Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Mười sáu,
Lý Tắc trở về Đông Cung.
Bắt đầu nằm như x.á.c c.h.ế.t.
Người này đôi lúc rất cố chấp.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Theo cách nói của mẫu hậu hắn , đó là:
"Tính cách không thích hợp với cung đình, lại thêm sự cảm tính bốc đồng của thiếu niên, trộn lẫn thành một loại cố chấp đơn thuần."
Hắn cảm thấy tình yêu là chuyện đơn giản biết bao.
Hắn thích nàng.
Vậy thì đem trái tim chân thành sạch sẽ của mình cho nàng xem.
Thuần khiết như băng.
Nồng nhiệt như lửa.
Không bận tâm chuyện thế tục.
Mà nàng.
Chỉ cần thích hắn là được rồi .
Là như vậy sao ?
Lý Tắc không thể không thừa nhận.
Diệp Tự Thu là người hoàn toàn khác hắn .
Mỗi lần dạy hắn đưa ra quyết định.
Nàng luôn ưu tiên cân nhắc lợi hại được mất.
Sau đó mới tới tình cảm.
Dường như chỉ ở trước mặt hắn và Hoàng hậu, nàng mới để lộ chút hờn dỗi của nữ nhi gia.
Ở bên ngoài.
Nàng mãi mãi là Diệp tiểu thư dịu dàng cẩn thận, không để lộ sơ hở.
Phụ hoàng từng vỗ tay khen ngợi nàng.
"Nữ t.ử này rất giống trẫm."
Lý Tắc suy nghĩ suốt nửa đêm.
Có chút hiểu.
Lại dường như vẫn chưa hiểu hẳn.
Hắn trốn buổi lâm triều.
Cầm lệnh bài liền lên ngựa xuất cung, thẳng hướng Diệp phủ.
Triều đình hiện nay lâm triều không quá sớm.
Ít nhất các đại thần không cần nửa đêm thức dậy chuẩn bị .
Nhưng lúc này cũng chỉ vừa mới hửng sáng.
Diệp Tự Thu vốn luôn dậy sớm.
Nghe tin hắn tới, lập tức ra ngoài nghênh đón.
Thế nhưng thiếu niên chân dài bước nhanh.
Trực tiếp chặn nàng trên hành lang cách khuê phòng không xa.
"Sao ngươi lại tới sớm như vậy ?"
Diệp Tự Thu hoàn toàn có thể tưởng tượng được sau khi tan triều, các đại thần sẽ bàn tán chuyện này thế nào.
Các công t.ử tài tuấn trong kinh thành.
E rằng đều bị loại hết rồi .
Nàng thầm thở dài.
Lý Tắc thấy vẻ mặt nàng nhàn nhạt.
Liền biết nàng không hề vui vẻ.
Phụ hoàng nói đúng.
Hắn trách bản thân quá xúc động.
Nhưng đã tới rồi .
Dù sao cũng phải nói cho rõ.
Hắn lắp bắp một hồi.
Không biết phải mở lời thế nào mới không quá ngượng ngùng.
Diệp phủ treo những chiếc đèn tròn như trăng.
Hắn quyết định bắt đầu từ chuyện đèn l.ồ.ng.
"Thu Thu còn nhớ không ?"
"Mấy năm trước chúng ta cùng xuất cung xem hội đèn Nguyên Tiêu."
"Nàng sợ ta lạc đường, cứ luôn nắm cổ tay ta ."
"Đó là lần đầu tiên ta cải trang ra dân gian."
"Vui đến không chịu nổi."
Dưới ánh đèn.
Thiếu nữ quay đầu cười với hắn .
Tay còn lại xách một chiếc đèn mẫu đơn tinh xảo.
Nàng thật thông minh.
Câu đố đèn l.ồ.ng chỉ cần nhìn một cái là có thể đoán ra đáp án.
Bên cạnh đều là những công t.ử trẻ tuổi muốn giành phần thưởng tặng người trong lòng.
Chỉ có Lý Tắc ngoan ngoãn đứng nhìn .
Có người cười nhạo hắn trốn sau lưng nữ t.ử.
Hắn chẳng hề để tâm.
Ngược lại còn đắc ý lắc lắc chiếc đèn hoa mà Diệp Tự Thu thắng cho mình trước mặt người ta .
Hắn nói với nàng:
"Bọn họ đang ghen tị với ta đấy!"
Bọn họ nắm tay nhau đi "bách bệnh".
Theo phong tục kinh thành.
"Hễ nơi nào có cầu, đều phải cùng nhau đi qua."
Như vậy mới tránh được tai họa, xua được vận xui.
Bọn họ nắm tay đi qua từng cây cầu.
Hai bên là đèn màu xếp thành núi.
Hoa đăng rực rỡ.
Ánh sáng vàng ngọc đan xen.
Không ít ca nữ ngồi trên xe hoa, cười nói duyên dáng gọi mời.
Cổ tay trắng như tuyết đeo vòng vàng khẽ lay động.
Muốn làm rung động trái tim những thiếu niên lang quân.
Thế nhưng trong mắt Lý Tắc.
Chỉ có một mình Diệp Tự Thu.
Nhìn trâm hoa bên tóc nàng.
Nhìn hoa tai bên tai nàng.
Hoa là do hắn chọn từ sáng sớm.
Trang sức là do hắn tự tay làm .
Có đôi tình nhân táo bạo đứng xem tạp kỹ.
Giả vờ vô tình dùng môi lướt qua gò má người trong lòng.
Đi qua cầu.
Mười ngón tay đan c.h.ặ.t lấy nhau .
Có lẽ chính từ khi đó.
Lý Tắc ngây ngô mơ hồ đã hiểu ra .
Hắn cũng muốn chạm vào gương mặt nàng như vậy .
Muốn nắm tay nàng như vậy .
Giống những đôi tình nhân trên phố ngọt ngào bên nhau .
Giống phụ hoàng và mẫu hậu cùng nhau đi hết quãng đời còn lại .
Hoàng đế vừa tròn sáu mươi tuổi.
Trong ngày đại thọ, có nội thị từ Đông Cung lục soát được một bộ long bào.
Không rõ là nhận chỉ thị của ai, lại trực tiếp dâng đến trước mặt Hoàng đế.
Quần thần cùng cung nhân sợ đến mức quỳ kín cả điện.
Ngay cả Lý Tắc cũng có chút căng thẳng, theo bản năng đưa tay chắn trước người Diệp Tự Thu.
Diệp Tự Thu đẩy tay hắn ra .
"Đừng hoảng."
Lý Tắc nhìn phụ hoàng mình .
Hoàng đế không hề nổi giận.
Ngài chỉ tiếc nuối nhìn hắn .
"Nếu ngươi thật sự có dã tâm ấy , vậy đây đúng là món quà mừng thọ tốt nhất mà trẫm nhận được hôm nay."
Buổi tối, người một nhà dùng bữa riêng.
Hoàng đế càng nghĩ càng tức.
Ngài đá Lý Tắc một cái.
"Nhìn Tự Thu mà học."
"Đồ không có tiền đồ."
Lý Tắc không phục.
"Nào có Hoàng đế nào như người ?"
"Từ xưa đến nay, tranh đoạt ngôi vị có ai không đấu đến ngươi c.h.ế.t ta sống?"
Hoàng đế đáp:
" Đúng vậy ."
"Cha ngươi năm đó cũng là tranh giành mà bước lên."
"Bao phen suýt mất mạng."
"Nào giống tiểu t.ử ngươi số tốt như vậy ?"
"Ngươi chỉ cần vượt qua được trẫm, ngôi vị này sẽ là của ngươi."
"Vậy mà chẳng biết tiến thủ."
Hoàng hậu nghe vậy cười không ngừng.
Diệp Tự Thu nghĩ.
Có lẽ đây là đôi phụ t.ử hoàng gia ấm áp nhất thiên hạ.
Cũng chỉ có bầu không khí như vậy mới dưỡng thành một Lý Tắc quý giá đến thế.
Sau đại thọ.
Lý Tắc liên tiếp gặp phải nhiều lần ám sát.
Lần nghiêm trọng nhất thậm chí suýt thương tới chỗ hiểm.
Nhìn Lý Tắc nằm trên giường dưỡng thương.
Diệp Tự Thu nổi trận lôi đình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/dong-cung-co-vi-thai-tu-phi-muu-luoc/chuong-8.html.]
Ngày hôm đó, toàn bộ cung nhân đi theo hầu hạ hắn đều bị nghiêm trị.
"Nếu còn có lần sau ."
"Các ngươi cũng không cần sống nữa."
Nét mặt nàng âm trầm lạnh lẽo.
Ngay cả Lý Tắc cũng bị dọa.
Nửa ngày không dám lên tiếng.
Một bệnh nhân đang trọng thương run run dỗ dành nàng:
"Phu nhân..."
"Nàng... nàng đừng tức giận."
Diệp Tự Thu rất khó diễn tả chính xác cảm giác của mình khi nghe tin Lý Tắc trọng thương.
Nàng nhìn miệng vết thương trên người hắn rồi thầm nghĩ.
Không được .
Ta phải g.i.ế.c sạch đám khốn đó.
Ta đã mất đi quá nhiều thứ.
Những gì còn lại .
Không ai được phép cướp đi .
Diệp Tự Thu cùng Hoàng đế bàn bạc rất lâu.
Cuối cùng quyết định trước tiên phải đưa Lý Tắc xuống chỗ bí mật.
Đừng để chưa bắt được chuột đã làm vỡ bình ngọc.
Khi Hoàng đế thông báo với Lý Tắc về kế hoạch giả c.h.ế.t.
Diệp Tự Thu đang ngồi sau tấm bình phong.
Nàng biết bệ hạ cố ý để nàng nghe thấy.
Nghe hắn lo lắng cho nàng.
Nghe từng lời đều là chân tâm.
Bệ hạ nói :
"Tự Thu."
"Con đừng phụ lòng nó."
Đó vừa là lời cảnh cáo của hoàng quyền.
Cũng là lời thỉnh cầu của một người cha.
Ngài đã già rồi .
Trước thời gian.
Ngay cả Hoàng đế cũng không thể không cúi đầu.
Ngài không yên lòng về đứa con của mình .
Kế hoạch quyết liệt lần này chính là để diệt trừ toàn bộ tai họa ngầm.
Bất kỳ ai có dị tâm.
Thà g.i.ế.c nhầm.
Cũng tuyệt không bỏ sót.
Làm cha mẹ .
Ai cũng muốn trải sẵn cho con mình một con đường bằng phẳng.
Cho dù Lý Tắc không được như ý ngài.
Cho dù hắn chưa từng đạt tới yêu cầu của phụ thân .
Với tư chất ấy lại được nuông chiều từ nhỏ.
Lý Tắc rất có thể cả đời cũng không đạt tới độ cao của phụ hoàng.
Nhiều nhất chỉ trở thành một vị quân vương giữ vững cơ nghiệp.
Nhưng đó là đứa con duy nhất của ngài và người mình yêu.
Là bảo vật nơi đầu tim.
Là nghịch lân ai chạm vào đều phải c.h.ế.t.
Ngài đã che chở hắn từ lúc bập bẹ tập nói cho đến khi trưởng thành.
Hiện giờ.
Ngài không còn cách nào tiếp tục che chở hắn đến cuối đời nữa.
Nếu dã tâm của cô nương này thật sự lớn đến mức muốn trở thành Võ hậu thứ hai.
Hoàng đế cũng hy vọng nàng có thể thay con trai mình bảo vệ hắn .
Diệp Tự Thu không phải lựa chọn thích hợp nhất cho vị trí Thái t.ử phi.
Nàng nguy hiểm hơn rất nhiều nữ t.ử bình thường.
Nhưng nhi t.ử thích nàng.
Hoàng đế không thắng nổi đứa con ấy .
Cho nên ngài chỉ có thể cầu xin Diệp Tự Thu.
Nó yêu con đến như vậy .
Xin con hãy trân trọng nó.
Mười chín,
Nói thật.
Cô có chút ngơ ngẩn.
Hôm qua.
Cô còn ngồi trong mật thất tối tăm mà tuyệt vọng suy nghĩ.
Rốt cuộc có bao nhiêu tên khốn đang nhòm ngó phu nhân của cô.
Lúc chỉ có một mình .
Cô có thể thừa nhận.
Phu nhân không yêu cô nhiều như cô yêu nàng.
Ít nhất không yêu nhiều bằng cô.
Thế nhưng hôm nay.
Phu nhân tự mình bước vào .
Đưa cô ra ngoài.
Nàng vẫn đẹp như vậy .
Nắm lấy tay cô.
Khiến cô từ người c.h.ế.t sống lại .
Rất nhanh.
Cô phát hiện mình là giả c.h.ế.t.
Nhưng có rất nhiều người là c.h.ế.t thật.
Trong đó không ít kẻ từng được gọi là người theo đuổi của phu nhân.
Phụ hoàng cùng phu nhân dự một bữa tiệc khánh công.
Hai người bọn họ làm kẻ đố chữ.
Cô cùng mẫu hậu chỉ âm thầm ăn cơm.
Vẫn là phu nhân tốt bụng.
Nàng nói cho cô biết .
Ít nhất trong mười năm tới.
Cô không cần lo lắng có người dám hạ t.ử thủ với mình nữa.
Phụ hoàng cười lớn vô cùng sảng khoái.
Phu nhân cũng cười .
Hai người họ thật sự rất giống phản diện trong truyện.
Ban đêm trở về.
Đương nhiên cô phải giải nỗi tương tư.
Hiếm khi phu nhân cũng chủ động.
Nàng hỏi cô:
"Điện hạ có cảm thấy ta rất đáng sợ không ?"
Nàng đang nói gì vậy ?
Cô đúng là không thông minh bằng bọn họ.
Nhưng đâu phải không biết tốt xấu .
Cô c.ắ.n lên cổ nàng một cái.
Lại c.ắ.n lên xương quai xanh nàng.
Cô muốn để lại dấu vết.
Kẻo lũ đạo chích kia lại dòm ngó.
"Cô thích chính là dáng vẻ như thế này của nàng."
Trước khi cầu hôn phu nhân.
Phụ hoàng từng hỏi cô:
"Con có từng nghĩ tới không ?"
"Có lẽ nàng cố ý nuôi dưỡng con thành bộ dạng không thể rời xa nàng."
Nhưng cô vốn dĩ đã là như vậy rồi .
Hơn nữa cô biết .
Không có nàng.
Cô chỉ càng tệ hơn.
Phu nhân và cô không giống nhau .
Cô luôn cảm thấy.
Cho dù năm đó mẫu hậu không nhận nuôi Tự Thu.
Nàng vẫn có thể sống rất tốt .
Diệp Tự Thu như bầu trời đầy sao không người có thể thay thế.
Không có Lý Tắc.
Diệp Tự Thu vẫn là Diệp Tự Thu.
Nhưng Lý Tắc sẽ không thể trở thành Lý Tắc của hôm nay.
Nàng chưa từng chê cô ngu ngốc.
Vậy sao cô có thể kiêng kỵ nàng nhiều tâm kế.
"Nàng không được nghi ngờ tâm ý của cô."
Cô dính người hôn dần xuống dưới .
Nàng thật ngoan.
Vậy mà cứ mặc cô muốn làm gì thì làm .
Phu nhân bỗng nhiên nói :
"Lý Tắc."
"Hình như ta chưa từng nói cho chàng biết ."
"Ta thích chàng ."
"Gả cho chàng là lựa chọn đúng đắn và cam tâm tình nguyện nhất mà ta từng đưa ra ."
Đáng ghét.
Đừng nói những lời mê hoặc lòng người như vậy trên giường chứ.
Ai mà chịu nổi đây.
Chaporia
Bình Luận (0)