Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Dáng vẻ khi anh cười giống hệt như tiếng cười khẽ thỉnh thoảng lọt vào những đoạn tin nhắn thoại trên WeChat—— đẹp đẽ, dịu dàng, kèm theo một chút dung túng mà chính anh cũng không tự nhận ra , tựa như một lời đầu hàng vô điều kiện: “Chỉ cần em vui, anh thế nào cũng được ”.

 

“Được,” Anh đáp, giọng nói trầm thấp như một tiếng thở dài, vừa nhẹ vừa mềm, tựa một chiếc lông vũ khẽ khàng rơi trúng tim tôi , “Một trăm bữa cũng được .”

 

Phía sau phòng học chợt bùng nổ một loạt tiếng hét phấn khích đầy kìm nén, cứ thế nối đuôi nhau vang lên vang dội. Lúc này tôi mới sực nhớ ra ——

 

Bảy tám vị khán giả kia vẫn còn ngồi đó.

 

Hơn nữa, họ đang điên cuồng quay video!

 

Chiếc điện thoại nào cũng được giơ cao ch.ót vót, tạo thành một khu rừng công nghệ mini, tất cả các ống kính đều đồng loạt chĩa thẳng về phía bục giảng, bắt trọn vành tai đỏ rực của Lục Diễn Chu và cả gương mặt đang vênh váo đắc ý của tôi .

 

Xong đời tôi rồi .

 

Không, phải là xong đời hai đứa tôi rồi !

 

3

Ngay tối hôm đó, tôi và Lục Diễn Chu đã chễm chệ trên trang nhất của diễn đàn trường với một bài viết bùng nổ tương tác.

 

Tiêu đề giật gân thế này đây:

 

【SỐC】Giáo sư trẻ mới về nước của khoa Vật lý - Lục Diễn Chu - bị bạn gái “tóm sống” ngay trên lớp, danh xưng lưu trong máy hóa ra lại là—— “Tổ tông nhỏ”!!!

 

Bên dưới bài đăng là hơn bốn trăm lượt bình luận, và con số này vẫn không ngừng nhảy số , cứ mỗi lần tôi nhấn F5 là lại có thêm mười mấy cái mới hiện ra .

 

“Chính mắt mỗ tại hiện trường chứng kiến, tai của giáo sư đỏ đến mức như sắp nhỏ m.á.u luôn. Tôi làm chứng, tôi ngồi ngay phòng học đó, tôi còn quay cả video đây này .”

 

“Khoan đã , bạn gái giáo sư là người trường mình à ? Nữ chính tôi quen nha, Thẩm Lộc Khê khoa Vật lý, năm ba, tôi với bạn này từng học chung một môn tự chọn.”

 

“Thế rốt cuộc mối quan hệ giữa giáo sư với bạn ấy là gì? Thầy trò? Người yêu? Hay là yêu đương qua mạng???”

 

“Lượng thông tin quá tải khiến não bộ của tôi đang rung lắc dữ dội...”

 

“Mọi người có chú ý không , giáo sư gọi bạn ấy là ‘Tổ tông nhỏ’, chứng tỏ họ là người yêu của nhau rồi . Nhưng thầy dạy trò thế này thì không phải là tình thầy trò sao ?”

 

“Thảo luận lý tính chút coi, quy định của trường mình về chuyện tình cảm thầy trò thế nào nhỉ? Tôi vừa lật sổ tay giảng viên ra xem, không cấm đoán rõ ràng, nhưng yêu cầu phải chủ động khai báo và áp dụng nguyên tắc né tránh lợi ích.”

 

“Thế thì điểm cuối kỳ giáo sư chấm cho bạn ấy thế nào mới là cả một vấn đề đấy.”

 

“Chắc chắn là điểm tối đa rồi , nếu không về nhà có mà quỳ bàn giặt.”

 

“Quỳ bàn giặt còn là nhẹ, tôi nghĩ phải quỳ bàn phím, lại còn phải gõ ra được ba chữ ‘Anh sai rồi ’ nữa cơ.”

 

“Ha ha ha ha ha ha tội nghiệp giáo sư quá.”

 

“Khoan đã , tôi có một câu hỏi lớn hơn—— Cái người tên ‘Thẩm Chước’ kia là ai? Trong bài nói đối tượng yêu qua mạng của bạn nữ tên là ‘Thẩm Chước’, còn tên thật của giáo sư là ‘Lục Diễn Chu’, hai cái tên này có liên quan gì đến nhau không ?”

 

“Thẩm Chước, Lục Diễn Chu... Chu hành Khê thượng? Chước Khê nhi độ? (Thuyền đi trên suối? Thưởng rượu bên suối mà qua sông?) Trời ơi tôi chèo thuyền này , ngọt ngào xỉu up xỉu down!!!”

 

“Lầu trên là dân khoa Ngữ văn đúng không , thế này mà cũng giải mã ra được ?”

 

“ Tôi dân Vật lý, nhưng tôi tin vào tình yêu.”

 

Tôi lập tức chia sẻ bài đăng đó cho Lục Diễn Chu kèm lời nhắn: “Thầy Lục ơi, thầy nổi tiếng rồi nhé. Chúc mừng thầy, mới đi làm tuần đầu tiên đã trở thành đỉnh lưu của trường.”

 

Phải đến năm phút sau anh mới trả lời tôi .

 

Năm phút cuộc đời đấy.

 

Lục Diễn Chu, cái người đàn ông luôn bật chế độ “rep tin nhắn trong một nốt nhạc” trên WeChat, cái người mà mỗi khi tôi bảo “Em đi tắm đây” sẽ nhắn lại “Được, anh đợi em” rồi ngoan ngoãn ngồi đợi thật, thế mà giờ đây phải mất tận năm phút mới hồi âm.

 

Điều này chứng tỏ điều gì?

 

Chứng tỏ anh ấy cũng đang chăm chú đọc bài viết đó, lại còn đọc vô cùng tỉ mỉ, có khi đang tự đếm xem mình đã nổi tiếng đến mức độ nào rồi .

 

“Anh đang xem.” Anh nhắn.

 

“Cảm nghĩ thế nào ạ?”

 

“Băng thông máy chủ của diễn đàn trường chậm quá, tải một trang mất tận ba giây. Ngày mai anh sẽ phản ánh lại với Trung tâm Thông tin. Ngoài ra , tiêu đề của chủ bài đăng dùng tận ba dấu chấm than, về mặt ngữ pháp là không đúng quy chuẩn, anh đã nhắn tin riêng nhắc nhở cậu ta rồi .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/bat-qua-tang-nguoi-yeu-qua-mang-la-giao-su-hach-dich-trhq/4.html.]

Tôi trân trân nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn ấy suốt mười giây đồng hồ.

 

Và rồi tôi bật cười .

 

Cười thành tiếng lớn.

 

Cười đến mức Lâm Tri Hạ từ trên giường tầng phải ló đầu xuống hỏi tôi : “Mày bị ma nhập đấy à ?”.

 

Đấy, đối tượng yêu đương qua mạng của tôi đấy.

 

Một đường thẳng tắp đến mức có thể hiểu từ “nổi tiếng” thành “máy chủ quá chậm”.

 

Một kẻ cuồng học thuật mà phản ứng đầu tiên sau khi bị cả trường vây xem cảnh “c.h.ế.t trong lòng một chút” lại là đi nhắc nhở chủ bài đăng sử dụng đúng quy chuẩn dấu câu.

 

Một vị giáo sư Vật lý sở hữu giọng nói có thể làm người ta tan chảy, nhưng chỉ số EQ thì lại khiến người ta muốn “bốc hơi ”.

 

Tôi yêu anh ấy .

 

Tôi thực sự rất yêu anh ấy .

 

Nhưng tôi sẽ không nói cho anh biết đâu .

 

Ít nhất là hôm nay thì không .

 

Tôi vừa định gửi cho anh một chiếc nhãn dán cạn lời thì anh lại gửi tiếp một tin nhắn khác.

 

“Lộc Khê.”

 

“Dạ?”

 

“Tối mai, em có rảnh không ?”

 

“Chi vậy thầy?”

 

“Bữa ăn đầu tiên anh nợ em. Bữa đầu tiên trong mười bữa, bữa đầu tiên trong một trăm bữa.”

 

Nhìn dòng chữ hiện lên, khóe môi tôi không tự chủ được mà vểnh cao, vểnh đến mức tôi cảm giác như cơ mặt mình sắp rách ra đến nơi rồi .

 

“Tùy tâm trạng nha.”

 

“Vậy ngày mai anh qua dưới ký túc xá đợi em.”

 

“Sao anh biết em ở tòa nào?”

 

Bên kia im lặng một lát.

Sau đó gửi qua một cái định vị. On map hiển thị chính xác vị trí tòa ký túc xá của tôi , sai số không quá năm mét, thậm chí đến cả cây ngân hạnh bên cạnh tòa nhà cũng được đ.á.n.h dấu rõ mồn một.

 

“LỤC DIỄN CHU!!! Anh thế này là theo dõi người khác!!! Em sẽ báo cảnh sát đấy!!!”

 

“Lần trước em bảo ở ký túc xá là có thể nhìn thấy sân vận động, mà quanh sân vận động chỉ có hai tòa ký túc xá thôi. Lần trước nữa em lại bảo ngoài cửa sổ phòng em có một cây ngân hạnh, vị trí của cây ngân hạnh quyết định phòng em hướng về phía nam. Còn lần trước trước nữa em bảo dưới lầu có một con mèo mướp vàng, mà chỉ có dưới tòa đó mới có người cố định đi cho mèo hoang ăn. Tổng hợp những thông tin trên —— đây gọi là suy luận, không phải theo dõi.”

 

“Anh là giáo sư Vật lý hay là thám t.ử vậy ???”

 

“Bản chất của Vật lý học chính là quan sát và suy luận. Galilei thông qua quan sát con lắc đồng hồ đã phát hiện ra tính đẳng thời, Newton nhìn táo rơi phát hiện ra lực vạn vật hấp dẫn, còn anh thông qua quan sát lịch sử trò chuyện của em để tìm ra tòa ký túc xá. Đây chính là sự kế thừa của khoa học.”

 

“............”

 

Tôi hoàn toàn cạn ngôn.

 

Bởi vì những lời anh nói nghe qua thấy hợp lý vô cùng, hợp lý đến mức tôi chẳng thể tìm ra được góc độ nào để phản bác lại .

 

“Vậy tối mai, sáu giờ, anh đến đón em nhé?”

 

Tôi không thèm trả lời anh .

Nhưng tôi đã âm thầm đổi một chiếc ảnh đại diện WeChat mới—— hình một chú mèo hoạt hình với đôi tai đỏ rực, kèm dòng chữ “Đã c.h.ế.t lâm sàng vì ngượng”.

 

Anh liền thả tim ngay lập tức.

 

Trong. Vòng. Một. Nốt. Nhạc.

 

Chẳng phải anh đang bận phản ánh vấn đề máy chủ với Trung tâm Thông tin cơ mà???

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...