Yêu Hậu/Chương 6: "C. 6: "
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ta nhìn thấy Thích Kha đang hơi xuất thần. Ta mong chàng có thể nhớ lại những thế lực này : Ta là đích nữ của Phụ Quốc công, là muội muội ruột của người đứng đầu bá quan văn võ – Tiết Tể tướng. Và cả cái hậu cung phi tần này , so với chàng và Trịnh Hân Du, từng người bọn họ đều thân cận, trung thành với ta hơn rất nhiều.

Ta là Hoàng hậu của một triều đại. Là vị Hoàng hậu mà chàng không thể nào lay chuyển được .

Ta vỗ nhẹ lên mu bàn tay Tố Tố, đưa mắt hờ hững liếc nhìn Trịnh Hân Du.

*Chàng có thể vì ngươi mà rũ bỏ một Hoàng hậu si tình là ta , nhưng liệu chàng có thể vì ngươi mà rũ bỏ toàn bộ hậu cung này không ? Có thể vì ngươi mà buông bỏ cả hoàng quyền phú quý này không ?*

Nhưng phản ứng của Thích Kha lại nằm ngoài dự đoán của ta .

"Không thể làm thế được ," Chàng nhìn sâu vào mắt ta , đôi mắt phút chốc lại sáng ngời như thuở còn ở Đông cung, "Nếu đã quyết định xây, đương nhiên trẫm phải đích thân đốc thúc. Học văn hay học võ đều tốt , trẫm sẽ tự mình chỉ dạy con bé."

"Mấy năm nay, Hoàng hậu vất vả rồi , trẫm nên làm chút gì đó bù đắp cho nàng."

Khi Trịnh Hân Du tức giận phất tay áo bỏ đi , trong mắt ả còn ngấn lệ, đại khái là ả không thể ngờ Thích Kha lại chịu cúi đầu trước ta .

Nhưng ta đoán ả đã hiểu lầm, ả nghĩ Thích Kha làm vậy là vì trong lòng chàng vẫn còn có ta . Ta thì thừa biết , Thích Kha chỉ đang cân nhắc lợi hại của bậc quyền mưu mà thôi. Đáng tiếc Trịnh Hân Du chắc chắn không thể hiểu nổi điều này , bởi trong mắt ả, mọi thứ trên đời đều không quan trọng bằng tình yêu.

Chàng yêu ả, thì bắt buộc phải vì ả mà đối đầu với cả thiên hạ, phân tâm lo triều chính là sai, cân bằng thế lực lục cung là sai, thậm chí đến việc bảo vệ ngôi vị Hoàng đế của chính mình cũng là sai. Chàng phải vì ả mà vứt bỏ giang sơn, vứt bỏ bách tính, vứt bỏ mọi nền tảng đã tạo nên chàng của ngày hôm nay mới là đúng.

Ta kỳ thực rất tò mò, nếu Thích Kha không còn là Hoàng đế, không còn cái uy khí vạn người quy phục, không còn khả năng dùng núi vàng biển bạc để đắp lên cuộc sống xa hoa cho ả, liệu ả có thật sự còn động tâm với chàng nữa không ?

**[9]**

Vài ngày sau khi ta sinh Hi Hoa, Thích Kha mượn cớ đến thăm tiểu công chúa để qua lại cung Hoàng hậu của ta mấy bận. Bộ dạng gần như là muốn dọn hẳn đến đây ở.

Chàng ân cần hết mực. Khi Cự Nhi mang t.h.u.ố.c bổ tới, chàng giành lấy tự tay chưng thành canh rồi đút cho ta uống. Chàng nói hai ta có nếp có tẻ, thật sự là viên mãn hỉ lạc.

Cảnh tượng này quả thực rất giống với ba năm về trước . Chỉ là cảnh còn người mất, và ta thì mảy may chẳng có lấy một chút ý niệm muốn hồi tâm chuyển ý.

Khi ta để tâm đến chàng , dù chỉ là một cành hoa do thái giám đưa tới ta cũng trân trọng nâng niu; nhưng khi lòng ta đã nguội lạnh, dù chàng có đích thân đứng trước mặt ta chịu thương chịu khó, ta cũng chẳng thèm mảy may đoái hoài.

Cự Nhi từ nhỏ đã thông minh thấu đáo, lại cực kỳ bênh vực ta . Thằng bé không chút biến sắc đ.â.m chọt Thích Kha: "Phụ hoàng quả thật rất yêu thương Hi Hoa muội muội . Mẫu hậu hoài t.h.a.i mấy tháng đầu người chưa từng bước chân tới thăm, nay Hi Hoa mới sinh chưa đầy mười ngày người đã muốn đạp bằng ngạch cửa, thật khiến nhi thần phải ghen tị."

Cự Nhi chăm chỉ khắc khổ, tận hiếu trung nghĩa bao năm qua. Vậy mà chỉ vì một ả sủng phi nửa đường xuất hiện, chẳng danh chẳng phận, lại suýt chút nữa khiến nó bị phế truất ngôi vị Thái t.ử, hỏi sao nó không lạnh lòng cho được ?

"Hoàng thượng, xin đừng trách Cự Nhi lỡ lời. Dẫu sao thằng bé cũng lớn rồi , khó tránh khỏi tuổi trẻ khí thịnh." Ta nhìn Thích Kha bận rộn trước sau , nhìn vẻ mặt nịnh nọt gượng gạo của chàng khi cười bảo "Không sao đâu ".

"Hoàng thượng, năm xưa khi ngài còn là Thái t.ử bắt đầu phò tá xử lý triều chính, chẳng phải cũng bằng tầm tuổi Cự Nhi bây giờ sao ?"

Nghe ta nói câu này , tay bưng bát t.h.u.ố.c của chàng khựng lại , ý cười tức khắc cứng đờ trên môi.

"Những chuyện của ngài, thần thiếp đều nhớ rất rõ."

"Đặc biệt là tất cả những chuyện giữa Hoàng thượng và thần thiếp , thần thiếp đều khắc cốt ghi tâm, một cọc một kiện cũng không dám quên."

Nếu cái danh Yêu hậu ta đã phải gánh lấy rồi , chi bằng cứ làm thật sự làm ra chút chuyện tày đình. Nếu không , chẳng phải là quá bạc đãi bản thân sao ?

"Hoàng hậu..."

"Thanh Yến." Thích Kha cúi gầm mặt xuống. Rất hiếm khi chàng gọi tên khuê các của ta , cũng rất hiếm khi chàng tỏ ra suy sụp đến vậy .

"Nếu ta nói , ta cũng đều nhớ rõ mọi chuyện thì sao ? Ta cũng..."

"Hoàng thượng," Ta lạnh lùng ngắt lời, "Ngài nên tự xưng là *'trẫm'*. Đừng học theo lối đi đường ngang ngõ tắt, để rồi lại đi lầm đường."

Cho dù Trịnh Hân Du là kẻ xuyên không tới đây, vậy còn chàng thì sao ? Chàng sinh ra ở đây, lẽ nào không biết phải giữ quy củ của nơi này ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/yeu-hau/chuong-6.html.]

Khóe mắt Thích Kha đỏ hoe. Bàn tay đang nắm lấy cổ tay ta run rẩy không thể kiềm chế.

Ta đột ngột hỏi chàng : "Hoàng thượng, ngài hối hận rồi sao ?"

Thích Kha như đứa trẻ làm sai, chẳng dám nhìn thẳng vào mắt ta , cố nén nước mắt gật đầu thật mạnh. Thấy ta không đáp, chàng có vài phần nóng nảy, vội vã hỏi dồn: "Trẫm sẽ lập tức hạ chỉ cho Thái t.ử cùng tham dự triều chính, như vậy Hoàng hậu đã vừa lòng chưa ?"

"Đó là vì giang sơn xã tắc, đâu phải vì ý muốn của thần thiếp ." Ta khẽ vươn người tới gần, nhìn kỹ gương mặt Thích Kha, quả thực chàng đã già đi rất nhiều.

Những buồn vui dĩ vãng là thật, hình bóng thiếu niên rực rỡ trong ký ức cũng là thật. Nhưng quá khứ, vĩnh viễn chỉ là quá khứ. Cây cầu độc mộc không lối thoát này là do chính tay chàng bắc lên ép ta bước lên. Ta đã một mình đơn độc băng qua nó, từ nay về sau tuyệt đối sẽ không bao giờ song hành cùng chàng nữa.

" Nhưng nhắc đến chuyện làm thần thiếp vừa lòng — liệu có phải thần thiếp muốn làm gì, cũng đều có thể làm không ?"

Sau khi nhận được lời hứa chắc nịch từ bậc đế vương, ngay sau tiệc đầy tháng của Hi Hoa, ta đích thân đến Tú Ninh cung một chuyến.

Khi ta bước qua ngưỡng cửa, Trịnh Hân Du vội vã giấu c.h.ặ.t một trai một gái ra sau lưng. Đến tận lúc này , ta mới thực sự nhìn thấy sự sợ hãi hiện lên trong mắt ả.

"Bổn cung kỳ thực rất tò mò. Muội muội đọc qua nhiều tiểu thuyết xuyên không , xem qua lắm kịch cung đấu như thế, vậy trong đó có nhân vật nào giống như bổn cung không ?" Ta thong thả ngồi xuống vị trí chủ tọa giữa đại điện. Tiêu Hoài Tín e sợ Trịnh thị làm liều, đã bố trí thân binh bảo vệ ta cẩn mật đến từng góc c.h.ế.t.

Trịnh Hân Du cau mày, có vẻ ả cũng đang nghiêm túc tự hỏi vấn đề này . Ả hỏi ta có thật sự tin những lời ả từng nói hay không .

Ta hỏi ngược lại ả: "Chuyện đó quan trọng lắm sao ?"

Ả nghiến răng gật đầu, bảo vô cùng quan trọng.

"Vậy thì điều đó chỉ quan trọng với ngươi thôi, với bổn cung tuyệt nhiên không có ý nghĩa gì." Ta lấy từ trong hộp ra một khối điểm tâm, chìa về phía ả xem ả có dám nhận lấy không .

Lần này ả ngoan ngoãn nhận lấy, tay run rẩy đưa lên miệng ăn. Ả thắc mắc vì sao ta lại thấy điều đó không quan trọng. Ta từ tốn đáp: "Thứ ngươi ỷ lại , chẳng qua chỉ là sự sủng ái của một người nam nhân thôi sao ?"

Ả quỳ sụp xuống, sững sờ c.h.ế.t lặng tại chỗ.

Thư Sách

Hai đứa trẻ được ta sai người đưa về cung Hoàng hậu. Ta chẳng thèm khách khí nữa: "Chim sẻ thì mãi mãi là chim sẻ. Cho dù bổn cung có nhường lại cái tổ phượng hoàng này , ngươi nghĩ mình ngồi vững được sao ?"

"Nên đọc nhiều sách thánh hiền vào , Trịnh phi à ," Ta ngả người ra sau tựa lưng vào ghế: "Mở miệng ra là nữ chính, nữ phụ. Ngươi đã đi đến bước đường này rồi , mà vẫn chưa phân biệt được ai là chủ, ai là phụ sao ?"

Ả im bặt, mọi tia sáng tham vọng trong đôi mắt ả đều vụt tắt. Ta luôn cảm thấy, Trịnh Hân Du rất dễ rơi nước mắt. Giống như một đóa hoa được nâng niu trong l.ồ.ng kính, chưa từng trải qua sương gió nên chỉ một chút sóng gió ập đến đã không thể gượng dậy nổi.

Ả liên tục ăn thêm mấy khối điểm tâm, chắc hẳn ở trong cung của Tố Tố ả chẳng được ăn bữa nào no. Ta hỏi ả vì sao lại tin tưởng ăn đồ của ta như thế. Ả vẫn cái thói không biết quy củ như cũ: "Ta đã thê t.h.ả.m đến mức này rồi , ngươi chắc chắn sẽ không hại ta nữa. Bằng không nếu Hoàng thượng biết được , ngươi cả đời này đừng hòng mong hòa hảo với ngài ấy ."

Quả đúng là ếch ngồi đáy giếng, vĩnh viễn chẳng thể mường tượng ra quang cảnh trên chín tầng mây.

Độc trong điểm tâm phát tác chậm hơn dự tính của ta một chút. Tận đến nửa đêm, trong điện ả mới hốt hoảng truyền gọi Thái y. Tố Tố ngầm hiểu ý ta , sai người canh phòng nghiêm ngặt trước cổng Tú Ninh cung, không cho bất kỳ kẻ nào lọt ra ngoài bẩm báo với Hoàng đế.

Trời cao Hoàng đế xa, thứ độc d.ư.ợ.c làm câm họng đó nếu không được giải kịp thời, kéo dài đến ngày hôm sau là đã đủ để ả vĩnh viễn không thể thốt ra một lời nào nữa.

Thích Kha đến tìm ta , bước chân ngập ngừng chần chừ mãi không dám tiến. Cuối cùng, chàng cất giọng gần như tuyệt vọng: "Làm như thế, Hoàng hậu đã vừa lòng chưa ?"

Ta hỏi chàng có hận ta không , vì ta đã ra tay tàn độc với nữ nhân mà chàng yêu thương nhất. Chàng lắc đầu, bảo đó là nợ của chàng , chàng chỉ mong có thể đền bù cho ta đôi chút.

Ái tình của đế vương, cứ ngỡ là hứa hẹn một đời, nhưng hóa ra "một đời" lại ngắn ngủi đến vậy sao .

Ta sai người lôi Trịnh Hân Du đến. Ta kể cho ả nghe chuyện Thích Kha đã bán đứng ả để đổi lấy sự bình yên như thế nào. "Ngươi tưởng thế nào là cả đời? Cả đời này của ngươi vĩnh viễn không thể mở miệng thốt ra nửa lời mạo phạm bổn cung nữa, đó mới gọi là cả đời!"

Khi Thích Kha nhẫn tâm hạ lệnh đày Trịnh Hân Du vào Lãnh cung, lại trùng hợp là một ngày giữa mùa hạ, y hệt như cái ngày ả xuyên không đến đây. Chỉ khác là mùa hạ năm nay mưa thuận gió hòa, không cần "Thánh nữ" như ả phải đăng đàn cầu mưa nữa.

**[10]**

Công trình đập nước và kênh đào cuối cùng cũng hoàn thiện. Việc huy động nhân lực, vật lực ròng rã suốt hơn mười tháng đã khiến lòng dân oán thán sôi sục.

Vì ta còn phải chăm sóc tiểu công chúa mới sinh, nên đành sai Cự Nhi thân chinh xuống Giang Nam, mang theo lương thực cứu tế đi ban phát để thu phục lại nhân tâm.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...