20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Tôi có chút ngượng ngùng, xấu hổ không dám thốt lên lời, chỉ biết lý nhí gật gật đầu đồng ý.

Cố Quân bật cười một cách vô cùng mãn nguyện và vui sướng.

"Lâm Mạn Khởi!"

Một giọng nói lanh lảnh, ch.ói tai bỗng nhiên đột ngột vang lên phá tan bầu không khí.

Tất cả mọi người đều đồng loạt nhìn về phía phát ra tiếng hét.

Chỉ thấy một cặp vợ chồng trung niên đang hùng hổ lao về phía Lâm Mạn Khởi, người phụ nữ thậm chí còn thẳng tay tát mạnh một cú nảy lửa vào mặt cô ta .

"Đồ súc sinh! Lâm Mạn Khởi, mày là đồ súc sinh!"

Người đàn ông đi cùng thì thẳng chân đạp một cú khiến Lâm Mạn Khởi ngã nhào ra đất.

Tôi nhận ra họ, đó chính là bố mẹ của Lâm Mạn Khởi, tôi từng gặp họ trong các buổi họp phụ huynh trước đây.

Theo phản xạ tự nhiên, tôi liền bước lên phía trước can ngăn: "Hai người làm cái gì thế? Tôi báo cảnh sát đấy!"

"Báo cảnh sát đi ! Bây giờ báo cảnh sát ngay đi !" Mẹ của Lâm Mạn Khởi nước mắt giàn giụa, gào lên, "Chính cái con súc sinh này , em gái nó bị phát bệnh tim, vậy mà t.h.u.ố.c của em nó lại bị nó đá văng đi mất, chính nó đã g.i.ế.c c.h.ế.t em gái nó!"

Tôi c.h.ế.t trân tại chỗ, bàng hoàng nhìn Lâm Mạn Khởi.

Hóa ra Lâm Mạn Khởi còn có một đứa em gái, và đứa trẻ đó cũng giống như tôi , tim đều không được tốt .

Đối diện với ánh mắt của tôi , Lâm Mạn Khởi đột nhiên sụp đổ hoàn toàn , gào thét lên điên cuồng: "Tất cả là tại mày, Hạ Kim Dạ! Tao không cố ý muốn g.i.ế.c em gái tao, người tao muốn g.i.ế.c là mày cơ! Nếu kẻ nằm gục trước mặt tao lúc đó là mày, tao nhất định sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t mày!"

Tôi vô cùng khó hiểu: "Tại sao cô lại hận tôi đến mức đó chứ? Từ trước đến nay cô luôn nhắm vào tôi , rốt cuộc là vì cái gì?"

"Vì tao nhìn mày ngứa mắt! Tao không cam tâm nhìn mày học giỏi rồi được tất cả mọi người yêu mến, quan tâm, chăm sóc, lại còn gọi mày là em gái Lâm! Mày là cái thá gì chứ? Bọn họ chỉ được phép yêu quý tao thôi, tao mới là hoa khôi của trường, tao mới phải là trung tâm của mọi sự chú ý!"

Mấy lời điên cuồng này của Lâm Mạn Khởi khiến tôi cảm thấy thật hoang đường và vô lý.

Nhưng có lẽ, đó chính là những suy nghĩ vặn vẹo chôn giấu trong lòng cô ta bấy lâu nay.

Bố mẹ Lâm Mạn Khởi thực sự đã báo cảnh sát, cô ta bị cảnh sát giải đi ngay tại chỗ, đến cả kỳ thi đại học cũng không thể tham gia được nữa.

Trong kỳ thi đại học năm đó, tôi đã hoàn thành bài thi vượt ngoài mong đợi, tuy không đỗ vào Thanh Bắc, nhưng cũng thuận lợi bước chân vào một trường đại học thuộc top đầu.

Và tôi cũng chính thức hẹn hò với Cố Quân.

Lúc này tôi mới sực nhớ ra để hỏi anh : "Anh thích em từ bao giờ thế? Mà anh thích em ở điểm gì vậy ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/cai-danh-tra-xanh-nay-toi-nhan/9.html.]

Mọi chuyện diễn ra giữa tôi và Cố Quân đều suôn sẻ đến mức kỳ lạ, điều đó cứ khiến tôi cảm thấy có chút ngờ vực trong lòng.

Cố Quân bật cười thành tiếng: "Anh biết ngay là em không nhận ra anh mà, nhưng may là ông nội Hạ với bà nội Trần vẫn còn nhớ anh ."

Anh đang nhắc đến ông bà nội của tôi .

Đến lúc này tôi mới chợt bừng tỉnh nhớ ra !

Hồi còn nhỏ, mỗi kỳ nghỉ đông và nghỉ hè tôi đều về nhà ông bà nội chơi, hồi đó ở nhà bên cạnh có một cậu nhóc bằng tuổi tôi , ngày nào hai đứa cũng dính lấy nhau chơi đùa tinh nghịch.

Cậu nhóc đó chính là Cố Quân!

Về sau , vì cậu nhóc đó quá thông minh, suốt ngày đi tham gia các cuộc thi chỗ này chỗ nọ, bố mẹ cậu ấy muốn tạo điều kiện phát triển tốt hơn nên đã chuyển nhà đi nơi khác.

Tôi có nằm mơ cũng không thể ngờ được rằng, mình lại có thể tái ngộ cậu nhóc năm nào.

Nhật Nguyệt

Và cậu nhóc năm ấy giờ đây đã trở thành bạn trai của tôi rồi .

Vào cái ngày quay trở lại trường, các bạn học đều vây kín trước bảng thông báo của nhà trường.

Cố Quân, đỗ Thanh Bắc.

Có vài bạn học buông lời trêu chọc rằng sau này tôi và Cố Quân sẽ phải yêu xa rồi .

Ấy thế mà trong lòng tôi lại dâng lên một cảm giác hơi phấn khích là sao nhỉ?

Chứ ngày nào cũng dính lấy nhau thì còn gì là thú vị nữa.

Mấy bạn học cũ trong lớp cũng chủ động bước đến phía tôi .

"Hạ Kim Dạ, chúc mừng cậu nhé."

"Cậu đúng là phượng hoàng bay ra từ cái lớp mình đấy!"

Tôi mỉm cười nhẹ nhàng đáp lại : "Cảm ơn các cậu ."

Sau đó, tôi đi gặp và gửi lời cảm ơn chân thành đến cô giáo chủ nhiệm cũ của mình , rồi cùng Cố Quân sánh bước rời khỏi trường.

Đối với những bạn học cũ kia , tôi không quay lại chào tạm biệt họ thêm một lần nào nữa.

Bởi vì tôi chưa từng coi họ là bạn bè của mình .

Thế nhưng trong chặng đường đời dài rộng phía trước , tôi chắc chắn sẽ gặp được thêm rất nhiều, rất nhiều những người bạn mới chân chính khác.

(Hoàn)

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...