Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ba,
Tháng ba năm thứ mười sáu niên hiệu Nguyên Gia.
Thái t.ử trúng độc không cứu được , băng hà.
Hoàng hậu cùng Thái t.ử phi đau buồn quá độ, đồng thời ngã bệnh.
Kim thượng nổi giận, hạ lệnh điều tra toàn bộ kinh thành.
Nhất thời lòng người hoang mang.
Hoàng tộc và thế gia đều ngoan ngoãn cụp đuôi làm người .
Sợ chỉ cần sơ suất một chút khiến bề trên không vui, liền bị kéo đi tuẫn táng cùng Thái t.ử.
Hoàng hậu nhân từ.
Sau khi tang kỳ của Thái t.ử kết thúc, người liền xin cáo mệnh cho Thái t.ử phi.
Đồng thời cho phép nàng được tái giá.
Trong tiệc Thuần Hoa.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Trước mặt các vị phu nhân quyền quý trong kinh thành.
Hoàng hậu nắm tay vị tiền Thái t.ử phi, nay là Thanh Bình Quận phu nhân được phong cáo mệnh nhị phẩm, nghẹn ngào nói :
"Con lớn lên dưới gối bổn cung. Trong mắt bổn cung, con và Tắc Nhi chẳng có gì khác biệt."
"Tắc Nhi đã đi rồi , mà con vẫn còn tuổi xuân tươi đẹp ."
"Bổn cung sao nỡ để con vì nó mà thủ tiết, cô độc cả đời."
"Nếu có người trong lòng, con không cần bận tâm điều gì."
Mẹ chồng nàng dâu ôm nhau khóc lớn.
Bốn,
Khắp thành treo đầy lụa trắng.
Đế hậu đích thân dẫn theo Thái t.ử còn nhỏ tuổi ra khỏi thành nghênh đón.
Hoàng hậu nương nương khóc đến ngất lịm trước linh cữu của mẫu thân Diệp Tự Thu.
Mà Diệp Tự Thu chỉ lặng lẽ quỳ xuống, dập đầu tạ ơn đế hậu ân trọng.
Nàng không khóc .
Nước mắt của nàng đã sớm cạn khô rồi .
Lúc này , nàng chỉ muốn đưa phụ thân , mẫu thân và ca ca trở về quê nhà an táng.
Còn về sau thế nào, nàng chưa từng nghĩ tới.
Sau khi tỉnh lại , đôi mắt Hoàng hậu nương nương đỏ hoe.
Bà đứng trước linh vị Diệp phu nhân mà thề.
Cả đời này , bất kể thế nào, bà cũng sẽ chăm sóc tốt cho Tự Thu.
Bà đẩy Tiểu Thái t.ử về phía trước .
"Tắc Nhi, đây là Thu Thu tỷ tỷ. Sau này phải sống hòa thuận với tỷ tỷ, biết chưa ?"
Tiểu Thái t.ử năm ấy mới ba tuổi, còn chẳng hiểu chuyện gì.
Có lẽ mấy ngày nay nhìn thấy mẫu hậu đau buồn quá mức nên hắn cũng sợ hãi.
Hắn nép sau lưng mẫu thân , chỉ ló ra một cái đầu nhỏ, cố sức phát âm:
"Pi pi, Thu tỷ tỷ mạnh khỏe."
Diệp Tự Thu đáp lễ.
"Điện hạ mạnh khỏe."
Máu của người thân đã khiến nàng trưởng thành chỉ sau một đêm.
Nàng cất đi sự ngây thơ và kiêu ngạo của mình , trở nên trầm mặc, yên tĩnh.
Hoàng hậu nương nương là một người cực kỳ tốt .
Khi Diệp phu nhân còn sống, Diệp Tự Thu từng theo mẫu thân gặp bà vài lần .
Không nghi ngờ gì nữa, bà chính là đối tượng khiến các quý phụ nhân trong kinh thành ngưỡng mộ nhất.
Nhiều năm không con, Hoàng đế vẫn một lòng một dạ với bà, chưa từng nhìn người khác thêm một cái.
Về sau có Thái t.ử, lại càng được sủng ái đến tận trời.
Điều đáng quý hơn là, bản thân sống rất hạnh phúc, nhưng Hoàng hậu cũng không tiếc đối tốt với người khác.
Bà nổi tiếng là người lương thiện và khoan dung.
Hoàng hậu và Diệp phu nhân là bạn thân .
Nay đối với cô nhi nữ của cố nhân lại càng thêm thương tiếc.
Diệp Tự Thu không thể không thừa nhận.
Hoàng hậu đối xử với nàng tốt đến mức ngay cả thân sinh nhi t.ử cũng phải lui về phía sau .
Hoàng hậu nương nương luôn có kể không hết những câu chuyện trước giờ đi ngủ.
Bà gọi đó là đồng thoại.
Bà ôm nàng
vào
lòng, kể cho nàng
nghe
chuyện các công chúa ở dị quốc.
Nữ chính trong câu chuyện trải qua muôn vàn gian khổ, cuối cùng đều hạnh phúc sống bên cạnh vương t.ử.
Nương nương nói :
"Thu Thu chính là tiểu công chúa của ta ."
Bà thương yêu vuốt nhẹ mái tóc trước trán nàng.
Diệp Tự Thu từng âm thầm lo lắng Tiểu Thái t.ử sẽ không vui.
Nhưng Tiểu Thái t.ử chỉ ngoan ngoãn cuộn mình ở một bên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/dong-cung-co-vi-thai-tu-phi-muu-luoc/chuong-2.html.]
Hắn chẳng hề oán trách việc nàng chiếm mất vòng tay của mẫu hậu.
Hắn mở to đôi mắt tròn như quả nho, yên lặng nghe kể chuyện.
Mãi đến khi nghe đến kết cục, hắn mới kiêu ngạo giơ cánh tay ngắn ngủn lên.
"Oa! Ta là vương t.ử đó!"
"Lý Tắc, sao con còn chưa ngủ?"
Hoàng hậu nương nương mắng hắn .
Nhưng vừa nhìn đứa trong lòng mình .
Được rồi .
Đứa này cũng còn đang mở mắt thao láo.
Bà chỉ đành bất đắc dĩ bắt đầu một câu chuyện mới.
"Ngày xửa ngày xưa, ở phía bên kia núi, phía bên kia biển, có một đám Lam Tinh Linh hoạt bát đáng yêu..."
Tiểu Thái t.ử chọc chọc Diệp Tự Thu.
Thân thể mũm mĩm nhích lại gần nàng, nhỏ giọng hỏi:
"Tỷ tỷ, tinh linh là gì vậy ?"
Diệp Tự Thu cũng không biết .
Nhưng nàng dù sao cũng lớn hơn hắn vài tuổi.
Nàng nhớ lại những người lùn trong các câu chuyện trước đó, chần chừ đáp:
"Chắc là cũng giống con người , chỉ thấp bé hơn một chút?"
Nàng thật sự không nên để ý đến Tiểu Thái t.ử.
Hắn chính là một vạn câu hỏi vì sao .
Hoàng hậu nương nương kể chuyện.
Hắn lại tự cho là rất nhỏ tiếng mà hỏi Diệp Tự Thu.
Xem ra trước nay chưa từng có ai vừa nghe chuyện vừa cùng hắn thảo luận.
Thế nên hắn hứng thú vô cùng.
Hưng phấn đến mức Hoàng hậu nương nương đã dừng kể từ lâu.
Hắn vẫn còn hết kinh ngạc lại thán phục, liên tục kêu to gọi nhỏ.
Miệng không ngừng gọi "Pi pi tỷ tỷ".
"Lý Tắc, con có còn muốn nghe nữa không ?"
Hoàng hậu nương nương mặt không cảm xúc hỏi.
Tiểu Thái t.ử giật nảy mình .
Hắn che m.ô.n.g, giống như một chú chim cút nhỏ chui tọt vào lòng Diệp Tự Thu.
Bàn tay bé xíu túm lấy vạt áo nàng, lớn tiếng hô:
"Tắc Nhi ngủ rồi !"
Hoàng hậu nương nương bật cười .
"Tiểu t.ử thúi, mau ra đây."
Diệp Tự Thu bị ôm lấy, cả người cứng đờ.
Nàng chần chừ một lát rồi mới nhẹ giọng nói với Hoàng hậu:
"Nương nương, không sao đâu . Để thần nữ chăm sóc điện hạ."
Nàng ôm tiểu oa oa mập mạp trong lòng.
Học theo cách mẫu thân từng đối xử với mình .
Nhẹ nhàng vỗ lên lưng hắn .
Trong lòng nàng đại khái là một chú heo con.
Nàng còn chưa vỗ được hai cái.
Tiếng hít thở của hắn đã trở nên đều đặn.
Hắn ngủ rồi .
Trong tay vẫn nắm c.h.ặ.t mái tóc của nàng.
Diệp Tự Thu có chút xấu hổ.
Nàng vốn chỉ muốn biểu hiện mình hiểu chuyện và thân thiện hơn trước mặt Hoàng hậu.
Ai ngờ vừa nhận lấy đã không thể buông ra được .
Ngẩng đầu nhìn lên.
Hoàng hậu nương nương còn xấu hổ hơn nàng.
Hai người nhìn nhau , không nói nên lời.
"Thu Thu cũng ngủ đi ."
Hoàng hậu nghĩ đến tuổi tác của hai đứa, cảm thấy chẳng có gì không ổn .
Bà nhẹ giọng dỗ dành nàng.
"Cứ xem nơi này là nhà của mình ."
"Chỉ cần bổn cung còn ở đây một ngày, sẽ không để con chịu bất kỳ tủi thân nào."
Trong ánh mắt dịu dàng ấy .
Diệp Tự Thu nhìn thấy hình bóng mẫu thân mình .
Hốc mắt nàng đỏ lên.
Một lúc lâu sau mới khẽ đáp:
"Vâng."
Chaporia
Bình Luận (0)