Chuyện mà quỷ vương không biết: Thông linh sư giết ta/Chương 36: Vẹn cả đôi đườngC. 36: Vẹn cả đôi đường
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Sáng sớm hôm sau .

Yến Nhạc đã chờ sẵn ngoài cửa phòng Cố Hựu Sanh.

Khi nha hoàn báo lại , hắn mới bước vào .

Cố Hựu Sanh vừa rửa mặt xong, còn chưa dùng bữa sáng.

Yến Nhạc sợ muội muội nghĩ hắn tới chất vấn, nên mỉm cười hỏi:

“Bảo Vân muội muội , ở phủ e là buồn chán? Hay là ta bàn với Lệnh Nghi, sớm đưa muội sang thôn trang suối nước nóng nghỉ dưỡng?”

Cố Hựu Sanh lạnh nhạt nhìn hắn :

“Hôm qua mẫu thân nói , Vĩnh Ninh hầu phủ và Tạ gia vốn không thể kết thân . Lời ấy , coi như đã c.h.ặ.t đứt niềm mong của ta .”

Nàng nói thẳng, chẳng hề nể mặt.

Yến Nhạc nghe mà ngẩn ra , không ngờ hóa ra hôm qua mẫu thân lại vì chuyện của Lệnh Nghi mà cãi nhau với muội muội .

Hắn vội giảng hòa:

“Mẫu thân vốn lo chu toàn , chỉ là nghĩ nhiều. Muội mới về nhà, tuổi còn nhỏ, cứ ở nhà thêm hai năm rồi bàn hôn sự cũng kịp. Ta nói đi suối nước nóng chơi chỉ là ý muốn muội vui, sao muội lại nhắc đến chuyện hôn nhân?”

Cố Hựu Sanh đáp:

“Ca ca, nhờ ngươi thay ta chuyển một lời đến mẫu thân .”

Yến Nhạc khó hiểu:

“Cái gì mà phải nhờ? Tự muội đi nói đi . Tuy hôm qua mẫu thân có giận, nhưng là mẫu t.ử nào có giận nhau qua đêm. Đừng sợ, nếu muội e mẫu thân trách phạt, ta sẽ cùng muội đi .”

Cố Hựu Sanh chỉ lắc đầu, không giải thích thêm.

“Ca ca, phiền ngươi nói với mẫu thân , ba ngày nữa, những gì bà muốn biết , ta sẽ nói hết. Chỉ là trong ba ngày này , ta còn chờ một việc liên quan đến Tạ đại ca.”

Yến Nhạc chẳng hiểu muội muội ám chỉ chuyện gì, cũng chẳng rõ mẫu thân cần nghe điều chi.

Nha hoàn Hồng Đậu liền bước tới, khéo léo tiễn khách:

“Đại thiếu gia, tiểu thư muốn ba ngày đóng cửa tĩnh dưỡng, không đi đâu cả. Giờ tiểu thư còn phải dùng bữa sáng.”

Yến Nhạc gãi đầu, đành bất đắc dĩ rời đi .

Như Thất bưng đồ ăn lên, lần lượt đặt từng món trên bàn.

Cố Hựu Sanh cầm đũa, dừng lại một thoáng, rồi chậm rãi dặn dò từng chữ:

“Từ bữa trưa trở đi , ta chỉ uống cháo trắng.”

Như Thất nghi hoặc nhìn nàng, nhưng thấy chủ nhân lạnh lùng, chẳng dám hỏi, chỉ vâng lời.

Hồng Đậu khẽ rùng mình . Xem ra , chuyện ở hầu phủ sắp đi đến hồi kết.

“Nàng nói thế sao ?”

Diêu Thiên vẫn xanh xao, nằm thiếp trên giường.

Trong phòng chỉ có Trương ma ma, người bà tin nhất, và Yến Nhạc đến truyền lời.

“ Đúng vậy , mẫu thân à . Bảo Vân muội muội còn nhỏ, người không nên nói những lời như thế.”

Yến Nhạc vì Bảo Vân mà bất bình. Nàng lưu lạc bên ngoài mười mấy năm, nay trở về, mẫu thân lại thẳng thừng nói nàng và Lệnh Nghi không thích hợp. Bảo Vân có thể không nghĩ ngợi sao ?

Đến cùng là hai nhà không hợp, hay chính nàng không hợp?

Diêu Thiên không để ý đến Yến Nhạc, trong lòng lại trăm mối rối bời. Người tuy chẳng phải Bảo Vân, nhưng từ ngày trở về đến giờ, cũng không từng làm ra điều gì khác lạ. Duy chỉ có một chuyện, đó là Tạ Lệnh Nghi.

Chỉ là, Lệnh Nghi đối đãi với nàng như vậy , hẳn là vốn có nguyên do. Nếu không , bà ta thật sự không nghĩ ra được , vì sao một người vừa mới gặp mặt, Lệnh Nghi lại đối xử sâu nặng đến thế. Huống chi chính miệng nàng còn nói , phải đợi ba ngày mới tìm Lệnh Nghi để bàn chuyện.

“Con đi một chuyến, đem lời nàng nói chuyển cho Lệnh Nghi, xem hắn đáp thế nào.”

Yến Nhạc ngẩn người , khó hiểu. Vừa mới truyền lời xong, giờ lại phải đi lần nữa?

Diêu Thiên thúc giục: “Đi đi , mẫu thân chờ.”

Yến Nhạc vò đầu, đành lẳng lặng mà đi .

Trương ma ma bước lên đóng cửa.

Ngân hà lấp lánh

“Phu nhân, chớ nghĩ nhiều, trước hết hãy dưỡng thân cho tốt .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/chuyen-ma-quy-vuong-khong-biet-thong-linh-su-giet-ta/chuong-36-ven-ca-doi-duong.html.]

Diêu Thiên khẽ lắc đầu, nở nụ cười khổ: “Ngươi nói xem, có phải ngay từ đầu ta đã sai rồi không ?”

Trương ma ma an ủi: “Phu nhân cũng là bất đắc dĩ thôi. Khi đó tiểu thư Yến An đòi sống c.h.ế.t đòi bằng được , nàng gọi người một tiếng mẫu thân suốt mười sáu năm, sao phu nhân có thể bỏ mặc?”

Nước mắt Diêu Thiên lã chã rơi.

Bà ta run giọng lắc đầu: “Không, không phải … Nếu ta giữ Yến An lại , để Yến Nghiêu đi đón Bảo Vân, có lẽ…”

Nhưng nghĩ đến hôn sự giữa Yến An và Triệu Kim, bà ta lại không dám nghĩ tiếp.

Không, chẳng dù có cho Yến Nghiêu đi đón, bà ta vẫn sẽ tìm cách kéo dài, để khi Triệu Kim chán chê mới đưa Bảo Vân vào kinh.

Bà ta sợ Bảo Vân trách cứ trong lòng, cũng sợ Yến An bị trì hoãn hôn sự.

Là bà ta nghĩ quá nhiều, lo quá nhiều, muốn tốt cho cả đôi bên.

Chính bà ta … Chính bà ta đã hại c.h.ế.t con ruột của mình .

“Phu nhân…”

Trương ma ma nghẹn ngào, không biết khuyên thế nào. Bà biết phu nhân đang nghi ngờ, kẻ trở về kia , có lẽ không phải Bảo Vân. Và chân chính Bảo Vân e rằng đã mất rồi .

“Phu nhân đừng nản chí, có lẽ… có lẽ tiểu thư Bảo Vân vẫn còn sống…”

Lời này nói ra , ngay cả bản thân bà ta cũng chẳng tin nổi.

Vực sâu kia , bà ta từng đi cùng hầu gia đến tận nơi. Ngã xuống đó, chỉ có tan xương nát thịt mà thôi.

Diêu Thiên nhìn ma ma, thống khổ lắc đầu.

“Ngươi xem, ngay cả ngươi cũng không tin nổi lời mình vừa nói , phải không ?”

Trương ma ma chỉ biết cúi đầu, lòng quặn thắt.

Một bên là con ruột, một bên là đứa trẻ nuôi nấng mười sáu năm. Phu nhân thật quá khó xử.

Không phải bà ta không thương Bảo Vân, chỉ là một bên lo Yến An đau lòng, một bên lại sợ Bảo Vân trở về sẽ mang tâm oán hận.

Phu nhân muốn cho Yến An một chỗ dựa, lại sợ Bảo Vân thiệt thòi. Vì thế mới khiến người ta ra tay giữa đường, rồi vội vã gả Yến An cho Triệu gia.

Nếu Bảo Vân thực sự đã c.h.ế.t… Phu nhân còn sống nổi sao ?

Yến Nhạc trở về rất nhanh. Tạ Lệnh Nghi quả nhiên thận trọng, cái gì cũng không chịu nói .

Hừ!

Diêu Thiên lại nhận được hồi đáp chắc chắn, hơn nữa Lệnh Nghi còn bảo: “Mọi việc nàng làm đều vì Bảo Vân.”

Yến Nhạc tưởng rằng hắn nói việc đưa Bảo Vân đến suối nước nóng là vì sức khỏe nàng, bèn lại nói thêm với mẫu thân , nào là Bảo Vân còn nhỏ, nào là không cần gấp gáp chuyện hôn sự…

Diêu Thiên không muốn nghe , chỉ sai người đuổi Yến Nhạc đi . Một mình nằm trên giường, bà ta vẫn miên man nghĩ về thân phận nữ t.ử kia .

Người ấy như thể từ trên trời rơi xuống, muốn tra gốc gác cũng chẳng biết bắt đầu từ đâu . Hễ vẽ lại dung mạo nàng thì mực lại đổ loang, ép đến không thể thành hình.

Chẳng lẽ nàng chính là cốt thức của Bảo Vân? Bằng không sao lại cầm tín vật của Bảo Vân, sao lại biết rõ chuyện của Bảo Vân đến thế?

Nhưng nếu vậy , nàng đến hầu phủ để làm gì?

Nếu là để thay thân phận Bảo Vân, sao lại lạnh nhạt, không nóng không lạnh như thế?

Hay là… nàng đến để điều tra cái c.h.ế.t của Bảo Vân?

Tạ Lệnh Nghi nói “nàng làm tất cả đều vì Bảo Vân”. Vậy thì, hẳn là nàng đứng về phía Bảo Vân, muốn vì Bảo Vân mà kêu oan?

Nghĩ đến cảnh Bảo Vân c.h.ế.t t.h.ả.m, nước mắt Diêu Thiên lại tuôn xuống.

Bà ta chưa từng được gặp con một lần , chưa biết nó giống ai, chưa từng gọi tên nó một tiếng…

Nếu khi ấy bà ta chịu nghĩ cho Bảo Vân nhiều hơn một chút, thì liệu con có c.h.ế.t t.h.ả.m như vậy không ?

Là bà ta … Là chính bà ta đã hại c.h.ế.t Bảo Vân sao ?

Ô ô…

Diêu Thiên vùi mặt vào chăn, khóc đến nghẹn thở. Nỗi đau như bị xé vụn, hối hận như biển sâu nhấn chìm, bóp nghẹt khiến bà ta không sao thở nổi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...