PHẢN DIỆN BIẾN THÁI/Chương 6: 6C. 6: 6
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

"Chẳng phải thích kiểu điên cuồng sao ? Vậy tại sao lại đẩy anh ra ?"

 

Nhưng đầu óc tôi đã là một mảnh hỗn độn, chẳng biết phải trả lời thế nào.

 

Tạ Văn Chu đợi nửa ngày không nhận được câu trả lời của tôi , sắc mặt càng thêm tồi tệ.

 

Đúng lúc này , một tiếng "tinh" vang lên, cửa thang máy mở ra .

 

Thế là, anh dứt khoát bế bổng tôi lên theo kiểu công chúa, rồi ném mạnh xuống giường.

 

Tạ Văn Chu cúi người áp sát vào tôi .

 

Gương mặt đẹp đến nghẹt thở ấy , lúc này tràn ngập vẻ vặn vẹo và điên cuồng.

 

"Tại sao đã làm đến mức này rồi , em vẫn muốn đẩy anh ra ?"

 

"Là vì anh còn chưa đủ điên sao ?"

 

" Anh còn phải làm ra những chuyện quá đáng hơn nữa, có đúng không ?!"

 

Tuy chưa hoàn toàn tỉnh táo lại , nhưng trong đầu tôi bỗng vang lên chuông cảnh báo liên hồi.

 

Một linh cảm mãnh liệt ùa vào tâm trí:

 

Nếu tôi không trả lời câu hỏi này ……

 

Thì kết cục nhất định sẽ vô cùng, vô cùng tồi tệ.

 

Thế là trong lúc tình thế cấp bách, tôi hét lớn lên:

 

"Không đúng!"

 

"Anh nhầm rồi , em không phải thích kiểu điên cuồng, em chỉ thích Lục Văn Chu thôi! Là vì Lục Văn Chu thuộc kiểu người như vậy , nên em mới thích lây sang kiểu tính cách đó!"

 

Lời này vừa thốt ra , không khí xung quanh như đông cứng lại .

 

Để giữ mạng, tôi theo bản năng tiếp tục nói ra những lời tổn thương người khác:

 

"Còn về anh , em đã sớm không còn thích anh nữa rồi ."

 

"Cho nên, bất kể anh dịu dàng hay điên cuồng, em đều sẽ không bận tâm nữa, anh hiểu chưa ?"

 

Trong nháy mắt, vành mắt Tạ Văn Chu đỏ bừng lên.

 

Đôi mắt từng đong đầy tình yêu nồng nàn thuở trước , giờ đây chỉ còn lại sự đau đớn nhói lòng và tan nát, cùng một tia bàng hoàng không thể tin nổi.

 

Nhìn thấy vậy , tim tôi như bị kim châm một cái, muộn màng phản ứng lại .

 

Hỏng rồi .

 

Hình như nói quá lời, quá tàn nhẫn rồi .

 

Quen biết Tạ Văn Chu lâu như vậy , đây là lần đầu tiên tôi thấy anh lộ ra biểu cảm như thế này .

 

Anh vốn luôn là một người giỏi nhẫn nhịn.

 

Dù là khi cha mẹ qua đời, hay khi bị người ta bắt nạt, anh cũng chỉ biết một mình lặng lẽ nuốt ngược cảm xúc vào trong.

 

Nhưng bây giờ, đến cả anh cũng lộ ra một mặt đau đớn thấu xương thế này ……

 

Đây là đã bị tôi làm tổn thương sâu sắc đến nhường nào chứ?

 

Nghĩ đến đây, tôi gần như lập tức hối hận ngay tức khắc.

 

Tôi chỉ muốn chia tay hòa bình với Tạ Văn Chu, chứ không hề muốn làm tổn thương anh .

 

Thế là, tôi chuẩn bị nói vài lời để cứu vãn tình hình.

 

Nhưng vừa mới mở miệng, Tạ Văn Chu đã lên tiếng trước :

 

" Anh hiểu rồi ."

 

"Nếu đã như vậy , bất kể anh làm gì em cũng đều ghét bỏ, thế thì tốt nhất anh không nên làm ra những chuyện khiến em càng ghét hơn nữa."

 

Giọng điệu anh bình thản, nhưng bàn tay lại nắm c.h.ặ.t đến mức các đốt ngón tay trắng bệch, run rẩy nhè nhẹ.

 

"Anh sẽ không xuất hiện trước mặt em nữa."

 

Nói xong, anh đứng dậy dứt khoát bước đi .

 

Tôi theo bản năng vươn tay muốn kéo anh lại , nhưng chẳng chạm vào được gì cả.

 

Tốc độ của Tạ Văn Chu rất nhanh.

 

Trong chớp mắt đã biến mất nơi cuối hành lang tối tăm.

 

Cùng lúc đó, mùi hương, hơi ấm mà anh để lại cũng nhanh ch.óng tan biến, giống như tất cả những chuyện vừa xảy ra chỉ là một trận ảo giác.

 

Anh đã hoàn toàn rút khỏi thế giới của tôi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/phan-dien-bien-thai/6.html.]

 

10

 

Tôi thẫn thờ ngồi bên mép giường.

 

Rõ ràng mọi chuyện hiện tại đều đúng như ý tôi muốn ….

 

Tạ Văn Chu đã rời đi , tôi cuối cùng có thể đường đường chính chính đi công lược Lục Văn Chu rồi .

 

Nhưng tôi lại chẳng thể nào vui vẻ nổi.

 

Tôi vậy mà, lại dùng phương thức tàn nhẫn nhất để đuổi người yêu bên nhau bảy năm đi .

 

Dù anh có là tên phản diện điên cuồng, cực đoan trong lời đồn đại đi chăng nữa.

 

Nhưng không thể phủ nhận một điều là, anh vẫn luôn đối xử cực kỳ tốt với tôi .

 

Anh sẽ dùng hũ vàng đầu tiên kiếm được từ việc khởi nghiệp để mua quà cho tôi .

 

Sẽ mỗi ngày chuẩn bị ba bữa cơm theo đúng khẩu vị của tôi .

 

Sẽ vì biết tôi dễ bị mất ngủ, nên đêm nào cũng ôm tôi vào lòng cùng nhau chìm vào giấc ngủ.

 

Vì vậy , bất kể tôi đi làm về muộn thế nào, vừa đẩy cửa ra là đều có thể nhìn thấy nụ cười quen thuộc của anh ấy , rồi được ôm trọn vào một l.ồ.ng n.g.ự.c khiến người ta an lòng.

 

Những chuyện quá khứ từng chút từng chút hiện lên trước mắt.

 

Khiến tôi không nén nổi một chút hoang mang:

 

Tạ Văn Chu dịu dàng của ngày xưa, và Tạ Văn Chu điên cuồng của vừa rồi , rốt cuộc ai mới là thật?

 

Giữa lúc đầu óc đang là một mảnh hỗn độn, hệ thống bỗng nhiên lên tiếng:

 

[Ký chủ, cô đừng ngẩn người ra nữa.]

 

[Trở ngại duy nhất đã biến mất rồi , bây giờ cô có thể buông tay để thực hiện nhiệm vụ công lược được rồi đấy!]

 

Dưới sự thúc giục của nó, tôi chấp nhận số phận mà đứng dậy.

 

Thôi bỏ đi .

 

Không thèm xoắn xuýt nữa.

 

Dù có xoắn xuýt đến thế nào đi chăng nữa, Tạ Văn Chu cũng đã rời đi rồi .

 

Và sau khi mất đi trở ngại duy nhất này , cuộc sống của tôi cũng sẽ quay trở lại quỹ đạo vốn có .

 

Tôi sẽ giống như những gì nhiệm vụ yêu cầu, biến thành nữ chính của một cuốn truyện ngược thân ngược tâm, lao đầu vào để nam chính ngược lên ngược xuống hàng ngàn hàng vạn lần , rồi mang theo m.á.u và nước mắt để đạt được một kết cục HE với hắn ta .

 

……

 

Dưới sự chỉ đường của hệ thống, tôi nhanh ch.óng đi đến trước cửa nhà nam chính Lục Văn Chu.

 

Còn chưa kịp bước lại gần, đã nghe thấy từ bên trong truyền ra tiếng c.h.ử.i bới giận dữ đầy tức tối:

 

"Chẳng qua là chơi đùa vài con đàn bà thôi mà, rốt cuộc tại sao lại làm ầm ĩ lên đến mức này ?"

 

"Chúng nó có thể có vài phần giống Dao Dao, có thể được tao nhìn trúng, đó là vinh hạnh của chúng nó, sao tụi nó dám đi tố cáo tao chứ!"

 

"Còn cả lũ tụi bây nữa, tụi bây cũng toàn một lũ phế vật, ngay cả chuyện tố cáo của vài con đàn bà mà cũng không đè xuống nổi, còn để chúng nó khơi mào một làn sóng dư luận lớn như vậy , làm hại cổ phiếu nhà tao tụt dốc không phanh rồi !"

 

Có người run rẩy cất giọng giải thích:

 

"Lục thiếu gia, chúng tôi thực sự đã cố hết sức rồi ."

 

" Nhưng đằng sau chuyện này có một thế lực ẩn danh đang đổ thêm dầu vào lửa, chúng tôi thực sự không đè xuống nổi ạ……"

 

Ngay sau đó lại là một tràng tiếng loảng xoảng, chát chúa, chắc là Lục Văn Chu đang nổi trận lôi đình mà đập phá đồ đạc.

 

"Điều tra cho tao! Tra xem kẻ nào đang nhắm vào tao, Lục thị tuyệt đối sẽ cho nó biết tay!"

 

Tôi đứng ngoài cửa nghe mà ngơ ngác cả người .

 

Mất một lúc lâu mới hiểu ra đã xảy ra chuyện gì.

 

Trong tiểu thuyết, Lục Văn Chu vì để vơi đi nỗi đau tương tư bạch nguyệt quang Dao Dao, thường xuyên đi khắp nơi tìm kiếm những cô gái có diện mạo giống Dao Dao, cưỡng ép bắt họ về làm kẻ thế thân .

 

Nhưng hiện tại, hắn đã bị chính những tội ác mình gây ra phản phệ.

 

Những cô gái đó, vậy mà lại dưới sự hỗ trợ của một thế lực ẩn danh, đã phát động một cuộc phản công mãnh liệt nhắm vào Lục Văn Chu.

 

Tôi không khỏi cảm thấy vô cùng kinh ngạc.

 

Bởi vì trong những cuốn tiểu thuyết ngược luyến, nam chính dường như lúc nào cũng là những kẻ ngoài vòng pháp luật, một tay che bầu trời, cho dù có tổn hại phụ nữ thế nào cũng không bao giờ gặp báo ứng.

 

Nhưng bây giờ, nam chính lại đang bị người ta trừng trị?

 

Lần đầu tiên trong lòng tôi dâng lên một sự tò mò mãnh liệt….

 

Thế lực ẩn danh này rốt cuộc là nhân vật thần thánh phương nào, lại có thể ép nam chính đến mức chật vật, t.h.ả.m hại như thế này ?

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...