Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Lời chưa dứt, quân lính áp giải đã giáng một gậy chí t.ử vào sống lưng hắn : "Đi mau!"
Hắn lảo đảo bị kéo lê đi , miệng vẫn lẩm bẩm c.h.ử.i rủa điều gì đó, nhưng âm thanh đã bị tiếng gậy gộc xé nát vụn. Ta xoay người rẽ vào con hẻm nhỏ, không một lần ngoảnh đầu nhìn lại .
20
Mùa xuân năm ấy , chúng ta quay trở về Tô Châu.
Tay nghề thêu Tô của bà bà ngày càng tinh xảo, danh tiếng ngày một vang xa. Những bức thêu của bà được tiến cung, ngay cả Thái hậu cũng khen không ngớt lời, ban thưởng cho một đôi vòng ngọc quý. Các phu nhân quyền quý ở Tô Châu lấy việc sở hữu một bức thêu của "Liễu nương t.ử" làm vinh dự, đơn đặt hàng kéo dài đến tận hai năm sau .
Bà nhận mười người đồ đệ , mấy cô nương ấy ai nấy đều thân thiết với bà, miệng mồm ngọt xớt gọi "Sư phụ", mỗi dịp lễ Tết lại tranh nhau đến dập đầu chúc thọ.
Bà không còn là vị Cố chủ mẫu bị giam cầm trong căn nhà cũ, nhìn sắc mặt trượng phu mà sống nữa. Bà là Liễu Như – vị chủ nhân của một tú phường độc lập, là bậc thầy thêu thùa được cả Tô Châu kính trọng.
Ta cũng không để bản thân rảnh rỗi. Hai cửa tiệm ngày càng làm ăn phát đạt, ta mở rộng thêm quy mô tiệm tơ lụa và khai trương thêm chi nhánh tiệm bánh ngọt ở khắp Tô Châu.
Bên cạnh đó, ta còn mở một phường in, chuyên ấn hành những cuốn thoại bản và tập thơ do chính nữ nhân sáng tác, để tài hoa của những nữ t.ử bị vây hãm nơi khuê môn được nhiều người biết đến hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.
com - https://monkeydd.com/phu-quan-va-cong-cong-gia-chet-dao-ngu-ta-cung-ba-ba-tro-tay-ban-sach-gia-san/chuong-7.html.]
Ngày phường in khai trương, người đến đông như trẩy hội. Có các tiểu thư khuê các, có các phu nhân, thậm chí còn có cả những cô bé cải nam trang lén lút trốn nhà đi chơi. Họ lật xem những tập thơ và thoại bản in tên của các nữ tác giả, đôi mắt sáng lấp lánh như sao trời.
Nhìn dáng vẻ của họ, ta chợt nhớ đến bản thân mình ở kiếp trước . Kiếp trước ta cũng từng muốn viết , nhưng chẳng dám để ai hay , bởi Cố Cảnh Thâm từng nói : nữ nhân phải giữ bổn phận. Còn bây giờ, mỗi cuốn sách ta in ra , trang bìa đều được in ngay ngắn tên tuổi của những nữ t.ử ấy . Đó là cái tên thực thụ, là bản ngã của chính họ.
21
Nhiều năm sau , bà bà ta qua đời trong yên bình.
Cả đời bà, nửa đời đầu bị giam cầm trong quy củ. Vì phu quân, vì nhi t.ử mà nhẫn nhục mấy chục năm, chỉ để đổi lấy cái danh hiệu "hiền lương". Nhưng nửa đời sau , bà đã sống cho chính mình . Bà có mười người truyền nhân, trở thành nương t.ử thêu Tô lừng lẫy. Lúc lâm chung, bà không mang theo nửa phần tiếc nuối.
Ta vẫn giữ lại căn nhà nhỏ của chúng ta , mỗi ngày đều ngồi bên cửa sổ nhìn sen nở trên sông. Thế gian thường nói , nữ nhân không chồng không con thì như bèo dạt mây trôi. Nhưng họ đâu biết rằng, một gốc rễ đã thối nát thì thà c.h.ặ.t bỏ còn hơn giữ lại làm khổ mình . Dựa vào đàn ông, chi bằng vứt bỏ mà đi .
Ta hướng về phía đầm sen bát ngát, nâng chén trà thanh khiết.
Một chén này , kính chính mình . Một chén kia , kính tự do.
(HẾT)
Chaporia
Bình Luận (0)