Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Cho đến khi Giang Uyển Ngôn bật khóc , hỏi anh ta có phải đã không còn yêu cô nữa không .

Lúc đó, Lê Tẫn mới nhận ra , tình cảm anh ta dành cho cô đã không còn thuần khiết như trước .

Có lẽ vẫn còn yêu, nếu không anh ta đã không vì cô mà ly hôn.

Nhưng trong trái tim đầy vết nứt ấy , đã xuất hiện bóng dáng của một người khác.

15

Lê Tẫn muốn lập cho Tiểu Dữu một quỹ tín thác, số tiền lên đến 80 triệu tệ.

Liên quan đến tiền, đương nhiên tôi sẽ không từ chối.

Ký xong giấy tờ, tôi đứng dậy định rời đi .

Lê Tẫn kéo tôi lại : "Thư Vũ."

" Tôi đây?"

"Nếu như… anh nói anh hối hận, em có thể…"

Anh ta còn chưa nói xong, một tiếng hét ch.ói tai phá vỡ bầu không khí yên tĩnh.

"Lê Tẫn, quả nhiên anh đang lén lút gặp con tiện nhân này !"

Giang Uyển Ngôn mặt mũi méo mó vì tức giận, hùng hổ bước tới.

Cô ta đẩy tôi ra , đi thẳng đến trước mặt Lê Tẫn, đôi mắt đỏ hoe nhìn anh ta :

"Anh nói anh phải họp, không có thời gian gặp tôi , vậy mà lại có thời gian đến đây uống trà với con tiện nhân này . Anh ngoại tình rồi phải không ? Anh không còn yêu tôi nữa phải không ?"

Trong mắt Lê Tẫn tràn đầy bất lực: "Giang Uyển Ngôn, em đang nói linh tinh gì vậy ?"

"Lúc chúng ta ở bên nhau , tôi còn chưa ly hôn."

"Nếu nói ngoại tình, thì tôi và em mới là ngoại tình, Thư Vũ không phải ."

Giang Uyển Ngôn nghẹn lời, không nói được gì, rồi lập tức quay sang trừng mắt với tôi .

"Là cô dụ dỗ anh ấy đúng không ? Lục Thư Vũ, là cô tự đòi ly hôn, vậy mà giờ còn muốn lợi dụng đứa con để bám lấy anh ấy ? Anh ấy bây giờ là bạn trai của tôi , cô hiểu chưa ?"

Tôi nhìn người phụ nữ trước mặt gầy đến mức gần như biến dạng, hoàn toàn khác với Giang Uyển Ngôn tròn trịa, hạnh phúc trên tivi trong ký ức.

Không hiểu sao lại thấy có chút thương xót: "Sức khỏe cô thế nào? Hóa trị có thuận lợi không ?"

" Tôi và Lê Tẫn đã ly hôn rồi , ngoài chuyện của Tiểu Dữu, chúng tôi sẽ không có quan hệ gì khác."

"Cô đừng nghĩ nhiều nữa, tập trung chữa bệnh đi , sức khỏe mới là quan trọng nhất."

Tôi đã đủ giàu, lại còn có một bạn giường đẹp trai.

Đối mặt với người phụ nữ đã hai lần phá vỡ gia đình tôi , tôi không còn một chút hận ý.

Không phải vì tôi rộng lượng, mà vì tôi thấy sai lầm trong chuyện này phần lớn nằm ở Lê Tẫn.

Nếu trong lòng anh ta không có khe hở, Giang Uyển Ngôn cũng không thể chen vào .

Có lẽ vì giọng điệu của tôi quá mang tính thương hại, Giang Uyển Ngôn sững người .

Cô ta há miệng, nhưng không thốt ra được lời nào.

Đôi mắt hõm sâu, từ tức giận ban đầu dần chuyển thành đau khổ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/khong-can-chan-tinh-chi-can-phu-quy/8.html.]

Cô ta khuỵu xuống, bắt đầu khóc lớn.

Tiếng khóc t.h.ả.m thiết kéo dài, khiến những người xung quanh cũng không nhịn được mà nhìn sang với vẻ lo lắng.

16

Nửa tháng sau , Giang Uyển Ngôn ra nước ngoài.

Cô ta nói ở nước ngoài việc điều trị u.n.g t.h.ư dạ dày hiệu quả hơn, muốn thử thêm lần nữa.

Trước khi đi , cô ta gửi cho tôi một tin nhắn xin lỗi , nói xin lỗi vì hai lần phá hoại gia đình tôi .

Tôi không trả lời.

Lúc đó, tôi đang cầm tài liệu, nghiên cứu một dự án đầu tư mô hình đồ chơi.

Dự án này do Hoắc Tĩnh Xuyên giới thiệu, tôi cũng lờ mờ nhớ rằng sau này công ty này sẽ niêm yết tại Hồng Kông, giá trị thị trường vượt trăm tỷ.

Ký hợp đồng xong bước ra , tôi thấy Hoắc Tĩnh Xuyên đang bế Tiểu Dữu đứng chờ, bên cạnh còn có một nữ thư ký dáng người nóng bỏng.

Cô ta đến đưa tài liệu cho sếp, nhưng đưa xong vẫn lưỡng lự đứng lại .

Lấy cớ trêu đùa em bé, cô ta liên tục cọ n.g.ự.c vào cánh tay Hoắc Tĩnh Xuyên.

Tôi bước ra , cô thư ký đỏ mặt lùi lại một chút.

"Tổng giám đốc Lục, chị xong việc rồi ạ?"

Tôi "ừ" một tiếng, nhận lấy Tiểu Dữu.

Đang định rời đi , Hoắc Tĩnh Xuyên vòng tay ôm vai tôi .

Trước ánh mắt dần mở to của cô thư ký, anh cúi xuống hôn nhẹ tôi một cái, giọng dịu dàng: "Tối nay mẹ anh bảo chúng ta về nhà ăn cơm."

Rõ ràng là muốn tôi giúp chặn đào hoa.

Tôi phối hợp, mỉm cười với anh : "Được, vậy chúng ta đi mua quà."

Rời khỏi công ty đồ chơi, Hoắc Tĩnh Xuyên vẫn giữ vẻ mặt hơi u ám, cả người toát ra mùi dấm chua.

Tôi đang chơi với con cũng phải nhìn sang anh .

"Sao vậy , không vui à ?"

Anh nghiến răng: "Vừa rồi tôi bị người ta quấy rối như vậy , em cũng không mắng cô ta vài câu."

Tôi bật cười : " Tôi lấy thân phận gì mà đi mắng người ta ?"

Hoắc Tĩnh Xuyên nhìn tôi rất lâu, không nói gì nữa.

Tôi vốn tưởng việc về nhà ăn cơm chỉ là nói đùa.

Không ngờ anh đạp ga, xe chạy thẳng về nhà cũ của nhà họ Hoắc.

Không biết anh đã nói trước thế nào, nhưng khi bố mẹ anh thấy Tiểu Dữu trong tay tôi , mắt họ sáng lên.

Bà Hoắc vui vẻ bế đứa bé, nhìn tới nhìn lui, khiến tôi suýt nữa muốn chạy lại giải thích đây không phải con của Hoắc Tĩnh Xuyên.

Không ngờ chưa được bao lâu, ông Hoắc lại đặt vào lòng đứa bé một chiếc khóa vàng.

Lúc này tôi thật sự không ngồi yên được nữa.

Vừa định giải thích chuyện Tiểu Dữu, thì bà Hoắc đã nhìn thấu suy nghĩ của tôi .

Bà vội nói : "Con đừng hiểu lầm, chúng ta biết đây là con của con và chồng cũ."

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...