏ ngoan ngoãn dính người .
Chuyện quá đáng nhất anh từng làm với tôi , cũng chỉ là thỉnh thoảng mất khống chế trên giường…
Nghĩ tới đây, tim tôi lạnh đi một nửa.
Nhưng vẫn không cam lòng giãy giụa:
“ Nhưng rõ ràng tôi nhớ lúc mới vào thế giới này , anh từng nói nam chính tên Văn Chu mà…”
Hệ thống im lặng.
[Có khả năng nào… nam chính tên Lục Văn Chu, chứ không phải Tạ Văn Chu không ?]
3
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/phan-dien-bien-thai/1.html.]
Lần này đến lượt tôi im lặng.
Hệ thống tốt bụng an ủi:
[Ký chủ, cô cũng đừng lo quá.]
[Thời hạn nhiệm vụ vẫn còn kịp, giờ chúng ta đi công lược nam chính vẫn chưa muộn mà.]
Nhưng điều tôi lo không phải chuyện đó.
Nhìn gương mặt đầy yêu thương trước mắt của Tạ Văn Chu, tôi hoảng hốt, lẩm bẩm trong lòng:
“Nam chính này … là bắt buộc phải công lược sao ?”
Hệ thống nghiêm túc đáp:
[ Đúng vậy .]
[Cô nhất định phải công lược nam chính, giành được chân tình của anh ta . Nếu nhiệm vụ thất bại…]
[Cô sẽ bị xóa sổ.]
Tim tôi lại bị giáng mạnh một đòn.
Tạ Văn Chu vốn rất nhạy bén, lập tức nhận ra sự bất thường của tôi .
Anh nhíu mày, đưa tay muốn đỡ tôi .
“Bé cưng, sao sắc mặt em đột nhiên kém thế? Khó chịu ở đâu sao ?”
Nhưng tôi lại nghiêng người tránh khỏi sự đụng chạm của anh .
Tôi không dám nhìn thẳng vào mắt anh , cúi đầu nhỏ giọng:
“Xin lỗi .”
“Em không thể đồng ý lời cầu hôn của anh .”
4
Buổi tối, tôi nằm trên giường trằn trọc mãi không ngủ được .
Đột nhiên, cửa phòng bị đẩy nhẹ ra .
Là Tạ Văn Chu.
Tôi vừa chạm mắt anh đã lập tức chột dạ .
“Khụ khụ, sao anh lại tới?”
Gương mặt Tạ Văn Chu trong bóng tối không nhìn rõ cảm xúc, nhưng giọng nói vẫn dịu dàng như cũ:
“Em quên rồi à ?”
“Chất lượng giấc ngủ của em không tốt , ngày nào cũng cần anh tới đốt tinh dầu hỗ trợ giấc ngủ mà.”
Vừa nói , anh vừa cúi người với dáng vẻ thành thạo, châm tinh dầu lên.
Trong lòng tôi lập tức dâng lên cảm giác áy náy.
Rõ ràng tôi vừa mới từ chối lời cầu hôn của anh , thế mà anh vẫn nhớ chuyện tôi ngủ không ngon, vẫn chăm sóc tôi .
Đang nghĩ ngợi, Tạ Văn Chu bỗng lên tiếng.
“Anh có thể hỏi lý do em từ chối anh không ?”
Tôi giật mình .
Câu hỏi đáng sợ nhất cuối cùng cũng tới rồi .
Tôi theo bản năng siết c.h.ặ.t ga giường, lắp bắp bịa chuyện:
“Thật ra em… em sợ hôn nhân.”
“Kết hôn quá sớm sẽ khiến em rất thiếu cảm giác an toàn .”
Chaporia
Bình Luận (0)