1.
Anh trai kế đính hôn.
Tôi vẫn đang ở nhà làm đề thi thử.
11 giờ kết thúc bài kiểm tra, phần ngôn ngữ sai 15 câu.
Đang lúc tôi lên mạng tìm “ người nước ngoài có thi công chức được không ?” thì có người vào phòng.
Nghe tiếng bước chân phía sau , tôi vẫn không ngẩng đầu, chỉ nhìn điện thoại.
Bình thường chỉ có Thẩm Lâm và người giúp việc mới vào phòng này .
Nhưng tiếng bước chân đó đứng phía sau rất lâu mà không có động tĩnh.
Lúc đó tôi mới nhận ra có gì đó không đúng.
Ngẩng đầu lên.
Một người phụ nữ xa lạ đứng sau lưng tôi .
“Cô là Thẩm Hi à ?”
Cô ta nhìn quanh phòng:
“Phòng này tuy không lớn, nhưng sau này làm phòng thay đồ cũng ổn .”
Thấy tôi ngẩn ra , cô ta lại cố ý hỏi:
“Cô biết tôi là ai không ?”
Tôi nhìn cô ta một lúc, thử đoán:
“Cô là người giúp việc mới à ?”
Đối phương: “……”
Cô ta hít sâu một hơi , cố giữ nụ cười đoan trang.
“Thẩm Hi, tôi là chị dâu của cô.”
Hai chữ “chị dâu” cô ta nhấn mạnh, sợ tôi không nghe rõ.
Và đúng là tôi có một khoảnh khắc não trống rỗng.
Cô ta tiếp tục nói như không :
“Cô không biết hôm nay anh trai cô đính hôn à ?”
Thấy tôi không nói gì, cô ta rất “thấu tình đạt lý” đưa điện thoại cho tôi xem.
“Anh Lâm nói cô dạo này phải ôn thi, không có thời gian tham gia.”
“Cho nên tôi tự mang kẹo cưới đến cho cô rồi .”
Tôi cúi nhìn màn hình.
Là vòng bạn bè của Thẩm Lâm.
Trong ảnh là dòng chữ đám đính hôn mạ vàng rực rỡ.
Bên cạnh còn có hai cái tên:
—— Thẩm Lâm, Khương Vấn Tuyết.
Hóa ra là đính hôn với thiên kim nhà họ Khương.
Thẩm Lâm mặc vest đen cao cấp, gương mặt tuấn tú.
Bên cạnh là Khương Vấn Tuyết váy trắng dịu dàng xinh đẹp .
Đúng là xứng đôi vừa lứa.
Tôi thật lòng chúc họ khóa c.h.ặ.t nhau cả đời.
“Thế nào? Cô không thấy bài này à ?” Khương Vấn Tuyết giả vờ ngạc nhiên.
Tôi đưa lại điện thoại, cười gượng:
“Không.”
Thật ra có thấy cũng bị Thẩm Lâm chặn.
Cô ta cười đầy ghen tị:
“Anh ấy chắc là sợ làm phiền cô học tập thôi.”
“Anh trai cô đúng là rất cưng cô nhỉ.”
Nếu cô biết điện thoại tôi còn bị bật chế độ trẻ vị thành niên thì cô sẽ thấy tôi còn khổ hơn.
Tôi xoa trán, yếu ớt hỏi:
“Vậy cô tìm tôi có chuyện gì?”
Khương Vấn Tuyết kéo ghế ngồi xuống, bình tĩnh nói :
“ Tôi muốn cô hôm nay chuyển ra ngoài.”
Một tiếng sét đ.á.n.h ngang tai.
Tôi nghi mình nghe nhầm.
Hạnh phúc đến nhanh vậy sao ?
“Cái… gì?”
Khương Vấn Tuyết nhìn tôi , thu lại nụ cười :
“ Tôi nói ——”
Cô ta sợ tôi không nghe rõ, nhấn từng chữ:
“Xin cô hôm nay chuyển ra ngoài.”
Tôi nhìn ra sau cô ta .
Không thấy bóng dáng Thẩm Lâm.
Tôi do dự một chút, nhỏ giọng hỏi:
“Đây là ý của anh ấy sao ?”
Chỉ một câu hỏi ngắn đó.
Không biết vì sao lại châm ngòi cơn giận của cô ta .
Cô ta đập bàn đứng dậy, giọng sắc:
“Cô còn phải hỏi ý anh ấy làm gì? Chuyện nhỏ thế này !”
“Cô cũng trưởng thành rồi đúng không ? Cha mẹ cô mất nhưng vẫn để lại tài sản cho cô mà!”
“Nhà họ Thẩm nhiều nhà như vậy cô không ở, lại cứ phải ở với anh cô?”
“Cô với anh ấy không có huyết thống, không biết phải giữ khoảng cách nam nữ à ?!”
“Cô còn ở phòng bên cạnh phòng anh ấy , hai người bao nhiêu tuổi rồi cô không tự biết sao !”
Cô ta nói một tràng dài.
Tôi một chữ cũng không lọt tai.
Chỉ cảm thấy Khương Vấn Tuyết lúc này toàn thân tỏa ra ánh sáng thiêng liêng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tron-thoat-khoi-noi-giam-giu-cua-anh-trai-ke-bien-thai/chuong-1.html.]
Giọng tôi run run hỏi:
“Vậy… tôi … khi nào có thể đi ?”
Khương Vấn Tuyết cũng nhận ra mình hơi mất bình tĩnh.
Cô ta ngồi xuống lại , chỉnh tóc:
“
Tôi
cũng
không
phải
ép cô
đi
.
”
“Chỉ là không muốn anh ấy bị người ngoài nói ra nói vào , nên mong cô hiểu——”
“Đừng nói nữa!”
Tôi vội cắt ngang.
“Cho tôi một câu trả lời đi ! Rốt cuộc khi nào tôi được đi !”
Khương Vấn Tuyết sững lại :
“Ờ… cho cô hai ngày thu dọn hành lý……”
“Không cần!”
Tôi kéo vali đã chuẩn bị sẵn từ sau cửa ra .
Sợ chậm một giây cô ta đổi ý.
“Vậy tôi đi trước đây!”
“Không gặp lại nữa nhé, tạm biệt!”
2.
Tôi kéo vali chạy thục mạng.
Bọn người giúp việc và bảo vệ vốn theo dõi tôi không biết đã bị Khương Vấn Tuyết điều đi đâu .
Một lần nữa hít được không khí tự do, tôi chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng.
Hai năm qua, tôi bị Thẩm Lâm nhốt trong nhà.
Phạm vi hoạt động chỉ có biệt thự 300 mét vuông đầy camera.
Bảo vệ trong nhà đều là người của anh ta , điện thoại của tôi cũng bị cài phần mềm nghe lén.
Ba bữa một ngày có người lo, ốm cũng có bác sĩ gia đình đến tận nơi.
Anh ta cắt đứt toàn bộ giao tiếp xã hội và giải trí của tôi .
Ban đầu tôi cũng nghĩ kiểu sống này chẳng còn gì để mong đợi.
Nhưng nghĩ lại , đã “cách ly xã hội” đến mức này rồi mà không ôn thi công chức thì hơi phí.
Tôi cũng biết cách tự tìm niềm vui trong khổ.
Nhưng không ngờ thi công chức còn khổ hơn.
Khổ chồng khổ, đúng là không sống nổi.
Trước đó ít nhất tôi còn gọi được đồ ăn ngoài.
Nhưng từ khi Thẩm Lâm thấy tôi nói chuyện với shipper, anh ta cắt luôn cả đồ ăn ngoài của tôi .
Thẩm Lâm… có chút điên.
Đêm hôm đó, anh ta nắm c.h.ặ.t cổ tay tôi , ép tôi vào tường.
“Em nói chuyện với thằng đó vui lắm nhỉ?”
Da anh ta tái nhợt bệnh hoạn.
Giống một con rắn độc đang chực chờ.
Dao lạnh áp lên má tôi , phản chiếu ánh mắt âm trầm của Thẩm Lâm.
“Nói cho anh nghe , hai người nói gì?”
“Sao em không cười với anh như vậy ?”
Lúc đó, Thẩm Lâm thích nhất là cúi vào vai tôi .
Trong bóng tối, hết lần này đến lần khác gọi tên tôi bằng giọng trầm thấp thân mật.
Tôi từ sợ hãi dần trở nên tê liệt.
Cho đến hôm nay, sự xuất hiện của Khương Vấn Tuyết khiến tôi hiểu.
Có lẽ, anh ta cuối cùng cũng chịu buông tha tôi rồi .
Tôi kéo vali lên taxi, tùy tiện báo một địa điểm rồi giục tài xế đi nhanh.
Với tính cách thất thường của Thẩm Lâm, tôi thật sự sợ anh ta đổi ý.
Không lâu sau , xe dừng trước một khu chung cư cao cấp.
Nhưng khi xuống xe, tôi lại chần chừ.
Nơi này là bất động sản bố tôi để lại cho tôi .
Nhưng nếu tôi ở đây, Thẩm Lâm chắc chắn sẽ tìm ra rất nhanh.
Tôi cúi xuống nhìn điện thoại.
Đi vội nên không dám mang chiếc điện thoại có cài định vị của Thẩm Lâm.
Chỉ cầm theo một chiếc điện thoại dự phòng kiểu “ người già”.
Bạn bè, đồng học không liên lạc được ai.
Dùng thẻ ngân hàng hay internet banking, tin nhắn chi tiêu sẽ lập tức báo về cho anh ta .
Chưa kể mua vé máy bay hay tàu cũng phải dùng căn cước.
Chắc vừa mua xong là anh ta đã chờ ở ga rồi .
Trên người tôi hiện chỉ còn năm tờ tiền trăm tệ.
Tốt, đúng kiểu khởi đầu địa ngục.
Tôi kéo vali đứng lề đường do dự, thì thấy một người đàn ông vừa đi vừa nghe điện thoại lướt qua.
“Yêu cầu của Tạ tổng đó, tìm kiểu gì cho ra được chứ?”
“Phải biết ngoại ngữ, biết nấu ăn, trẻ, ít chuyện.”
“Tốt nhất là từng du học, học vấn cũng không được thấp.”
“Đây là tìm gia sư hay tìm bảo mẫu vậy ?”
Tôi dựng tai lên nghe .
Người kia vẫn tiếp tục than thở.
“Lại còn phải tìm trong hôm nay nữa chứ, không chắc tôi đi c.h.ế.t cho xong, biết đâu kiếp sau còn kịp đi nước ngoài.”
Vừa cúp máy xong, tôi lập tức lao ra chặn đường anh ta .
“Xin chào, tôi ứng tuyển!”
“ Tôi tốt nghiệp 985, thạc sĩ QS50 Anh quốc, biết nấu hàng chục món!”
“Bình thường gần như không nói chuyện, giỏi nhất là cosplay người câm!”
“ Tôi không gây rắc rối, cũng rất sợ rắc rối!”
“Lương bao nhiêu cũng được , nhưng có thể cho tôi chỗ ở trước không ?”
Chaporia
Bình Luận (0)