Tố Ngưng/Chương 3C. 3
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

“Ngoài điện.”

 

Vừa vặn đụng phải một nhóm thị nữ đang bưng bê đồ đạc tiến vào .

 

Trên chiếc khay sơn mài do vị thị nữ dẫn đầu cầm, đang đặt một chiếc trâm cài tóc bằng vàng khảm ngọc rủ sợi tơ.

 

Chu Liêm nhận ra ngay, đó chính là của hồi môn của mẫu hậu hắn .

 

Năm xưa từng nói là để dành tặng cho con dâu tương lai.

 

“Những thứ này là muốn đưa tới nơi nào?"

 

“Bẩm điện hạ, nương nương đã phân phó, toàn bộ đều đưa tới phủ Trương Quốc công ạ."

 

Dư Diên Nhi đứng bên cạnh lập tức khóc rống lên thành tiếng.

 

Chu Liêm vội vàng ôm nàng ta vào lòng, ôn tồn dỗ dành.

 

Thế nhưng khóe miệng lại âm thầm nhếch lên một độ cong đắc ý.

 

“Mẫu hậu thật là..."

 

Hôn sự còn chưa chính thức định đoạt, làm sao lại vội vàng đem sính lễ tặng cho con dâu tương lai trước như vậy chứ?

 

Bên trong điện Hoàng hậu.

 

Chu Liêm quỳ sụp xuống đất, phát ra một tiếng “bịch" rõ to.

 

“Mẫu hậu, nhi thần chỉ cầu xin Người và phụ hoàng, tuyệt đối đừng ban hôn cho nhi thần vào tối ngày hôm nay!

 

Nhi thần vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng!"

 

Hoàng hậu nghe xong thì nghệch mặt ra , không hiểu ra làm sao .

 

“Ai bảo là tối nay ban hôn cho con?

 

Rõ ràng là hôn sự của Kỳ nhi đã được định đoạt rồi ."

 

“Nó là do một tay bản cung nhìn lớn lên, so với con trai ruột thịt cũng chẳng khác là bao."

 

“Mấy năm nay, nó bốn phương chinh chiến không màng tới nhà cửa, chuyện chung thân đại sự tổng không thể cứ mãi trì hoãn như vậy được ."

 

“Hóa ra là như vậy ."

 

Chu Liêm hít một hơi thật sâu, tự giễu mỉm cười một cái.

 

“Vậy thì nhi thần có thể an tâm rồi ."

 

Chu Liêm tinh thần sảng khoái, ôm lấy Dư Diên Nhi quay trở về phủ.

 

Đến nỗi ngay cả việc bên bị ban hôn còn lại là ai, hắn cũng quên bẵng đi không thèm mở miệng hỏi một câu.

 

07

 

Hoàng hậu đặc cách cho phép ta cùng tham dự buổi cung yến.

 

Đến gần giờ nhập tiệc, Tiêu Kỳ vẫn còn đang cùng Bệ hạ thảo luận đại sự quốc gia.

 

Ta đành một mình tiến vào trước .

 

Ngay trước điện vừa vặn chạm mặt Dư Diên Nhi.

 

Vừa nhìn thấy ta , sắc mặt nàng ta lập tức đại biến.

 

“Đều bảo là thế gia quý nữ đoan trang thủ lễ, không giống với hạng người xuất thân bần hàn, khổ cực như ta ."

 

“Ai mà ngờ được , da mặt của ngươi lại có thể dày đến nhường này , để quấn lấy Liêm ca ca, còn mặt dày cầu xin Hoàng hậu đáp ứng cho tới tham dự cung yến!"

 

Dư Diên Nhi đến Đông cung thời gian cũng không ngắn nữa rồi .

 

Thế nhưng Chu Liêm lại trì trì không chịu ban cho nàng ta một danh phận chính thức.

 

Nàng ta bất quá chỉ là một giới bình dân, cậy vào thế lực của Thái t.ử, đối với ta động một chút là mở miệng nhục mạ.

 

Ta thật sự đã nhẫn nhịn đến mức không thể nhẫn nhịn được nữa.

 

“Dư cô nương, ta chưa từng có ý nghĩ muốn tranh giành Thái t.ử với ngươi, vậy mà ngươi lại hết lần này đến lần khác tìm cách gây hấn với ta ."

 

“Rốt cuộc là ngươi nhìn ta không vừa mắt, hay là ngươi bất mãn vì Thái t.ử trì trì không chịu trao cho ngươi vị trí chính thê, nhưng lại không dám bức bách hắn , nên mới đem toàn bộ oán khí trút hết lên đầu ta ?"

 

Dư Diên Nhi ngẩn người ra tại chỗ.

 

Ngay sau đó, tức đến mức khóe mắt đỏ bừng lên.

 

“Ngươi... ngươi nói bậy!"

 

“Ngươi dám ly gián tình phân giữa ta và Liêm ca ca!"

 

Dư Diên Nhi quay người chạy đi tìm Chu Liêm để mách tội.

 

Băng qua biển người đông đúc.

 

Chu Liêm từ đằng xa ném cho ta một cái nhìn lạnh lùng.

 

Sau đó lại giống như nhìn thấy một đống r/ác r/ưởi dơ bẩn, chán ghét dời tầm mắt đi chỗ khác.

 

“Diên Nhi, chớ có ăn giấm chua của nàng ta ."

 

“Nàng ta còn không xứng."

 

Đến sát giờ khai tiệc, Tiêu Kỳ mới vội vã chạy tới.

 

Chàng cố tình đi vòng qua trước vị trí chỗ ngồi của ta , nhét vào tay ta một nắm kẹo thật lớn.

 

“Từ chỗ cung của Bệ hạ lấy về đấy."

 

“Nghĩ bụng chắc nàng sẽ thích ăn."

 

Ta mỉm cười , cố ý trêu chọc chàng .

 

“Thích chứ."

 

“Chỉ cần là chàng cho, ta đều thích cả."

 

Tiêu Kỳ gãi gãi đầu.

 

Gương mặt đỏ bừng lên một cách triệt để.

 

Ta từ nhỏ đã có sở thích ăn kẹo ngọt.

 

Kiếp trước sau khi giả ch/ết thoát thân , ta bệnh tật quấn thân , lại hay hờn dỗi kiên quyết không chịu uống thu/ốc đắng.

 

Tiêu Kỳ liền chạy đôn chạy đáo khắp nơi để sưu tầm đủ loại hương vị kẹo ngọt và mứt hoa quả, chỉ vì muốn cho khoang miệng của ta bớt đi vài phần vị đắng chát.

 

Sống qua hai đời.

 

Chàng rốt cuộc vẫn không sửa nổi cái thói quen thích nhét kẹo vào tay ta .

 

Ta ngửa đầu lên.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/to-ngung/chuong-3.html.]

Vừa vặn nhìn thấy Hoàng hậu đang hướng về phía bên này mà nhìn , lấy tay che miệng cười thầm.

 

Ta chợt cảm thấy có chút ngượng ngùng, xấu hổ.

 

Ở phía bên kia , Chu Liêm cũng đưa mắt nhìn sang, lông mày khẽ chau lại , sắc mặt trầm xuống vài phần.

 

“Liêm ca ca, chàng làm sao vậy ?"

 

Chu Liêm đột ngột ngửa cổ uống cạn một ly rượu mạnh.

 

“Không có gì."

 

“Nhìn kẻ khác chạy tới hiến ân cần một cách hỗn loạn, cảm thấy tức cười mà thôi."

 

Chu Liêm cười nhạt đầy vẻ khinh miệt.

 

Không đi lấy lòng vị hôn thê của chính mình , ngược lại lại chạy tới thân cận với nữ t.ử khác.

 

Tên Tiêu Kỳ này , quả thực là đầu óc không tỉnh táo, phân biệt không rõ nặng nhẹ.

 

So với hắn ta thì kém xa mười vạn tám nghìn dặm.

 

Rượu qua ba tuần.

 

Rốt cuộc cũng bàn tới chuyện ban hôn.

 

Mới một khắc trước , Chu Liêm còn đang cùng Dư Diên Nhi đ.á.n.h cược, đoán xem vị hôn thê của Tiêu Kỳ rốt cuộc là vị quý nữ nào.

 

Thế nhưng ngay khắc sau , liền nghe thấy vị công công tuyên đọc thánh chỉ, rõ ràng rành mạch niệm ra tên của ta .

 

Chu Liêm đột ngột ngẩng phắt đầu lên.

 

Trong nháy mắt, sắc mặt trắng bệch, cắt không còn một giọt m/áu.

 

“Tiêu tướng quân, Trương nương t.ử, chúc mừng hai vị, mau ch.óng tiếp chỉ đi thôi."

 

Không đợi ta và Tiêu Kỳ bước ra tiếp chỉ.

 

Chu Liêm đã lao lên trước một bước, giật phắt lấy đạo thánh chỉ, đôi mắt trợn trừng lên, chăm chú nhìn kỹ từng chữ dòng chữ viết trên đó.

 

Thật sự không nghe lầm...

 

Làm sao lại có thể như vậy được chứ?...

 

Vị hôn thê của Tiêu Kỳ, đáng lẽ ra phải là của hắn mới đúng chứ...

 

08

 

Tiệc tan, mọi người lục đục ra về.

 

Tiêu Kỳ định đưa ta trở về phủ.

 

Chu Liêm không biết vì cớ gì, đột nhiên từ phía sau đuổi theo, chặn ngang trước mặt hai chúng ta .

 

Gương mặt hắn hơi ửng hồng, trông giống như đã ngà ngà say rượu.

 

Hắn kéo lấy ống tay áo của Tiêu Kỳ, thân hình có chút lảo đảo, đứng không vững.

 

“Ta từ nhỏ đã cùng đệ cùng nhau lớn lên, tính ra cũng được coi là nửa huynh trưởng của đệ ."

 

“Vậy mà đệ lại ngay cả danh tính vị cô nương mình thầm thương trộm nhớ cũng không chịu nói cho ta biết , thật sự là không có nghĩa khí."

 

Tiêu Kỳ mỉm cười nhẹ nhàng, đưa tay đỡ vững lấy hắn .

 

“Huynh trưởng nói đùa rồi ."

 

Chu Liêm lách qua người chàng .

 

Ánh mắt găm c.h.ặ.t lên trên người của ta .

 

“Lần trước ở hội mã cầu, vô tình làm rách mất chiếc áo ngoài của vị đệ muội tương lai này , trong lòng ta vẫn luôn cảm thấy vô cùng áy náy, muốn tìm cơ hội để bù đắp đây."

 

Thoạt nghe thì giống như một lời xin lỗi chân thành.

 

Nhưng thực chất lại là cố tình đem chuyện này nói to tát ra cho Tiêu Kỳ nghe .

 

Muốn khiến cho trong lòng chàng nảy sinh vết gợn mà để tâm, sinh lòng hiềm khích.

 

Thế nhưng Tiêu Kỳ lại tỏ ra hoàn toàn không để ý.

 

“Huynh trưởng đây là nói lời gì vậy ?"

 

“Tất cả đều là vì mục đích cứu người , ta và A Ngưng đều vô cùng cảm niệm ân tình này của Huynh trưởng."

 

“Ân tình?"

 

Thái t.ử tiến lại gần ta thêm một bước, ánh mắt rực lửa như bó đuốc, “Đã là ân tình, vậy Trương cô nương, đã nghĩ ra cách nào để báo đáp chưa ?"

 

Ta khẽ khàng buông một tiếng thở dài trong lòng.

 

Kiếp trước khi mới tân hôn, cho dù Chu Liêm đối xử với ta vô cùng tồi tệ, ác liệt, ta vẫn luôn khắc ghi ơn cứu mạng năm nào, dốc lòng muốn làm một vị hiền thê phụ tá cho hắn .

 

Hoàng gia vốn dĩ vô cùng coi trọng huyết mạch.

 

Yêu cầu trưởng t.ử nhất định phải là do đích xuất sinh ra .

 

Ta liền không quản ngại đau đớn mà châm cứu, xông ngải cứu, rồi lại bưng bê uống biết bao nhiêu là thang thu/ốc đắng nghét để trợ thụ thai, chỉ mong sao sớm ngày sinh hạ thế t.ử cho hắn .

 

Thế nhưng đến khi ta thực sự hoài thai, Chu Liêm lại chẳng hề tỏ ra vui mừng một chút nào.

 

Dư Diên Nhi trước khi bỏ nhà đi có để lại một câu nói , nếu Chu Liêm dám có con với nữ t.ử khác, nàng ta sẽ vĩnh viễn không bao giờ trở về nữa.

 

Trưa ngày hôm sau , thái y vừa mới bắt mạch xong cho ta , bảo rằng t.h.a.i nhi hết thảy đều bình an, vô sự.

 

Thế nhưng đến buổi chiều, ta chỉ mới uống xong một bát canh ngọt, liền bị tiểu sản.

 

Chu Liêm chỉ làm màu, tượng trưng thẩm vấn qua loa một lượt.

 

Cuối cùng đổ tội cho vị thị nữ thân cận năm xưa của Dư cô nương đã hạ d.ư.ợ.c.

 

Hồ đồ đ.á.n.h cho một trận trượng rồi đem bán đứt ra ngoài, coi như là đã đền mạng cho đứa con tội nghiệp chưa kịp chào đời của ta .

 

09

 

Về sau , Hoàng hậu nương nương thường xuyên ân cần hỏi han:

 

“Nhìn thấy thân thể ngươi cũng đã được điều lý hưu dưỡng hòm hòm rồi , khi nào thì định hoài t.h.a.i thêm một đứa nữa đây?"

 

Thế nhưng chuyện m/ang t/hai này , đâu phải chỉ dựa vào nỗ lực của một mình ta là có thể hoàn thành được .

 

Chu Liêm kiên quyết không thèm chạm vào người ta .

 

Ta cho dù có uống thêm bao nhiêu là thang thu/ốc trợ thụ t.h.a.i đi chăng nữa thì cũng chỉ là vô dụng mà thôi.

 

Thế nhưng ta lại không dám đem sự thật này bẩm báo lên trên .

 

Nếu không Chu Liêm lại được đà mắng nhiếc ta là kẻ chuyên đi mách lẻo, rồi dùng những lời lẽ khó nghe nhất để dày vò, sỉ nhục ta .

 

4.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...