Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Sau khi Thẩm Lâm bị cảnh sát đưa đi , tôi ngồi sụp xuống, vùi đầu vào cánh tay.

Tạ Chiêu nhẹ nhàng vỗ lưng tôi .

“Đừng sợ, lúc em gọi điện anh đã ghi âm và báo cảnh sát rồi .”

“Nếu đúng sự thật, hắn khó tránh khỏi án tù.”

Tôi đột nhiên ngẩng đầu, vội vàng nói :

“ Tôi có rất nhiều chứng cứ, tôi có thể ra tòa làm nhân chứng!”

“Tạ Chiêu, đội luật sư của anh cần gì tôi đều có thể phối hợp!”

“ Tôi biết mật khẩu khóa điện t.ử trong phòng làm việc! Tôi còn có thể dẫn cảnh sát…”

Tạ Chiêu nhẹ nhàng ôm lấy tôi , cắt ngang sự hoảng loạn của tôi .

“Em về nhà nghỉ ngơi trước đi .”

“Chuyện gì để mai nói .”

Tôi sững người , tay đang nắm áo anh cũng buông lỏng.

Nước mắt lại che mờ tầm nhìn , giọng khàn đi :

“ Tôi chỉ muốn chuộc tội…”

Tạ Chiêu cúi xuống nhìn tôi :

“Người sai là Thẩm Lâm.”

“Đừng tin lời hắn . Em không phải đao phủ, em cũng là nạn nhân.”

Nói xong, anh buông tay, nhìn thẳng vào mắt tôi :

“Nếu em sợ về nhà họ Thẩm, tối nay có thể đến nhà anh .”

“Không còn ai nhốt em nữa, cũng sẽ không ai hạn chế tự do của em.”

Tôi nhìn vào mắt anh .

Đôi mắt hoa đào luôn mang ý cười hôm nay lại vô cùng nghiêm túc.

Giống như hình ảnh đó dần chồng lên ký ức mơ hồ trong tôi .

Tôi gật đầu, khẽ cười :

“Được.”

Tạ Chiêu lúc này mới thở phào, nắm tay tôi đi về phía xe.

“Dì giúp việc chắc đã dọn phòng cho em rồi , về tắm nước nóng, uống t.h.u.ố.c cảm rồi ngủ một giấc.”

Anh như nhớ ra điều gì, hỏi:

“À đúng rồi , em lấy số điện thoại của anh bằng cách nào?”

Tôi thật thà đáp:

“Lúc đăng ký khám bệnh, tôi nghe được .”

Tạ Chiêu nhướng mày:

“Nghe một lần là nhớ được luôn à ?”

Tôi hơi ngượng: “Ừ…”

Anh nghi hoặc: “Vậy sao làm bài kiểm tra tính toán của em sai nhiều thế?”

Tôi đỏ bừng mặt: “……Cái đó khác!”

Tạ Chiêu bật cười : “Khác chỗ nào? Không phải đều là số sao ?”

Tôi : “……”

Xe chạy về khu biệt thự, cảnh vật ngoài cửa sổ lùi nhanh thành những vệt mờ.

Im lặng một lúc, tôi khẽ nói :

“Tạ Chiêu.”

“Gì?” anh ngáp nhẹ.

“ Tôi muốn đi thăm Từ Cận vào ngày mai.”

Trong xe có một khoảng lặng ngắn.

Rất lâu sau , Tạ Chiêu mới mở miệng, giọng khàn:

“Được.”

Bàn tay phải của anh nhẹ nhàng đặt lên mu bàn tay tôi , từ từ nắm lấy.

“Chúng ta cùng đi .”

Ngoại truyện

Những ngày gần đây, chủ đề của Từ Cận luôn xoay quanh một cô gái.

Tạ Chiêu nghe đến phát chán.

Anh lười biếng ngáp một cái:

“Chị, rốt cuộc chị muốn nói gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.

com - https://www.monkeydd.com/tron-thoat-khoi-noi-giam-giu-cua-anh-trai-ke-bien-thai/chuong-8.html.]

Từ Cận nghiêm túc phân tích:

“Chị thấy anh trai cô bé quản cô ấy quá c.h.ặ.t.”

“Mỗi ngày ăn gì, chơi gì, nói chuyện với ai đều phải báo cáo.”

“ Đúng kiểu—”

Cô chưa nói hết đã bị Tạ Chiêu cười khẩy cắt ngang:

“Chị định nói giống đang yêu nhau chứ gì?”

Từ Cận lắc đầu:

“Không được nói bậy, họ là anh em mà.”

“Có lẽ…” cô suy nghĩ một chút, “chỉ là vì em gái quá xinh nên anh trai không yên tâm thôi?”

“À đúng rồi , em có yêu đương chưa ?” Từ Cận tò mò hỏi.

Tạ Chiêu tức đến bật cười :

“Chị ơi, chị nghĩ em có thời gian yêu đương à ?”

Từ Cận thích hội họa, thích nghệ thuật, không hứng thú quản lý công ty.

Toàn bộ áp lực gia tộc đều đè lên Tạ Chiêu.

Anh từ nhỏ đã được dạy phải nhường chị.

Mọi yêu cầu của chị đều phải cố gắng đáp ứng.

Cái gì cũng phải để chị chọn trước .

Ngay cả sản nghiệp gia tộc cũng vậy .

Từ Cận ở bên kia đại dương theo đuổi nghệ thuật, theo đuổi lý tưởng.

Còn anh thì ở nhà máy tuyến đầu, mùa hè vẫn cắm cúi kiểm tra số liệu thiết bị .

Từ Cận gửi ảnh cười hì hì:

“Chị nói với cô ấy rồi , bảo em trai chị cao 1m88, có cơ bụng.”

“Cô ấy có vẻ rất hứng thú, chị còn sợ người ta chê em cơ.”

Tạ Chiêu cau mày:

“Chị bán em như bán thịt vậy à ! Sao không hỏi ý em!”

Từ Cận vội trấn an:

“Cô bé đó đáng yêu lắm, làm em dâu chị thì tốt biết mấy.”

“Chúng ta có thể cùng tiêu tiền của em… à không , cùng đi mua sắm.”

Rất nhanh, một tấm ảnh được gửi đến.

Trong ảnh là Từ Cận, phía sau cô có một cô gái thò đầu ra , ngượng ngùng giơ chữ “V”.

Tóc dài buông nhẹ, đôi mắt sáng trong.

Cười có chút e thẹn, giống như hoa linh lan nhỏ bé.

Tạ Chiêu đang uống nước liếc qua một cái.

Ngay khoảnh khắc nhìn thấy ảnh, anh bị sặc nước ho liên tục.

Nhưng tấm ảnh đó đã bị thu hồi.

Từ Cận xin lỗi :

“Cô ấy hình như không thích bị đăng ảnh lên mạng.”

“Em thấy ảnh chưa ? Đẹp không ? Có phải kiểu em thích không ?”

Chỉ một cái nhìn thoáng qua.

Thực ra Tạ Chiêu không nhớ rõ.

Nhưng ngay khoảnh khắc đó.

Nhịp tim anh đập nhanh bất thường, và vành tai đỏ lên như tố cáo sự thất thần.

Anh giả vờ bình tĩnh:

“Ừ… thấy rồi .”

“À… khi nào chị về nước thì hẹn cô ấy ra ăn một bữa đi .”

Nhưng bữa ăn đó anh đợi rất lâu.

Lâu đến mức anh gần như quên mất lời hẹn với chị.

Cho đến một ngày, có người nấu cho anh một bát mì.

Là món mì tương thịt mà Từ Cận thích nhất.

Khi anh ăn miếng đầu tiên.

Có một khoảnh khắc hoảng hốt.

Như thể bánh răng số phận cuối cùng cũng bắt đầu chuyển động.

Ngay lúc anh tưởng mình đã bị chị bỏ quên giữa nhân gian.

-Hoàn-

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...