1
Những người bạn xung quanh đều sững người , sau đó liên tục lên tiếng khuyên nhủ:
“Ấu Âm, sao cậu lại nói không quen A Dục chứ? Là bọn tớ giấu cậu , không liên quan gì đến A Dục cả.”
“ Đúng đó Ấu Âm, bọn tớ cũng vì muốn tốt cho cậu thôi, sợ cậu cứ mãi thấp thỏm lo âu. Giờ A Dục khó khăn lắm mới tỉnh lại , cậu đừng giận dỗi anh ấy nữa.”
Trong phòng bao tràn ngập những lời trách móc.
Chưa đợi tôi lên tiếng, một tiếng cười khẩy đã vang lên trước .
Thẩm Dục đứng dậy khỏi sofa, đầu ngón tay kẹp điếu t.h.u.ố.c, lười biếng mà tự đắc nói :
“Nếu không quen thì thôi vậy , đỡ phải để tôi bận tâm chịu trách nhiệm.”
Cô gái nhỏ bên cạnh thuận thế ôm lấy cánh tay Thẩm Dục, ngượng ngùng mà căng thẳng ngẩng khuôn mặt nhỏ lên:
“A Dục ca ca… em quen anh mà, chị ấy không biết điều thôi, em… em gả cho anh được không ?”
Thẩm Dục không đáp, chỉ nhàn nhạt liếc tôi một cái, sau đó ôm lấy eo cô gái kia , cúi đầu hôn xuống.
Bạn bè xung quanh thấy cảnh đó liền đồng loạt chắn tầm nhìn của tôi lại .
Họ an ủi tôi :
“Ấu Âm, A Dục mất trí nhớ rồi , cậu biết mà, trước đây anh ấy yêu cậu nhất.”
“ Đúng đó Âm Âm, cậu phải quan tâm A Dục nhiều hơn mới đúng, để anh ấy sớm nhớ lại cậu đi , đừng giận dỗi nữa.”
Tôi hé môi, vừa định nói gì đó với đám bạn của Thẩm Dục trước mặt thì bụng đột nhiên quặn lên đau đớn.
Sắc mặt tôi theo bản năng tái đi , không ở lại thêm nữa mà xoay người rời khỏi phòng bao.
Tôi đi rất nhanh, nhanh đến mức người trong phòng còn chưa kịp phản ứng.
Đợi đến khi bóng dáng tôi hoàn toàn biến mất, họ mới thở dài nói với Thẩm Dục:
“A Dục, lần này cậu chơi hơi quá rồi đấy. Ấu Âm thật sự ghen rồi , mặt còn trắng bệch cả lên, nhỡ cô ấy thật sự không cần cậu nữa thì sao ?”
Khóe môi Thẩm Dục mang theo ý cười , ngồi trở lại sofa.
“Ấu Âm dễ dỗ lắm. Hai năm không gặp, tôi không tin cô ấy không nhớ tôi .”
“Huống chi giờ tôi còn mất trí nhớ. Đợi tôi chơi chán rồi , chỉ cần nói với cô ấy rằng trí nhớ đã hồi phục, chuyện trước kia không phải chủ ý của tôi , đến xin lỗi cũng chẳng cần, ngoắc ngoắc tay là cô ấy lại quay về thôi.”
2
Rời khỏi phòng bao, tôi không nhịn được nữa mà ngồi xổm xuống.
Từng cơn đau từ bụng truyền đến, đau đến mức tôi chẳng còn sức đi vào nhà vệ sinh nữa.
Cho đến khi một cái bóng phủ xuống trên đỉnh đầu tôi .
Một giọng nói quen thuộc vang lên:
“Sao nào, đau lòng rồi ? Muốn nối lại tình xưa à ?”
Tôi ngẩng đầu nhìn lên, liền thấy cách đó không xa, Hạ Yến Châu đang khoanh tay dựa vào khung cửa, nhàn nhạt nhìn tôi .
Anh mặc một thân đồ đen, sống mũi cao thẳng, đôi mắt bị che khuất dưới ánh đèn mờ tối, không nhìn rõ cảm xúc.
Đôi môi mỏng dưới ánh đèn có đường nét đẹp đẽ mà dứt khoát.
Ngay khoảnh khắc ấy , trong lòng tôi chợt dâng lên cảm giác tủi thân vì bị hiểu lầm.
Nước mắt cũng chẳng nghe lời mà rơi xuống.
Hạ Yến Châu hoảng hốt vô cùng, vội vàng buông tay chạy tới bên
tôi
.
“Đừng khóc , sau này tôi không nói vậy nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/au-am/chuong-1.html.]
Thân hình anh rất đẹp , cũng rất mạnh mẽ.
Chỉ dùng một tay đã bế tôi từ dưới đất lên.
Mùi hương gỗ tùng thoang thoảng truyền vào ch.óp mũi, khẽ lay động lòng người .
Tôi thuận thế vòng tay ôm lấy cổ anh , khẽ nói :
“Đau bụng…”
Hạ Yến Châu hơi khựng lại :
“Đến sớm à ?”
Tôi gật đầu, môi vô tình chạm vào cằm anh , đầu tựa lên bờ vai rộng lớn ấy .
Hạ Yến Châu bế tôi lên xe, mở máy sưởi trong xe rồi nói :
“Ở trên xe đợi tôi , tôi đi mua đồ cho em.”
Nói xong, anh đóng cửa xe lại rồi xoay người rời đi .
Ánh đèn vàng nhạt ven đường từ trên cao rơi xuống, phác họa bóng lưng cao lớn thẳng tắp của anh .
Không bao lâu sau , một cuộc gọi video hiện lên.
Là Hạ Yến Châu gọi tới:
“Loại em thường dùng hết hàng rồi , mấy loại này có cái nào em thích không ?”
Tôi đang định chọn thì một giọng nói quen thuộc xen lẫn kinh ngạc chợt vang lên từ trong video.
Thẩm Dục ôm eo cô gái nhỏ bước vào cửa hàng, từ trên xuống dưới đ.á.n.h giá Hạ Yến Châu rồi kinh ngạc nói :
“Tối nay gọi cậu đi uống rượu mà cậu không đi , hóa ra là ở đây mua đồ cho phụ nữ à ?”
“Cậu đang gọi video với cô ấy đúng không ? Mau cho tôi xem thử đi , rốt cuộc là thần thánh phương nào mà khiến tổng tài Hạ của chúng ta biết động lòng thế này ?”
Vừa nói , Thẩm Dục vừa định bước lên giật lấy điện thoại của Hạ Yến Châu.
Tôi theo bản năng lập tức tránh mặt khỏi camera.
Nhưng Thẩm Dục còn chưa chạm được vào điện thoại.
Hạ Yến Châu chỉ lạnh nhạt liếc anh ta một cái, tay anh ta đã rụt về.
Rùa
“Được, được , được , giữ báu vật kỹ thế cơ à . Lần sau nhớ dẫn ra cho bọn tôi gặp đấy.?
“À đúng rồi Yến Châu, tôi gặp lại Ấu Âm rồi . Cô ấy đi nhầm phòng bao, bắt gặp tôi đang hôn người phụ nữ khác, suýt nữa làm tôi c.h.ế.t khiếp. May mà mấy anh em khác nhanh trí, nói với cô ấy rằng tôi mất trí nhớ rồi . Đợi tôi chơi thêm một thời gian nữa thì hồi phục ký ức.”
“Mà Yến Châu này , cậu đúng là giúp tôi một chuyện lớn. Lúc trước tôi còn chưa chơi đủ, may mà cậu nghĩ ra cái trò giả c.h.ế.t này cho tôi , dùng đúng là quá tiện.”
Khung hình điện thoại rung lên một cái, ngay giây tiếp theo, bên phía tôi hiện lên thông báo cuộc gọi đã bị ngắt.
3
Hạ Yến Châu quay lại sau khoảng mười phút.
Anh không dám nhìn tôi , chỉ đưa đồ vừa mua cho tôi rồi nhanh ch.óng ngồi lên ghế lái, khóa cửa xe lại .
“ Tôi đã bảo người ta chuẩn bị trà gừng táo đỏ rồi , ở nhà có sẵn… em muốn về uống không ?”
Giọng nói của Hạ Yến Châu mang theo vài phần dè dặt cẩn thận.
Khiến tôi không nhịn được mà thấy hơi buồn cười .
Hạ Yến Châu là thiếu gia nổi tiếng ở Thượng Kinh.
Cũng là anh em thân thiết nhất của Thẩm Dục.
Chaporia
Bình Luận (0)