Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Mười một.
Báo thù là sự cứu rỗi dành cho người còn sống.
Đại thù đã báo.
Ngoài cảm giác nhẹ nhõm.
Diệp Tự Thu bắt đầu chuẩn bị cho tương lai của mình .
Hoàng hậu nương nương nói không vội.
Dù thế nào cũng phải giữ nàng lại đến khi tròn hai mươi tuổi.
Kể từ đó, Diệp Tự Thu không còn cùng Lý Tắc và những người khác học chung nữa.
Thuần Vu tiên sinh nhìn nàng, khẽ thở dài, tiếc rằng nàng lại mang thân nữ nhi.
Diệp Tự Thu cười nói :
"Nữ nhi gia cũng đâu có gì không tốt ."
Sau khi nàng rời đi , rất lâu sau Lý Tắc vẫn không quen việc bên cạnh thiếu mất một người .
Hắn càng chăm chỉ chạy đến Khôn Ninh Cung.
Chỉ cần có thời gian rảnh là lại quấn quýt bên cạnh Diệp Tự Thu.
Hoàng đế giao cho hắn một ít tấu chương, hắn cũng ôm sang đây.
Chỗ nào không hiểu liền hỏi Diệp Tự Thu.
Những chuyện lông gà vỏ tỏi cũng xem như chuyện vui mà kể cho nàng nghe .
Sau khi biết được , Hoàng đế đã nhiều lần quở trách hắn .
Nhưng hắn vẫn chứng nào tật nấy, không hề thay đổi.
Hoàng đế không tiện vượt qua Hoàng hậu để trách cứ Diệp Tự Thu, chỉ có thể trông mong đứa con trai ngốc của mình sớm tỉnh ngộ.
"Tự Thu quanh năm ở trong hậu cung, con kể với con bé những chuyện đó thì có ích gì?"
Lý Tắc vô cùng kiêu ngạo.
"Thu Thu rất thông minh! Rất nhiều chuyện đều là nàng dạy nhi thần."
Hoàng đế lạnh mặt nghĩ thầm.
Chính là vì biết nên trẫm mới sốt ruột như vậy .
Cùng là lớn lên dưới gối trẫm và Vãn Vãn.
Đứa con ngốc này được dạy dỗ nhiều hơn, tiếp xúc cũng nhiều hơn.
Vậy mà tâm tính lại khác nhau một trời một vực.
Đứa con ngốc vẫn cứng cổ cãi lại :
"Phụ hoàng chẳng phải chuyện gì cũng kể với mẫu hậu sao ?"
Chuyện đó có thể giống nhau được sao ?
Hoàng đế xắn tay áo lên hai lần .
Lúc này mới phát hiện con trai đã bất tri bất giác cao bằng mình .
Mà trên tay ông đã đầy những nếp nhăn.
Hoàng đế buông tay áo xuống.
Chộp lấy phất trần trong tay Tào công công rồi đ.á.n.h tới.
Đáng tiếc không đ.á.n.h trúng.
Tên nhóc kia chạy nhanh như bay.
Vừa chạy còn vừa quay đầu lại cười với ông.
"Đồ hỗn trướng."
Hoàng đế vừa mắng vừa bật cười .
Năm Diệp Tự Thu hai mươi tuổi.
Hoàng hậu nương nương biết không thể giữ nàng thêm nữa.
Nếu tiếp tục giữ lại chỉ làm lỡ dở nhân duyên của nàng.
Vì thế bắt đầu chuẩn bị của hồi môn cho nàng.
Lý Tắc hoàn toàn không hay biết .
Mỗi ngày vẫn ngốc nghếch chạy tới tìm Diệp Tự Thu.
Diệp Tự Thu nghĩ đủ cách để đuổi hắn đi .
Nhưng người này bám riết không tha.
Các cung nhân lại không dám thực sự ngăn cản Thái t.ử gia.
Lâu dần, bộ dáng thân thiết của hai người vẫn giống hệt thuở nhỏ.
Về chuyện hôn sự.
Đế hậu từng gọi riêng Diệp Tự Thu tới nói chuyện.
Hoàng đế nói :
"Tự Thu, ngoại trừ con cháu tông thất, khắp thiên hạ anh tài tuấn kiệt, con muốn chiêu tế cũng được , muốn xuất giá cũng được , cứ việc nói với trẫm."
Nghe âm biết ý.
Diệp Tự Thu không nói thêm điều gì.
Chỉ quỳ xuống tạ ân.
"Tự Thu xin nghe theo ý chỉ của bệ hạ và nương nương."
Sau khi nàng lui xuống.
Hoàng hậu mới thu lại ý cười , tức giận nói :
"Lúc trước người còn muốn để Thu Thu làm Thái t.ử phi của Tắc Nhi. Sao bây giờ lại thay đổi thái độ, nói chuyện với đứa trẻ như vậy ?"
Hoàng đế cười lấy lòng với thê t.ử.
"Tự Thu nhìn thì lạnh nhạt, nhưng tính tình lại rất cứng cỏi, tâm tư cũng sâu. Tắc Nhi không áp chế được nó."
"Tắc Nhi từng nộp lên vài thiên sách luận. Trẫm vừa nhìn đã biết trong đó có b.út tích của Tự Thu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/dong-cung-co-vi-thai-tu-phi-muu-luoc/chuong-6.html.]
Ông nắm lấy tay thê t.ử.
"Trẫm già rồi . Phải sắp xếp cho Tắc Nhi một con đường ổn thỏa."
"An bài hôn sự cho Tự Thu ổn thỏa xong, liền xem thử các tiểu thư thế gia."
"Không cần yêu cầu gì nhiều. Chỉ cần bản tính an phận, thuần lương là được ."
Hoàng hậu nghĩ tới đức hạnh của con trai mình .
Cảm thấy Hoàng đế đúng là lo nghĩ quá nhiều.
"Dù sao cũng phải xem ý của bọn trẻ."
Nàng nói .
...
Lý Tắc nghẹn ngào nói :
"Đằng nào rồi cũng phải gả cho người khác."
"Vậy... vậy ta thì sao ?"
Diệp Tự Thu ngước mắt nhìn hắn .
Thiếu niên vai rộng lưng thẳng.
Ngũ quan tuấn tú cùng những đường nét sắc sảo trên khuôn mặt đều cho thấy hắn đang dần trưởng thành thành một nam nhân thực thụ.
"Ta không được sao ?"
Hắn cố chấp hỏi lại .
"Không được ."
Diệp Tự Thu xoay người .
Giống hệt năm đó, khi hắn lần đầu tiên tặng nàng cây trâm, nàng cũng đã trả lời như thế.
Nàng nghe thấy tiếng thiếu niên phía sau lao thẳng vào Ngự Thư Phòng.
Hắn là đứa trẻ được nuông chiều mà lớn lên.
Muốn gì cũng đều có thể đạt được .
Nhưng con người không phải lúc nào cũng được như ý nguyện.
Vương tôn hoàng t.ử cũng vậy .
...
Lý Tắc nhìn nàng.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Ánh mắt dần ảm đạm.
Hắn cố gắng lấy lại tinh thần.
"Nàng không tới thăm ta , chẳng lẽ còn không cho ta tới tìm nàng sao ?"
"Đương nhiên không phải ."
Diệp Tự Thu đứng dậy, tự tay rót trà cho hắn .
Lý Tắc thầm nghĩ.
Ít nhất nàng không định từ nay về sau sẽ không để ý tới hắn nữa.
Vậy là tốt rồi .
...
Hắn đỏ mặt.
Nở một nụ cười lấy lòng.
"Ta muốn mời nàng đi cùng ta ."
"Ta đã nghĩ kỹ rồi ."
"Có lẽ nàng vẫn luôn xem ta như đệ đệ ."
" Nhưng ta thật sự rất tốt ."
"Nàng đừng vội đưa ra quyết định như vậy được không ?"
...
"Tại sao nàng lại nghĩ như vậy ?"
"Ta phải vất vả lắm mới nhận được sự đồng ý của phụ hoàng."
...
Lý Tắc tức giận nói :
"Nếu nàng đối với ta vô tình, vậy chi bằng từ nay đừng gặp ta nữa."
"Đỡ cho ta còn giữ lại chút hy vọng."
Hắn liếc nhìn thần sắc của nàng.
Thoáng thấy một tia mất mát.
Nhưng rất nhanh đã trở lại bình tĩnh.
Diệp Tự Thu hỏi:
"Nếu chúng ta không thể làm phu thê."
"Không thể làm tỷ đệ ."
"Cũng không thể làm bằng hữu."
"Vậy phải không ?"
Lý Tắc lập tức hoảng hốt.
Hắn quá hiểu nàng.
Nàng vậy mà thật sự đang suy nghĩ chuyện đó.
Không kịp đau lòng hay tức giận.
Trực giác mách bảo hắn phải nhận thua trước đã .
"Dĩ nhiên không phải ."
"Nếu không làm được phu thê, vậy làm gì cũng được ."
Hắn ủ rũ cúi đầu.
Chaporia
Bình Luận (0)