20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Cố Hựu Sanh khẽ gật đầu, ý bảo Tạ Lệnh Nghi đặt chiếc rương xuống trước bồ đoàn.

“Tất cả đều là chân tướng. Còn vì sao bọn họ phải làm thế, ngươi có thể tự mình hỏi.”

Chiếc dù đen đang giương trong không trung bỗng thu về tay nàng. Cánh tay còn lại khẽ vẽ một đường.

Ngay tức khắc, gió lạnh quét qua.

Mọi người chỉ thấy trước mắt tối sầm, khi ngẩng lên thì dưới tán dù đen, ngoài Cố Hựu Sanh ra đã xuất hiện thêm một nữ t.ử trẻ tuổi.

Y phục nàng đơn sơ, mái tóc chỉ b.úi gọn, đến một cây trâm cũng không có . Khuôn mặt thanh tú, lộ rõ anh khí, ngũ quan lại có nét giống Yến Tá, nhưng nếu nhìn kỹ, lại càng thấy hao hao Diêu Thiên.

Yến Tá như bừng tỉnh, mặt biến sắc, lảo đảo lùi một bước.

Diêu Thiên che miệng, không dám khóc ra tiếng, cũng không dám thốt một lời. Bà ta sợ, sợ rằng chỉ cần mở miệng, người kia sẽ tan biến.

Yến Thanh thì đã ngất lịm, Yến Nhạc đờ ra như tượng, may mà có Yến Nghiêu kịp đỡ, đặt nàng xuống đất.

Lư Bảo Vân thoáng nhìn Cố Hựu Sanh, thấy nàng gật đầu mới bước ra khỏi tán dù.

Thân ảnh nàng rõ ràng hiển lộ trước mặt mọi người trong Yến gia.

“Ngươi… ngươi mới là Bảo Vân muội muội ?”

Yến Nhạc run rẩy hỏi, giọng lạc đi .

Lư Bảo Vân với hắn vốn còn chút ấn tượng tốt , liền gật đầu.

“Ta chính là Lư Bảo Vân.”

Một câu nói , khiến cả gian từ đường chìm vào tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc.

Lư Bảo Vân rốt cuộc có thể, đứng trước người thân của chính mình .

Nàng có bao điều muốn nói , bao oan khuất muốn tỏ, nhưng những lời vừa nãy của Cố Hựu Sanh lại dập tắt hết thảy.

Nàng bước đến trước mặt Diêu Thiên.

Diêu Thiên si ngốc nhìn nàng.

“Vì sao phải hạ d.ư.ợ.c ta ?”

Vì muốn Yến An yên ổn gả đi sao ?

Trong lòng Lư Bảo Vân vốn đã đoán ra , nhưng vẫn không kìm được mà hỏi.

Diêu Thiên siết c.h.ặ.t vạt áo trước n.g.ự.c, c.ắ.n môi đến bật m.á.u.

Yến Tá không dám tin thê t.ử lại hạ d.ư.ợ.c nữ nhi ruột, nhưng nhìn sắc mặt bà ta , lời nào cũng nghẹn lại .

Yến Nhạc cũng khó mà tin, song ánh mắt Tạ Lệnh Nghi cụp xuống, khiến lòng hắn bỗng lạnh toát.

Sao có thể thế được ? Vừa mới biết chuyện Bảo Vân muội muội , mẫu thân còn thương xót nàng đến vậy , vội vã muốn đón nàng về. Nếu không phải Yến An quẫn trí đòi c.h.ế.t, thì người cũng đã được đưa về từ lâu.

Lư Bảo Vân lặp lại , giọng bình thản mà như lưỡi d.a.o:

“Vì sao phải hạ d.ư.ợ.c ta ?”

Diêu Thiên rốt cuộc mở miệng, giọng nghẹn ngào:

“Mẫu thân xin lỗi … xin lỗi con. Nhưng mẫu thân chưa bao giờ muốn hại con. Đó chỉ là mê d.ư.ợ.c, tuyệt không hại thân thể.”

“Vì sao ?”

“Ta… ta sợ con trở về sẽ để bụng Yến An, ta không muốn con lo lắng bất an, chỉ muốn mau ch.óng định xong hôn sự cho nàng…”

Lư Bảo Vân cười lạnh, xoay sang nhìn Yến An mặt cắt không còn giọt m.á.u.

“Ngươi chỉ lo con cưng của mình mất ngôi thiên kim, sợ nàng ta không còn chỗ tốt mà gả vào chốn trong sạch, đúng không ?”

Lời nàng như lưỡi kiếm đ.â.m thẳng vào n.g.ự.c Diêu Thiên.

Diêu Thiên vội lắc đầu: “Không phải … Mẫu thân có nghĩ cho Yến An thật, nhưng cũng nghĩ cho con. Con về rồi mà ngày ngày phải đối mặt, ta sợ con không vui, cho nên, cho nên mới…”

Lư Bảo Vân từng nghĩ chính Yến An hạ d.ư.ợ.c mình . Nàng chưa bao giờ ngờ đó lại là tay chính mẫu thân ruột.

Người thân sinh ra nàng, lại vì một nữ nhi nuôi mười sáu năm, mà làm ra chuyện này .

Lư Bảo Vân bất ngờ lóe người , xuất hiện trước mặt Yến An.

Yến An hét lên một tiếng, sợ hãi chui rúc vào lòng Triệu Kim.

Triệu Kim mặt mày khó coi, giơ tay che chắn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/chuyen-ma-quy-vuong-khong-biet-thong-linh-su-giet-ta/chuong-38-bao-van.html.]

Nhưng Lư Bảo Vân chỉ đứng đó, không động thủ.

“Yến An, ngươi thật lòng muốn c.h.ế.t sao ?”

Yến An sợ đến không dám ngẩng đầu.

Ngân hà lấp lánh

Những lời ấy , như một lá bùa lấy mạng.

Triệu Kim gian nan mở miệng: “Yến An khi đó nghĩ quẩn, thấy áy náy với ngươi nên mới…”

Lư Bảo Vân cắt ngang, giọng châm biếm:

“Ngươi tưởng ta sẽ tin ngươi? Chính ngươi bỏ tiền thuê người g.i.ế.c ta , hại cả đoàn hạ nhân, ban đêm ngươi vẫn có thể ngủ yên sao ?”

Triệu Kim quay đầu tránh đi , gương mặt căng cứng.

Lư Bảo Vân bước đến dưới hàng bài vị, ngẩng nhìn hồi lâu.

Rồi nàng cất giọng, nặng nề như m.á.u nhỏ từng giọt:

“Vào đêm trừ tịch ănm trước …”

Nàng ngẩng cao đầu, như muốn khắc ghi từng chữ trên bài vị vào tim.

Bao dơ bẩn nàng vốn định chôn kín trong lòng, giờ đây không nói ra , không chịu nổi.

Vì cớ gì chỉ mình nàng phải gánh? Vì cớ gì chỉ một mình nàng đau đớn đến thế?

“Tháng mười một năm ngoái, bà v.ú nói hầu phủ sắp phái người đến đón ta . Nhưng ta đã chờ, chờ mãi… chỉ là một giấc mơ tan biến. Bà v.ú từng đích thân lên kinh, nói rõ mọi chuyện. Vì sao vẫn không có người đến?”

Máu chảy dài trên gương mặt Lư Bảo Vân.

“Đêm trừ tịch, Lư thị bỏ t.h.u.ố.c vào cơm ta , rồi đem ta đưa lên giường thượng quan trong phủ…”

Đó là vết thương sâu nhất trong đời nàng. Giờ phút này , nàng x.é to.ạc nó ra , để m.á.u chảy đầm đìa, vứt hết tôn nghiêm, phơi bày trước những người vốn nên là thân cận nhất.

Diêu Thiên và Yến Tá dựa sát vào nhau , sắc mặt trắng bệch, khó coi đến cực điểm.

Bà v.ú năm xưa từng thấp giọng nhắc, Lư thị muốn đưa Lư Bảo Vân cho người ta làm thiếp .

Yến An run rẩy không ngừng. Sau cơn hoảng sợ, nhớ đến chuyện mua hung thủ g.i.ế.c người , nàng ta không dám rúc vào lòng Triệu Kim nữa, chỉ một mình ôm c.h.ặ.t lấy bản thân , run bần bật.

Lư Bảo Vân quay đầu, khuôn mặt đẫm m.á.u lệ.

“Ta mất đi trong sạch, hôm sau còn bị Lư thị dùng roi quất một trận, chỉ vì thượng quan kia đã chiếm lấy thân thể ta , lại không muốn mang ta về nhà.”

Từ nhỏ đến lớn, nàng chịu bao nhiêu trận đòn roi của Lư thị, nhưng lần đó là đau nhất.

Nàng đã nghĩ đến cái c.h.ế.t. Nhưng nàng lại sợ c.h.ế.t. Nàng muốn sống, muốn cố mà sống cho ra sống. Cả đời chứng kiến quá nhiều t.ử vong, nàng chỉ cầu được tồn tại.

“Hai tháng sau , ta phát hiện mình mang thai. Ta trộm uống t.h.u.ố.c, lăn lộn ba ngày trên giường, đau đớn đến c.h.ế.t đi sống lại . Rồi… rồi cuối cùng cũng chờ được người hầu phủ tới đón. A, ha ha, giá như các ngươi đến sớm hơn, sớm một chút thôi, thì đã tốt biết bao…”

Ánh mắt nàng lướt qua từng người : Yến Tá, Diêu Thiên, Yến Nghiêu, Yến Nhạc, Yến An, Triệu Kim.

“Vì thân thể chưa hồi phục, lại muốn tận mắt nhìn Lư gia bị lưu đày, ta trì hoãn ngày xuất phát. Sau đó trên đường còn bị phong hàn một trận. Ta vốn dĩ khỏe lại nhanh, nhưng vẫn mê man, có người còn lén rót t.h.u.ố.c. Ta nghĩ chỉ có Yến An mới đối xử tàn nhẫn với ta như vậy . Nhưng sao … sao lại là ngươi?”

Ánh mắt nàng xoáy vào Diêu Thiên, ngập tràn khó hiểu.

Người kia nhìn hiền lành dịu dàng biết bao, lẽ ra phải là mẫu thân nhân từ của nàng.

“Sao lại là ngươi? Ta mới là nữ nhi ruột của ngươi, ta mới là nữ nhi ruột của ngươi mà!”

Lư Bảo Vân đau khổ gào thét. Vì sao hết thảy lại đổ xuống đầu nàng?

Thù g.i.ế.c hại của Triệu Kim, còn không đau bằng một phần mười nỗi thương tổn Diêu Thiên mang tới.

Bà ta là người thân duy nhất trên đời, là người đã đưa nàng đến nhân gian này .

Diêu Thiên nức nở, vừa khóc vừa nghẹn.

Lư Bảo Vân bỗng trở lại vẻ mặt lạnh lùng.

“Ngươi biết ta c.h.ế.t thế nào không ?”

Ánh mắt nàng quét qua Triệu Kim, lướt qua Yến An, dừng lại trên Diêu Thiên.

“Tặc phỉ g.i.ế.c rất nhiều người . Ta quỳ xuống cầu hắn tha mạng, ta chỉ muốn sống, chỉ nghĩ làm sao còn tồn tại. Nhưng ta thấy trong mắt hắn lóe lên ý đồ khác, ta tự nguyện tiến đến hầu hạ hắn … Ha, hắn lại lôi ta đến rừng cây nhỏ, đòi thân thể ta … Ta có phải rất dơ bẩn không ?”

Giọng nói nàng bình tĩnh, nhưng khiến ai nấy lạnh toát sống lưng.

“Hắn chiếm được thân thể ta , rồi lại đổi ý muốn g.i.ế.c ta . Ta liều mạng đá hắn , chạy, chạy mãi… Nhưng mệnh ta không tốt . Mệnh ta chưa bao giờ tốt . Nếu không , sao từ lúc sinh ra đã bị ôm nhầm? Trước mặt là vực sâu không đáy, sau lưng là lưỡi đao sáng loáng… Ta quỳ xuống cầu hắn , nói biết bao lời hay , nhưng hắn vẫn một đao, một đao, một đao… Mẫu thân à , mỗi nhát c.h.é.m xuống đều đau đến tê dại…”

Lư Bảo Vân cất tiếng, âm thanh u uất lan vào tai từng người .

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...