Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

8

Từ xa xa, ta nhìn thấy Từ Thiếu Ngọc gọi biểu tỷ lại .

Không biết hai người nói gì.

Biểu tỷ bật cười , ngượng ngùng xoắn tay áo, không dám ngẩng đầu nhìn hắn .

Vừa rồi tiệc thọ kết thúc, biểu tỷ bị Từ lão phu nhân giữ lại , ta bèn về phủ trước chờ nàng.

Chờ rất lâu, lại vô tình nhìn thấy cảnh này .

"Tạ tiểu thư đang nhìn gì vậy ?"

Nghe tiếng, ta quay người .

Không kịp đề phòng mà đ.â.m vào lòng Triệu Cảnh Huyền.

Y phục chạm sát.

Gần đến mức cảm nhận được nhịp thở nơi l.ồ.ng n.g.ự.c hắn cùng hương thơm nhàn nhạt trên áo bào.

Triệu Cảnh Huyền khẽ cười .

Giữa chân mày toát ra vài phần bất kham.

Hắn nói .

"Sắp tuyển tú rồi , Tạ tiểu thư định mua chuộc giám khảo trước sao ?"

Ta ngẩn ra , vội vàng lui khỏi lòng hắn .

Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!

Ai ngờ vừa cuống lên, tóc lại mắc vào khuy vàng trên áo hắn .

Càng hoảng càng loạn.

May mà Triệu Cảnh Huyền không trách tội.

Hắn đưa tay nhẹ nhàng gỡ ra , tâm trạng dường như rất vui vẻ.

Hắn thuận theo tầm mắt ta nhìn về đôi nam nữ đang trò chuyện ở phía xa.

Đôi mắt phượng lạnh lẽo khẽ nheo lại , giọng mang ý trêu chọc:

"Rất tốt , trẫm lại thành toàn thêm một đoạn lương duyên."

Thấy ta không phản ứng, Triệu Cảnh Huyền ngẩng đầu nhìn thẳng ta , ánh mắt u ám.

"Tạ tiểu thư không phải đang trách tội trẫm đấy chứ?"

Trách tội sao ?

Ta không hiểu lời này của Triệu Cảnh Huyền từ đâu mà ra .

Hắn đã giúp ta tháo gỡ tâm sự từ lúc sống lại đến nay.

Ta cảm tạ hắn còn không kịp, sao có thể trách tội hắn .

Bầu không khí thật sự quá mức kỳ lạ.

Ta không muốn tiếp tục ở lại , định để xe ngựa lại cho biểu tỷ, tự mình đi bộ về phủ.

Triệu Cảnh Huyền dựa người lên ngựa, hờ hững nói :

"Nếu không chê, nàng ngồi cùng xe với trẫm cũng được ."

Ta tưởng hắn chỉ khách sáo.

Khoảnh khắc ánh mắt giao nhau , ta uyển chuyển từ chối.

Ai ngờ Triệu Cảnh Huyền thu lại vẻ lười nhác, có chút mất kiên nhẫn.

"Sao vậy , ngồi chung xe với trẫm làm nàng thấy tủi thân lắm sao ?"

Ta dừng bước, liên tục đáp:

"Thần nữ không dám."

Triệu Cảnh Huyền nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn cúi đầu của ta .

Hắn khẽ nhướng mày.

Ta vốn cũng không phải người làm bộ làm tịch, suy nghĩ chốc lát liền bước lên ghế đạp.

Ai ngờ đầu ngón tay vừa vén rèm xe, cổ tay đã bị người kéo lại .

"Khoan đã ."

Từ Thiếu Ngọc không biết từ lúc nào đã bỏ biểu tỷ lại phía sau , bước nhanh đến trước mặt.

"Triều ta tuy phong tục cởi mở, nhưng Tạ tiểu thư còn chưa thành thân , sao có thể ngồi cùng xe với bệ hạ."

Triệu Cảnh Huyền cười nhạt:

"Từ đại nhân, ngươi phát bệnh gì vậy ?"

Hắn nhìn sâu vào Từ Thiếu Ngọc một cái.

"Ngươi đúng là đặc biệt để tâm đến Tạ tiểu thư nhỉ?"

"Sao nào, chẳng lẽ không hài lòng với thánh chỉ ban hôn của trẫm, nên còn có tâm tư khác?"

Lời này nói ra rất nặng nề.

Sắc mặt Từ Thiếu Ngọc trắng bệch, buông tay ra .

Trong lúc giằng co, biểu tỷ khẽ kéo tay áo Từ Thiếu Ngọc.

"Từ đại nhân, Nguyễn Lăng là tú nữ chờ tuyển, hiện giờ ngồi cùng thánh thượng hình như cũng không có gì không ổn ..."

Lời vừa dứt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoi-chang-tinh-quan-sau-tham/chuong-5.html.]

Nam nhân trước mặt bỗng cứng đờ.

Sau một khoảng lặng kéo dài.

Từ Thiếu Ngọc đột nhiên siết c.h.ặ.t cổ tay biểu tỷ, vẻ mặt trở nên hung ác.

"Nàng nói gì? Nguyễn Lăng lại muốn nhập cung tuyển tú?!"

9

Xe ngựa ổn định rời khỏi Từ phủ.

Sinh thần Từ lão phu nhân đúng là ngày lành.

Lại trùng với tiết Thượng Nguyên.

Triệu Cảnh Huyền vốn đang nhắm mắt dưỡng thần, phát hiện ta liên tục nhìn ra ngoài.

Hắn cũng vén rèm xe.

"Trẫm lại quên mất, hôm nay vốn là tiết Thượng Nguyên."

Ta thở dài.

Nếu không bị chuyện vụn vặt làm chậm trễ, đâu đến nỗi về phủ muộn thế này .

Triệu Cảnh Huyền đột nhiên nhìn ta .

"Tạ tiểu thư, muốn ngắm đèn hoa không ?"

Nghe vậy .

Ánh mắt ta thoáng sáng lên.

Nhưng vẫn vô thức lắc đầu:

"Đêm đã khuya, thần nữ nên về phủ rồi ..."

"Nàng chỉ cần nói muốn hay không thôi."

Triệu Cảnh Huyền ngắt lời ta , đôi mắt phượng đen nhánh dâng lên vài phần mong chờ.

Nghe tiếng ca hát náo nhiệt nơi xa.

Ta nhìn vào mắt hắn , im lặng hồi lâu.

Cuối cùng vẫn thuận theo lòng mình , gật đầu.

Đèn hoa vừa thắp.

Vầng trăng sáng treo cao giữa không trung, hội đèn đông nghịt người .

Trên phố tràn ngập tiếng cười đùa của trẻ nhỏ.

Ta đứng nhìn từ xa, lòng bỗng nhẹ nhõm hơn nhiều.

Ta bước chậm rãi.

Triệu Cảnh Huyền cũng cố ý thả chậm bước chân chờ ta .

Lúc dòng người chen chúc, hắn sẽ hơi nghiêng người chắn cho ta khỏi đám đông qua lại .

Đi ngang một quầy đố đèn.

Triệu Cảnh Huyền chỉ hơi ra tay, đã thắng được một chiếc đèn hình hổ nhỏ.

Ta nhận lấy chiếc đèn, lòng dâng lên hơi ấm.

Chuyện bình thường như vậy , kiếp trước Từ Thiếu Ngọc chưa từng làm cho ta .

Thậm chí ta và hắn còn chưa từng đi dạo hội đèn như phu thê bình thường.

Bên bờ sông.

Mọi người đồng loạt thắp sáng đèn hoa trong tay, nhẹ nhàng thả xuống nước.

Nhìn đèn hoa trôi dần đi xa.

Ta cũng nhắm mắt lại , âm thầm cầu nguyện trong lòng.

Bên tai đột nhiên vang lên giọng Triệu Cảnh Huyền:

"Tạ tiểu thư cầu điều gì vậy ?"

Ta mỉm cười , không nói cho hắn biết .

Điều ta cầu là...

"Chỉ mong con trai ta nếu được sống lại một đời có thể bình an thuận lợi."

Việc duy nhất kiếp trước ta làm sai, chính là không nên sinh nó ra chịu khổ.

Nếu có kiếp sau .

Ta không mong con được sinh ra trong nhà công khanh, chỉ mong con khỏe mạnh vui vẻ.

Ánh trăng nghiêng xuống, phủ lên bờ vai ta .

Ta hỏi Triệu Cảnh Huyền:

"Bệ hạ cầu điều gì?"

Triệu Cảnh Huyền khẽ cười , đáp một câu không đầu không cuối:

"Trẫm chỉ mong sau này mỗi ngày nàng đều thật lòng vui vẻ."

Lòng ta chấn động.

Một lát sau .

Ta cũng cười theo hắn .

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...