Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Cố cô nương, nếu đem việc này phơi bày, có phải sẽ giải được thế cục của Tiêu phủ?”
Tạ Lệnh Nghi lại hỏi.
Cố Hựu Sanh ngẩng đầu.
Bên kia , lão thái thái vẫn không ngừng làm loạn, thật sự ầm ĩ quá mức.
Nàng nhìn Tạ Lệnh Nghi, khẽ gật đầu.
Tạ Lệnh Nghi lập tức quay sang Tiêu Chi Đạc. Sắc mặt Tiêu Chi Đạc sáng bừng, tràn đầy vui mừng.
“Đa tạ cô nương, vậy chúng ta xin cáo từ.”
Tạ Lệnh Nghi đứng lên trước . Dù sao cũng là phòng của nữ t.ử, cho dù là khách điếm, hai nam nhân như bọn họ cũng không tiện ở lại lâu.
Sự việc bị ép giao quyền, cũng chẳng còn cách nào khác, những chuyện mập mờ thế này vốn không tiện truyền ra ngoài.
Tiêu Chi Đạc cung kính hành lễ với Cố Hựu Sanh, rồi cùng Tạ Lệnh Nghi rời đi .
Cố Hựu Sanh khép cửa, đi tới góc phòng rồi nhấc dù Tố Hồi lên.
“Cố cô nương, hai tôn t.ử của ta có phải rất thông minh không ? Tuổi cũng vừa vặn rồi , hay là ngươi suy nghĩ một chút?”
Chư Thải Linh ra vẻ, dùng khuỷu tay hích hích nàng.
Cố Hựu Sanh đưa tay ấn bà trở về:
“An phận chút.”
Ngân hà lấp lánh
Lão thái thái này nói nhiều quá, lại còn nổi hứng làm bà mai.
“Đại Linh nhà ta là cử nhân, từ nhỏ đã ham học, tính tình ôn hòa trầm ổn , rất dễ sống chung.”
Bà còn bắt đầu lải nhải chuyện hồi nhỏ của Tiêu Chi Đạc.
Cố Hựu Sanh dựng lại dù, ngồi về bàn. Nàng thậm chí còn biết luôn cả chuyện Tiêu Chi Đạc mười tuổi vẫn tè dầm, bà cụ này chắc chắn là cố ý bới móc cho bằng được .
May mà Tạ Lệnh Nghi không lớn lên bên cạnh bà, mà chỉ thỉnh thoảng qua lại nên Cố Hựu Sanh không phải nghe lải nhải thêm về hắn .
Một người đã đủ phiền, chứ nhắc cả hai người thì nàng chịu không nổi.
Dù Tố Hồi lại phịch một tiếng rơi xuống đất.
Cố Hựu Sanh chẳng buồn ngó, chỉ thong thả nhấp ngụm trà . Nghỉ thêm một giấc nữa thì hơn.
Nàng kéo áo choàng, duỗi chân đá giày sang một bên rồi nằm xuống.
“Cố cô nương, sang năm Đại Linh định đi thi Hội, đến lúc bảng vàng treo tên, tình địch khắp nơi, chẳng lẽ ngươi không muốn bây giờ tranh thủ bồi dưỡng tình cảm?”
Lão thái thái còn biết cả “tình địch”, quả thật lợi hại!
Cố Hựu Sanh trùm chăn lên người , nhắm mắt, ngủ thẳng.
“Cố cô nương, ngươi vừa tỉnh, sao lại ngủ nữa?”
“Cố cô nương?”
“Cố cô nương, chúng ta không đi Tiêu phủ xem thử sao ?”
…
Đêm xuống.
Cố Hựu Sanh bỗng bừng tỉnh, ngồi bật dậy.
Trong phòng tối om, đôi mắt nàng trong bóng đêm dường như còn sâu hơn cả bóng đêm.
Dù Tố Hồi bên dưới , Chư Thải Linh cảm thấy có điềm chẳng lành.
“Có phải Tiêu gia đã xảy ra chuyện?”
Bà xưa nay lắm lời, giờ lại run đến mức không nói nổi một câu cho trọn.
Sáu năm trước bà đã c.h.ế.t, oán niệm và chấp niệm ngưng lại thành quỷ. Từng muốn dọa cho đứa con bất hiếu kia một phen, cuối cùng lại chẳng nỡ.
Khi mây đen trùm lên Tiêu phủ, bà đã biết tai họa sắp giáng xuống.
Nực cười thay , chính mình thành quỷ trước , mà lực còn chẳng bằng một nửa đối phương, suýt nữa thì tan hồn nát phách.
Bà ôm chút linh hồn tàn tạ, tìm đến “Quỷ quán”
nghe
đồn, may mắn gặp
được
Cố Hựu Sanh.
Nhờ dù Tố Hồi mà hồn phách được ngưng tụ, không đến mức tan thành mây khói.
Cố Hựu Sanh xỏ giày, bước tới chỗ dù đen nắm lấy nó.
“Đi.”
Giọng nàng vẫn trầm ổn như thường, khiến Chư Thải Linh cũng nguôi ngoai đôi phần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/chuyen-ma-quy-vuong-khong-biet-thong-linh-su-giet-ta/chuong-7-tieng-khoc.html.]
Ra phố, hàng quán đã lần lượt đóng cửa, gánh hàng rong phần nhiều cũng dọn về, chỉ còn lác đác vài chỗ còn buôn bán.
Trời chưa tối hẳn nhưng đèn l.ồ.ng trên phố đã sáng.
Cơn mưa mấy ngày nay ở phủ Tây Hàng mới vừa dứt, đường còn ẩm ướt.
Cố Hựu Sanh bước nhanh, nhẹ mà dứt khoát.
Đến trước Tiêu phủ.
Làn khí đen nhạt nhòa trước kia nay đã đặc lại , vẩn vương thêm cả sắc m.á.u.
Nàng nắm siết c.h.ặ.t cán dù, tiến lên gõ cửa.
Người mở cửa là Tiêu Thanh.
Lần này hắn không nói vòng vo, vừa thấy nàng liền mừng rỡ:
“Cố cô nương, mau mời vào !”
Hắn vội đưa nàng vào phủ, rồi còn quay ra đóng c.h.ặ.t cổng.
Vốn định đưa thẳng nàng tới thư phòng gặp đại nhân, nhưng đi giữa đường Cố Hựu Sanh chợt dừng lại .
Nàng đứng im, không nói một lời.
Tiêu Thanh giờ đã biết thân phận của nàng, lập tức nín thở, không dám hỏi han.
“Đi bên này .”
Nàng rẽ sang hướng ngược lại .
Tiêu Thanh vội sai thị vệ đi báo Tiêu Cảnh Nhân, còn mình thì bám theo nàng.
Hướng đi chính là sân của Tiêu Chi Khánh và Chương Mộng.
Hắn thoáng do dự, rồi cũng theo sau .
Một v.ú già bước tới ngăn lại .
“Ngươi là ai mà dám xông vào sân phu nhân?”
Bà ta không quen Cố Hựu Sanh, nhưng nhận ra Tiêu Thanh.
“Tiêu Thanh, ngươi là nam nhân, sao nửa đêm lại dám chạy vào viện phu nhân?”
Tiêu Thanh: “…”
Bà v.ú này vốn khỏe, biết chút quyền cước nên mới được Chương Mộng cho giữ cửa viện. Thấy Cố Hựu Sanh không thèm để ý, còn định đi thẳng vào , liền đưa tay chặn lại .
Nhưng chưa kịp chạm, bà ta như bị kim đ.â.m, rụt tay về, sắc mặt tái nhợt, thân hình run lẩy bẩy.
Tiêu Thanh nhìn mà lạnh sống lưng, không dám thốt lời.
May mà động tĩnh ấy không đ.á.n.h thức người trong viện.
Cố Hựu Sanh cứ thế đi thẳng.
Tiêu Thanh nuốt nước bọt, lẽo đẽo theo sau .
Nàng không vào phòng chính của Chương Mộng, mà rẽ đến chỗ Tiêu Chi Khánh.
Chưa đi tới nơi đã nghe tiếng trẻ con khóc .
Tiếng khóc non nớt, không phải những tiếng khóc mơ hồ giữa đêm dạo gần đây mà rõ ràng là tiếng trẻ sơ sinh.
Chẳng lẽ tiểu thiếu gia xảy ra chuyện?
Tiêu Thanh bước nhanh hơn.
Sao lạ thế, trong viện phu nhân chẳng thấy bóng hạ nhân nào.
Phòng của Tiêu Chi Khánh ở phía bắc, cách Chương Mộng một khoảng , nhưng tiếng khóc càng lúc càng rõ.
Cả người Tiêu Thanh lạnh dần, tay run run.
Cửa phòng đóng c.h.ặ.t, bên trong truyền ra tiếng khóc rõ mồn một.
Đứa trẻ hai tuổi, bệnh tật triền miên, chỉ biết ốm yếu uống t.h.u.ố.c, ngay cả gọi cha mẹ cũng chưa rành. Làm sao khóc thành như thế?
Cố Hựu Sanh đặt tay lên cửa, dừng lại thoáng chốc.
Tốt rồi …
Trong đôi mắt đen thẳm của nàng rốt cuộc cũng lộ ra chút ấm áp.
“Kẽo kẹt” Cửa mở.
Tiêu Thanh theo sát phía sau , nhìn rõ cảnh trong phòng, lập tức rùng mình .
Chaporia
Bình Luận (0)