Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Khi Cố Hựu Sanh tỉnh dậy, ngoài phòng đã là một màu hoàng hôn.
Đã sang đến giờ cơm tối ngày hôm sau .
Lần này nàng thấy bụng đói cồn cào, chỉ muốn ăn thật nhiều.
Phủ Tây Hàng quả là nơi không tệ, đã đến đây rồi , nàng cũng muốn nhân tiện ra ngoài dạo một vòng.
Cố Hựu Sanh cầm lấy Tố Hồi, thay một bộ váy màu trăng non.
Chư Thải Linh vẫn ngủ say, hiếm khi không phát ra tiếng động gì.
Chuyện Tiêu phủ cũng đã xong, lòng bà rốt cuộc nhẹ nhõm, có thể yên tâm mà dưỡng hồn.
Cố Hựu Sanh từng đi qua nhiều nơi, so ra thì Tây Hàng quả thật trị an không tồi.
Hai bên đường, kẻ bán hàng rong niềm nở chào mời, đồ bày ra cũng phong phú, tinh xảo.
Nàng dừng lại trước một sạp trang sức, tiện tay cầm lên một mặt ngọc, ngắm nghía.
“Cô nương thật có mắt nhìn , mặt ngọc này chính là dương chi ngọc, trong điền ngọc thuộc loại cực phẩm.”
Chủ quán tâng bốc một câu, rồi hạ giọng nói :
“Vật này cùng cô nương có duyên, chỉ cần năm lượng bạc thôi. Cô nương mà đeo, nhất định đại cát đại lợi.”
Chỉ cần năm lượng?
Hừ, đúng là gian thương.
Cố Hựu Sanh chẳng đáp, vẫn chăm chú quan sát.
Lúc này có đôi tỷ muội đi đến.
“Tỷ tỷ mau xem, vòng tay này đẹp quá, hợp với tỷ lắm.”
Muội muội mũm mĩm đáng yêu, cầm chiếc vòng bạch ngọc đưa cho nữ t.ử bên cạnh.
Vị tỷ tỷ dung mạo cũng chẳng kém, chỉ là giữa mày mang vẻ u sầu khó tan, cả người thoạt nhìn đầy bất an.
“Cô nương tinh mắt lắm, vòng bạch ngọc này chính là loại tốt nhất trong điền ngọc, cực hợp với vị phu nhân đây.”
“Bao nhiêu bạc?”
Thiếu nữ hỏi.
Chủ quán liếc mắt thấy Cố Hựu Sanh đang chăm chăm ngắm mặt ngọc ban nãy, bèn hạ giọng nói cực khẽ:
“Hai lượng bạc.”
Nếu là người thường, ồn ào giữa phố xá thế này có lẽ chẳng nghe rõ hắn nói gì. Nhưng với nàng…
Quả nhiên gian thương!
Một cái mặt ngọc nhỏ xíu thì hét giá năm lượng, cái vòng tay to thế lại chỉ lấy hai lượng.
“Đắt quá.”
Vị phụ nhân làm tỷ tỷ khẽ nói .
Muội muội thì kiên quyết muốn mua cho nàng:
“Tỷ tỷ, tỷ hiếm khi trở về, ta dành dụm chút tiền riêng, phụ thân sẽ không biết đâu .”
Hai người đẩy đưa một hồi, tỷ tỷ mới miễn cưỡng gật đầu.
Thiếu nữ sảng khoái trả tiền, rồi đeo chiếc vòng vào cổ tay tỷ tỷ.
Cổ tay phụ nhân hơi ửng đỏ.
Ngân hà lấp lánh
“Tỷ tỷ, tay tỷ làm sao vậy ?”
“Không có gì, trước đó vô ý bị trầy thôi.”
Nói rồi nàng kéo tay áo che lại .
“Đẹp không ?”
Muội muội cười : “Đương nhiên đẹp , tỷ tỷ vốn dịu dàng nhã nhặn, hợp nhất là đeo bạch ngọc. Đâu như ta , phụ thân nói ta đeo gì cũng làm hỏng, còn chẳng bằng gài vào rơm rạ.”
“Ngươi tính tình hiếu động, phụ thân sợ ngươi đ.á.n.h rơi thôi. Giờ đã là đại cô nương, cũng nên thành thân rồi .”
Hai tỷ muội tay trong tay rời đi .
Thiếu nữ níu lấy tay tỷ tỷ, thân mật tựa vào nàng.
Trong mắt Cố Hựu Sanh thoáng hiện nét ôn nhu.
Tỷ muội tình thâm.
Nàng cũng chẳng hâm mộ, chỉ là trông qua
đã
thấy thiếu nữ
kia
kém phụ nhân vài tuổi,
đâu
giống nàng với Cố Yến Chi, cùng sinh cùng lớn lên.
“Cô nương, mặt ngọc này cô muốn chứ?”
Cố Hựu Sanh đặt món trang sức trở lại .
“Không cần.”
Nói xong, nàng thản nhiên quay đi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/chuyen-ma-quy-vuong-khong-biet-thong-linh-su-giet-ta/chuong-14-bat-dong.html.]
Chủ quán lầm bầm:
“Hừ, không có tiền còn bày đặt sang. Nhìn ngó lâu thế làm gì?”
Thấy nàng ăn vận tinh tế, vẻ thuần tịnh mà bất phàm, hắn còn tưởng là khách có tiền.
Cố Hựu Sanh nghe rõ, nhưng không để tâm.
Lời đó hiển nhiên nhắm vào nàng, vì nàng chưa đi xa.
Không ai thấy món mặt ngọc kia vốn phủ một lớp hắc khí, qua tay nàng ngắm nhìn đã trở lại trong suốt tinh khiết.
Cố Hựu Sanh ghé vào một hiệu sách.
Nàng không bước vào ngay, chỉ đứng ngoài hỏi tiểu nhị:
“Có bán sách thực đơn không ?”
Mua thực đơn? Lạ thật.
Tiểu nhị thấy trước mặt là một cô nương xinh xắn tươi cười , cũng không tiện nhiều lời, chỉ gật đầu lia lịa.
Hắn chạy đi một lát, rồi mang ra mấy quyển.
Cố Hựu Sanh lật thử, toàn là sách nàng đã có .
Ơ?
《Mỹ vị trân quý》?
Quyển này thì chưa từng gặp.
Nàng mở ra xem, bên trong ghi chép nguyên liệu cùng cách nấu cực đơn giản, gọn gàng, chẳng thừa một chữ.
Quyển này hay thật!
Ánh mắt nàng sáng rỡ.
“Quyển này bao nhiêu?”
Tiểu nhị ngó nàng, giơ một bàn tay.
Năm lượng?
Không tồi, sách hay thì đáng giá như thế.
Cố Hựu Sanh hào sảng đưa năm lượng bạc, ôm sách vào lòng như trân bảo, quay người định đi .
Tiểu nhị ngẩn ra hồi lâu mới kịp phản ứng:
“Cô nương, còn chưa lấy lại tiền lẻ!”
Cố Hựu Sanh ngơ ngác nhìn hắn .
Tiểu nhị đưa lại một nắm bạc vụn với mấy đồng tiền, mặt đỏ bừng, lẩm bẩm:
“Chỉ… chỉ có năm văn thôi.”
Mắt Cố Hựu Sanh trợn tròn.
Tiểu nhị chẳng biết nói sao , quyển sách đó vốn là lão chủ quán cơm bên cạnh ép bọn họ bán giùm, chỉ để cho có dáng văn nhã, chứ chẳng phải sách vở gì đứng đắn.
Nàng không nhận lại tiền.
Đúng là kẻ chẳng biết nhìn hàng!
Hừ một tiếng, nàng ôm sách bỏ đi .
Tiểu nhị chưa bao giờ gặp vị khách nào ngang ngược như thế, muốn ép trả lại tiền, nhưng cô nương kia chân nhanh quá, đuổi ra ngoài thì bóng dáng đã chẳng thấy đâu .
Ai!
…
Tạ Lệnh Nghi vẫn ngấm ngầm theo dõi Cố Hựu Sanh, vì vậy khi nàng vừa rời khách điếm không lâu, hắn đã biết hướng đi .
Trên đường nàng ôm sách trở về, vừa khéo gặp hắn .
Tạ Lệnh Nghi thoáng ngẩn ngơ.
Thiếu nữ trước mắt, con ngươi trong sáng ấm áp, sắc mặt hơi tái, dáng vẻ yếu mềm dịu hiền, giống hệt khuê các tiểu thư được nuông chiều, thoạt nhìn dễ bị bắt nạt.
Thực chẳng sao liên hệ nổi với hình ảnh âm trầm, lạnh nhạt mấy lần trước .
Chỉ là trong tay nàng vẫn nắm c.h.ặ.t chiếc dù đen.
Không thể sai, đúng là Cố Hựu Sanh.
Tạ Lệnh Nghi ngập ngừng rồi bước đến:
“Cố cô nương.”
Nàng ngước nhìn hắn , ánh mắt ấm áp không đổi, còn phảng phất thân mật hơn.
“Tạ công t.ử.”
Giọng nàng mềm mại, ngọt ngào khó tả.
Trong lòng Tạ Lệnh Nghi như bị cào một nhát, tay khẽ run.
Chẳng lẽ giữa ban ngày lại đụng phải quỷ?
Chaporia
Bình Luận (0)