Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

"Một."

Pháo hoa nổ tung trên bầu trời đêm, đồng thời, nụ hôn của cậu khẽ rơi xuống.

Mềm mại, ấm áp, thành kính.

Trong khoảnh khắc giao thoa giữa năm cũ và năm mới ấy , trong thời khắc định mệnh rẽ ngoặt, trong mùa đông, dưới ánh sao ,

Chúng tôi hôn nhau .

Tình cảm nóng bỏng chôn sâu nơi đáy tim cuối cùng cũng được phơi bày. Chàng trai đem tình yêu thuần khiết nhất, trái tim nhiệt thành nhất, không giữ lại chút gì, dâng trọn cho tôi .

Bông tuyết không còn lạnh lẽo, pháo hoa không còn ồn ào, ngay cả mùa đông dài dằng dặc này cũng như có thêm chút ấm áp.

Yêu không cần quá nhiều lý do, có thể là tình yêu từ cái nhìn đầu tiên, cũng có thể là dòng chảy dịu dàng lâu dài.

Mà chúng tôi có lẽ là định mệnh an bài.

Hai tiếng sau , tôi ngồi trên giường, nhìn pháo hoa thỉnh thoảng nổ sáng ngoài cửa sổ, gương mặt vẫn đỏ ửng.

Ở ngay trước cửa nhà mình mà lén lút yêu sớm, thật sự quá kích thích.

Tôi quấn chăn quanh người , ngượng ngùng lăn một vòng. Ngày mai phải nói gì với Kỳ Dạ đây?

Còn chưa kịp nghĩ xong, thì bất ngờ có người đè lên người tôi .

Tôi suýt nghẹt thở.

"An Như!" Tôi nghiến răng nghiến lợi.

An Như không đáp.

Tôi chui ra khỏi chăn, tức giận nói :

"Cô sao còn chưa ngủ?"

Không ngờ, biểu cảm của An Như không hề có chút đùa cợt nào, ngược lại vô cùng nặng nề.

Cô ấy suy nghĩ rất lâu, mới chậm rãi mở miệng:

"Yêu Yêu, em vừa chợt nhớ ra ... bây giờ là Tết."

"Tiến trình cốt truyện đã đến chương bốn mươi rồi ..."

Tôi lập tức hiểu ra ý của cô, ngay cả hô hấp cũng ngưng lại .

Trong truyện, An Yêu c.h.ế.t t.h.ả.m ở chương bốn mươi, nửa tháng sau Tết.

Thời gian... sắp đến rồi .

Không gian chìm vào tĩnh lặng. Như thể khúc nhạc tang thương của cái c.h.ế.t đã vang lên, khiến mắt tôi thoáng choáng váng.

Nhưng rất nhanh, tôi lấy lại tinh thần.

"Không sao đâu , chúng ta đã thay đổi nhiều tình tiết như vậy , Kỳ Nghiệm không có lý do gì g.i.ế.c tôi nữa."

Không biết Kỳ Dạ đã làm gì, nhưng Kỳ Nghiệm đã bị cha mình thất sủng, thậm chí còn bị đưa ra nước ngoài du học. Anh ta sẽ không quay về.

An Như bất an nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi , thì thầm:

" Đúng , cốt truyện đã thay đổi rồi ."

Cô vẫn còn hơi men, ngã xuống bên cạnh tôi , ánh mắt m.ô.n.g lung.

"Yêu Yêu, em vừa mơ một giấc mơ."

"Trong mơ, cốt truyện chẳng thay đổi gì cả. Em bị hành hạ cả thể xác lẫn tinh thần, còn chị... c.h.ế.t ngay trước mặt em. Em muốn g.i.ế.c hắn , nhưng lại bất lực nhìn chính mình không ngừng dây dưa yêu đương với hắn ..."

An Như chậm rãi khép mi mắt, chìm vào giấc ngủ.

Tôi khẽ kéo chăn đắp cho cô, rồi nằm xuống bên cạnh.

Trong không trung, hệ thống dường như nhỏ đi một vòng, biến thành một đốm sáng yếu ớt lơ lửng.

Tôi nhìn nó, khẽ thì thầm:

"Ngươi còn muốn làm gì nữa đây?"

Hệ thống khẽ nhấp nháy, nhưng không trả lời.

Xuyên qua khoảng không , chúng tôi lặng lẽ nhìn nhau rất lâu.

Một mảnh tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc.

Tôi bị bắt cóc.

Một tuần sau Tết.

Không ai ngờ được cốt truyện lại đến sớm như vậy .

Một buổi chiều bình thường, An Như sang bên kia đường mua sách, chưa đến hai phút sau , tôi đã bị đ.á.n.h ngất rồi đưa đi .

Khi mở mắt ra lần nữa, tôi thấy mình đang ở trong một kho hàng rộng lớn, lạnh lẽo.

Toàn thân bị trói c.h.ặ.t, không cách nào cử động.

Thuốc mê vẫn chưa tan hết, tầm nhìn của tôi còn mờ mịt.

"...Kỳ Nghiệm?" Tôi thử thăm dò.

Cốt truyện rõ ràng đã thay đổi, tại sao anh ta vẫn muốn bắt cóc tôi ?

Tôi nhìn về phía khoảng không , nơi có một đốm sáng trắng lơ lửng.

Giọng điện t.ử lạnh lẽo vang trong tai:

"Xin ký chủ tiếp nhận nhiệm vụ: Hoàn thành kết cục cuối cùng theo kịch bản."

Tôi chế giễu:

"Tại sao tôi phải chấp nhận số phận như vậy ?"

"Bổ khuyết cốt truyện, hoàn thành nhiệm vụ, ký chủ có thể nhận thưởng: trọng sinh lần nữa."

Nhưng tôi vốn dĩ đã là người được trọng sinh.

Đột nhiên, tôi phản ứng kịp tại sao tôi lại được sống lại ?

Kiếp trước , tôi không hề có ý thức, cứ thế đi theo nguyên tác mà sống hết cốt truyện.

Kiếp này , tôi mới có được sự tự chủ, không còn đi theo quỹ đạo của truyện nữa. Thế nhưng, số phận vẫn kéo tôi đến bước này .

Điều đó có nghĩa là, người thực sự khiến thế giới này tái khởi động... không phải tôi .

Có một người , từ kiếp trước đã có tự ý thức, đã thay đổi cốt truyện, mới dẫn đến việc cả thế giới lặp lại .

Kỳ Dạ.

Bóng dáng cậu lóe lên trong đầu, tôi lập tức hiểu ra tất cả.

Tại sao cậu lại thích tôi .

Tại sao cậu nhất quyết muốn tôi làm vị hôn thê.

Tại sao cậu có thể lật đổ nam chính...

Đốm sáng trắng lơ lửng bên cạnh tôi , tiếp tục nhắc nhở:

"Xin ký chủ tiếp nhận nhiệm vụ."

Nó đang lừa tôi .

Dù tôi có chấp nhận hay không , cũng không ảnh hưởng đến việc thế giới tái khởi động.

Cốt truyện đã thay đổi nhiều như vậy , thì kết cục chắc chắn cũng có thể thay đổi.

Phòng ngừa bất trắc, trước đó tôi đã cài định vị vào điện thoại.

Chỉ cần kéo dài thời gian...

Tiếng bước chân "cộp cộp cộp" vang lên.

Kỳ Nghiệm đẩy cửa kho hàng ra , ánh sáng lạnh lẽo từ bên ngoài chiếu vào , khiến tôi phải nheo mắt lại .

Anh ta đi đến trước mặt tôi , nhìn chằm chằm một lượt.

Quất Tử

"Yêu Yêu, tại sao lại phản bội tôi ?"

Tôi cố gắng gượng tỉnh trong cơn choáng, khẽ đáp:

"Là anh phản bội tôi trước ."

"Không có !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/nu-phu-ac-doc-trong-tieu-thuyet-thien-kim-that-gia/het.html.]

Anh ta kích động, gương mặt vặn vẹo.

" Tôi chỉ là... chỉ là tạm thời đính hôn với An Như thôi. Đợi kế thừa nhà họ Kỳ xong, tôi sẽ hủy hôn ước."

" Nhưng em, em lại nhanh ch.óng dây dưa với Kỳ Dạ! Còn cùng hắn bày mưu hãm hại tôi , khiến tôi bị đày ra nước ngoài..."

Ánh mắt Kỳ Nghiệm u ám, đầy điên loạn.

Tôi gắng sức kìm nén run rẩy, cố đối diện với anh ta .

Anh ta gào lên như mất trí:

" Tôi chẳng còn gì cả... chẳng còn gì nữa hết..."

Kỳ Nghiệm đã thật sự phát điên rồi .

10.

Tôi hít sâu hai hơi , nói :

"Anh có thể vì nhà họ Kỳ mà bỏ rơi tôi , thì tôi cũng chẳng cần phải vì anh mà thủ tiết."

Kỳ Nghiệm bật ra hai tiếng cười quái dị, rồi ngồi xổm xuống.

"Haha... Nếu tôi hủy hoại em, thì Kỳ Dạ có đau khổ không ? Có phải sẽ đau khổ giống như tôi , đau khổ đến tận xương tủy!"

Một luồng khí lạnh xộc thẳng lên sống lưng, khiến tôi rùng mình .

"Kỳ Nghiệm, anh không cần phải phạm tội đâu , ở nước ngoài anh vẫn còn có thể."

Anh ta cắt lời tôi , mỉm cười điên dại:

"Đây không nên là cuộc đời của tôi ! Tôi mới là nam chính của thế giới này , tất cả phải quay về đúng quỹ đạo!"

Mặt tôi trắng bệch. Tôi nhận ra Kỳ Nghiệm cũng đã khôi phục ký ức kiếp trước .

𝑇𝑟𝑢𝑦𝑒̣̂𝑛 𝑑𝑢̛𝑜̛̣𝑐 𝑑𝑖̣𝑐ℎ 𝑏𝑜̛̉𝑖 𝑄𝑢𝑎̂́𝑡 𝑇𝑢̛̉ 𝑣𝑎̀ 𝑑𝑎̆𝑛𝑔 𝑑𝑢𝑦 𝑛ℎ𝑎̂́𝑡 𝑡𝑎̣𝑖 𝑀𝑜𝑛𝑘𝑒𝑦𝐷, 𝑛ℎ𝑢̛̃𝑛𝑔 𝑛𝑜̛𝑖 𝑘ℎ𝑎́𝑐 𝑑𝑒̂̀𝑢 𝑙𝑎̀ 𝑎̆𝑛 𝑐𝑎̆́𝑝

Anh ta vừa quái dị vừa phấn khích:

"Chỉ cần để cốt truyện quay về quỹ đạo, tôi sẽ trở lại với những ngày tháng huy hoàng như trước kia ."

Tim tôi chùng hẳn xuống.

Anh ta g.i.ế.c tôi , không chỉ để báo thù, mà còn để "chỉnh sửa" lại nguyên tác.

Để chúng tôi - những kẻ "vai phụ" nhận lấy cái kết vốn dĩ phải có , thì hắn mới khôi phục lại vận khí của nam chính.

Nói gì cũng vô ích. Anh ta sẽ không buông tha tôi .

Kỳ Nghiệm rút điện thoại, gọi vài người đến.

Hắn cười đầy ác ý:

"C.h.ế.t một lần nữa theo cách cũ, em hài lòng chứ?"

Trong ký ức, nỗi đau xé thịt lan khắp toàn thân , tôi run rẩy lắc đầu, cố gắng lùi lại .

Cái c.h.ế.t nhục nhã ấy , tôi không muốn nếm trải lần thứ hai.

Hệ thống vẫn lơ lửng bên cạnh, chớp nháy yếu ớt.

Có lẽ tôi thật sự sẽ phải c.h.ế.t lần thứ hai.

Tránh bàn tay của kẻ đàn ông đang chộp tới, tôi hoảng loạn gào lên:

"Kỳ Dạ!"

"Ầm!"

Cánh cửa lớn bị đá tung ra .

"Cảnh sát! Không được động đậy!"

Từng tốp cảnh sát cầm s.ú.n.g ập vào , bao vây cả kho hàng.

Kỳ Nghiệm và mấy tên đàn ông kia biến sắc, nhanh ch.óng bị còng tay.

Kỳ Dạ đi ngay sau nhóm cảnh sát, vừa nhìn thấy tôi , sắc mặt anh chợt biến đổi, lập tức chạy tới cởi trói.

Vừa thoát khỏi dây, tôi lao vào lòng anh , òa khóc nức nở.

Kỳ Dạ ôm tôi thật c.h.ặ.t, dịu giọng dỗ:

"Không sao rồi , đừng khóc ."

Nước mắt tôi tuôn rơi như chuỗi ngọc bị đứt, thấm ướt áo cậu .

Khóc một lúc, tôi nấc nghẹn:

" Tôi cứ tưởng sẽ không còn gặp được cậu nữa..."

"Lời trăn trối cũng nghĩ sẵn rồi ."

Kỳ Dạ bật cười bất lực:

" Tôi sẽ không để cậu gặp chuyện gì nữa."

Tôi ghé sát tai cậu , thì thầm:

" Tôi vẫn chưa từng nói với cậu ... tôi thích anh ."

Nếu thật sự phải c.h.ế.t, mà chưa kịp nói với Kỳ Dạ một câu " tôi thích cậu ", thì đúng là tiếc nuối cả đời.

Kỳ Nghiệm bị đưa vào viện tâm thần.

Không ngoài dự đoán, cả đời này anh ta cũng không thể ra được .

Anh ta đã mất sạch vận khí của nam chính, cốt truyện hoàn toàn sụp đổ, không còn cách nào cứu vãn.

Nhân vật chính của thế giới này biến mất, nhưng thế giới lại không bị tái khởi động.

Tôi biết , điều này chắc chắn có liên quan đến Kỳ Dạ. Nhưng tôi không hỏi.

Hệ thống quanh tôi cũng biến mất, tất cả như thật sự đã kết thúc.

Sau kỳ thi đại học, tôi , An Như và Kỳ Dạ cùng đăng ký vào trường B trong thành phố.

Một hôm, tôi chợt nhớ ra , bèn hỏi An Như:

"Cốt truyện đã thay đổi rồi , cô có thể về nhà được chưa ?"

An Như phản ứng dữ dội:

"Em không đi ! Ai cũng đừng mong đuổi em đi ! Khó khăn lắm mới diệt được tên cặn bã đó, em tuyệt đối không đi đâu hết!"

Tôi nghi hoặc:

"Thế còn ba mẹ cô thì sao ?"

An Nhu hừ một tiếng, giơ tay ra hiệu một con số :

"Nhà em có sáu đứa con gái, với một đứa con trai."

Tôi trợn tròn mắt, cứng đờ cả người .

"Trong nhà, mỗi đứa con gái tồn tại chỉ để kiếm tiền mua nhà, mua xe cho con trai. Họ chẳng bao giờ thật sự nghĩ đến em."

Tôi nghe xong, im lặng tiêu hóa hai câu này , rồi vỗ vai cô ấy :

"Vậy thì từ giờ, chúng ta chính là chị em ruột khác cha khác mẹ rồi !"

Năm chúng tôi tốt nghiệp đại học, Kỳ Dạ cầu hôn tôi .

Trong công viên rừng giữa mùa hè, những con đom đóm bay lượn như những tiểu tinh linh.

Trên bầu trời, sao lấp lánh; trong rừng, đom đóm dập dìu, hòa quyện thành một khung cảnh tựa như cổ tích.

Mộng ảo, hư huyền.

Kỳ Dạ quỳ xuống trước mặt tôi , ánh mắt vừa dịu dàng vừa trầm tĩnh.

"Yêu yêu, em nguyện ý lấy anh không ?"

Ánh sáng của đom đóm rơi xuống gương mặt anh - tuấn mỹ, dịu dàng, như chàng hoàng t.ử chỉ có trong truyện cổ tích.

Tôi cúi mắt, chạm vào ánh nhìn của anh , khóe môi từng chút nhếch lên.

Tôi nói :

"Em nguyện ý."

Tình yêu có thể vượt qua cả không gian lẫn thời gian, mang tôi một lần nữa quay về bên anh .

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...